Thập Niên: Thiếu Tướng Mệnh Không Con - Chương 61: Tôi Đã Nói Rồi, Đừng Chọc Vào Tôi!
Cập nhật lúc: 02/04/2026 06:50
Từng người một sốt sắng lấy lòng Liễu Phi Yên, còn một người sống sờ sờ như cô ta đứng bên cạnh lại như vô hình trong mắt họ.
Ai mà ngờ được, Liễu Phi Yên ở quê đến cả đối tượng cũng không tìm nổi, lên thành phố lại được hoan nghênh như vậy.
Trần Hạo Vũ ngậm cây kẹo mút trong miệng, đưa tay chỉ về phía Liễu Phi Yên: “Đồng chí Tiểu Liễu, cô rất được đấy. Cô là cô gái đầu tiên từ chối tôi!”
Sau khi Triệu Tuấn Đào và Trần Hạo Vũ rời đi, Liễu Phi Yên bắt đầu bận rộn, hoàn toàn không có thời gian để ý đến La Ngọc Liên nữa.
“Chị Liên nhi, chị ngồi một lát. Em làm xong rồi tan ca sẽ dẫn chị đi ăn!”
La Ngọc Liên nhìn cô qua lại giữa các phòng bệnh. Đàn ông thì vui vẻ hòa nhã với cô, phụ nữ cũng khách sáo gọi cô là y tá Liễu. Dường như không ai biết đến cái số mệnh độc mà người ta từng gán cho cô.
Cô ta đi loanh quanh khắp nơi, dựa theo bảng giới thiệu bác sĩ trên tường tìm tới phòng làm việc của Trần Hạo Vũ.
“Bác sĩ Trần!”
Trần Hạo Vũ nhận ra cô ta: “Cô là bạn của Tiểu Liễu à?”
La Ngọc Liên gật đầu, hơi bất an: “Bác sĩ Trần, anh… Anh thích Phi Yên sao?”
Trần Hạo Vũ ngậm kẹo, đôi chân dài gác lên bàn làm việc: “Chuyện đó có liên quan gì đến cô?”
La Ngọc Liên đối diện ánh mắt anh ta, mặt bất giác đỏ lên, tay vò vạt áo, căng thẳng nói:
“Cô ấy là em gái tôi. Vì mệnh đoạn chưởng, mấy vị hôn phu trước đó đều gặp chuyện ngoài ý muốn. Tôi mong cô ấy sống tốt, nhưng lại sợ sau này anh vì chuyện đó mà làm tổn thương cô ấy, cho nên muốn nói trước với anh một tiếng.”
“Đoạn chưởng nữ?” Trần Hạo Vũ cười như không cười: “Nghe cũng thú vị đấy. Những người tôi từng quen, còn chưa có kiểu đoạn chưởng nữ bao giờ.”
La Ngọc Liên sốt ruột: “Anh không sợ cô ấy khắc anh sao?”
Trần Hạo Vũ thu đôi chân dài lại, rút que nhựa trong miệng ra, làm động tác như ném bóng rổ, ném thẳng vào thùng rác.
“Tôi là người ngày nào cũng thấy m.á.u me. Đừng nói là đoạn chưởng nữ, cho dù cụt tay thì đã sao? Ra ngoài đi! Tôi còn phải tiếp bệnh nhân!”
La Ngọc Liên c.ắ.n môi. Tại sao… Tại sao anh ta lại không quan tâm chút nào.
Trần Lệ Lệ nhìn La Ngọc Liên đi xuống lầu, hừ lạnh một tiếng. Khi đi ngang qua Liễu Phi Yên, cô ta cố tình va mạnh một cái, suýt nữa làm rơi chai t.h.u.ố.c trong tay Liễu Phi Yên xuống đất.
“Cô chắc không biết đâu nhỉ, bạn tốt của cô vừa rồi đặc biệt lên tầng tìm bác sĩ Trần, nói cô là đoạn chưởng đấy!”
Liễu Phi Yên hít sâu một hơi, đặt lại chai t.h.u.ố.c, rồi xoay người túm tóc cô ta, tay kia bóp mạnh vào n.g.ự.c cô ta mà vặn một cái, đau đến mức Trần Lệ Lệ suýt nữa hét thành tiếng.
“Trần Lệ Lệ, tôi có từng nói với cô chưa, đừng có chọc vào tôi!”
Trần Lệ Lệ ôm n.g.ự.c, tức giận mắng: “Liễu Phi Yên, cô bị điên à? Tôi có lòng tốt nhắc cô, cô còn không biết điều!”
Liễu Phi Yên lạnh mặt, đẩy xe t.h.u.ố.c ra khỏi phòng thao tác.
Trần Lệ Lệ xoa n.g.ự.c, chỗ đó đau đến c.h.ế.t đi được. Con nhóc c.h.ế.t tiệt, ra tay toàn nhằm vào chỗ người ta khó nói ra. Cô ta… cô ta cũng không thể vạch áo ra để đi tố cáo.
La Ngọc Liên đợi đến mức bụng đói dán lưng mới chờ được Liễu Phi Yên tan ca.
Cô ta còn tưởng sẽ được ăn một bữa thịnh soạn, nào ngờ Liễu Phi Yên chỉ gọi hai bát mì chay.
“Phi Yên, em đã làm việc ở thành phố rồi, không ăn uống cho tốt hơn sao?”
“Chưa phát lương. Tiền thuê nhà với tiền sinh hoạt đều là tiền mượn, còn đang chờ lĩnh lương để trả nợ đây.”
La Ngọc Liên thử dò hỏi: “Đoàn trưởng Hoắc, anh ta không đưa em tiền sao?”
Liễu Phi Yên dừng đũa, nhìn cô ta một cái: “Tiêu tiền của đàn ông là định tiêu cả đời, hay chỉ tiêu một lúc? Khoản này trong lòng phải tính cho rõ chứ!”
La Ngọc Liên lập tức hiểu ra, cô đang muốn để lại ấn tượng tự lập trước mặt Hoắc Thừa Cương.
Buổi chiều, sau khi Liễu Phi Yên tan làm, La Ngọc Liên còn tưởng Liễu Phi Yên sẽ dẫn mình về phòng trọ nghỉ ngơi.
Không ngờ, Liễu Phi Yên lại trực tiếp đưa cô ta đến nhà Liễu Minh Huân.
“Mày còn dám…” Liễu Minh Huân định mắng con gái, nhưng khi nhìn thấy La Ngọc Liên, những lời đến bên miệng lại nuốt trở vào.
Ngoài dự liệu, lần này Liễu Phi Yên đến, thái độ của Diêu Tân Linh lại tốt một cách khác thường.
“Phi Yên đến rồi à! Ôi chao, Ngọc Liên cũng đến nữa, ngồi đi, dì đi nấu cơm cho hai đứa!”
Liễu Phi Yên ngồi cạnh Liễu Kim Hổ: “Mẹ mày nhặt được tiền à?”
Đã gần một tháng trôi qua rồi, xem ra Diêu Tân Linh vẫn chưa phát hiện chuyện mất tiền.
Liễu Kim Hổ vẫn nhớ chuyện hôm đó Liễu Phi Yên cầm ghế đập cậu ta, tức tối hừ một tiếng: “Con tiện nhân, mày cứ chờ đấy, cuộc sống an nhàn của mày sắp hết rồi!”
Trong lòng Liễu Phi Yên căng thẳng, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản: “Mày dám động tay xem, tin không tao bổ vỡ đầu mày!”
Liễu Kim Hổ hừ lạnh một tiếng: “Mày cứ chờ đi, Bàng Kiến Binh không phải dạng dễ chọc đâu. Vợ trước của hắn chính là…”
“Tiểu Hổ!” Liễu Kim Long đột nhiên bước ra gọi Liễu Kim Hổ lại: “Qua đây, để anh xem bài tập của em làm xong chưa!”
Trong lòng Liễu Phi Yên âm thầm ghi nhớ cái tên Bàng Kiến Binh.
La Ngọc Liên ngồi trong nhà họ Liễu, tay chân không biết đặt đâu cho phải: “Sao không về cái sân nhà em thuê, lại tới nhà họ làm gì?”
Nhà họ La và nhà họ Diêu không hòa thuận, cô ta lại không quen thân gì với Liễu Minh Huân và Diêu Tân Linh, đến đây thật sự không thoải mái chút nào.
Liễu Phi Yên thuận miệng đáp: “Lúc đầu chủ nhà đã nói rõ rồi, không cho em dẫn người ngoài về, nam nữ đều không được!”
La Ngọc Liên nháy mắt ra hiệu cho Liễu Phi Yên: “Chúng ta vào bếp giúp dì đi!”
Liễu Phi Yên vẫn ngồi yên không nhúc nhích, còn trực tiếp mở tủ lạnh lấy ra hai cây kem nhìn đã thấy không rẻ, quay sang hỏi La Ngọc Liên:
“Chị ăn không?”
Liễu Kim Hổ xông ra: “Con tiện nhân, đó là của tao, không được phép ăn!”
Liễu Phi Yên quay sang Liễu Minh Huân: “Đó là gia giáo của ông à?”
Liễu Minh Huân nén một bụng tức, quát đứa con út: “Đó là chị con, chị ruột con! Con ăn nói kiểu gì vậy hả?”
Ánh mắt Liễu Kim Hổ âm u, hung hằn trừng Liễu Phi Yên.
Liễu Phi Yên tin rằng, nếu không có Liễu Minh Huân ở nhà, cậu ta đã sớm động tay rồi.
Cô cầm cây kem, cười khiêu khích với Liễu Kim Hổ: “Em trai, chị chỉ ăn một cây thôi, em đừng keo kiệt thế. Đợi chị lĩnh lương, chị sẽ mua kem cho em ăn!”
“Đồ đê tiện không biết xấu hổ, tao không thèm…”
Liễu Minh Huân quát: “Liễu Kim Hổ, con ngứa da rồi phải không?”
Diêu Tân Linh bưng món ăn từ bếp ra: “Tiểu Hổ, đừng chấp nhặt với chị con. Chỉ là một cây kem thôi mà, đừng làm như chưa từng ăn, nhỏ mọn thế!”
Cây kem trong tay La Ngọc Liên như nóng bỏng, ăn cũng không xong mà không ăn cũng không được.
Liễu Phi Yên như chẳng nghe thấy gì, vẫn c.ắ.n kem ngon lành: “Ừm, kem nhà thầy Liễu đúng là ngon thật. Lần đầu tiên tôi được ăn đấy. Cha à, cha cũng có tiền nhỉ, nhanh vậy đã thay tủ lạnh mới với tivi mới rồi!”
Liễu Minh Huân vừa nghe cô nhắc đến chuyện đó lập tức nổi nóng: “Mày còn dám nói!”
Liễu Phi Yên bật quạt lên: “Tại sao không dám nói? Là con trai ông không hiểu chuyện, thích đập phá đồ đạc. Ông đừng chỉ lo dạy học sinh, rảnh rỗi thì dạy dỗ con ruột mình cho đàng hoàng đi!”
La Ngọc Liên sững sờ. Liễu Phi Yên trước mặt cô ta, có còn là Liễu Phi Yên mà cô ta quen biết không? Sao lại dám nói chuyện với cha mình như thế.
Cơm vừa dọn xong, Diêu Kim Phượng dẫn người về.
“Cô út, dì Chu đến nhà chơi!”
Liễu Phi Yên ngẩng đầu nhìn người họ Chu kia, lập tức ngây người.
