[thập Niên] Vợ Đẹp Trong Tứ Hợp Viện - Chương 38: Thuyết Phục

Cập nhật lúc: 05/01/2026 09:07

“Nhị Thúc, ồ, giờ em gọi ông ta là Nhị Thúc.” Tô Vĩnh Cường cười cười, nói tiếp: “Ông ta nói là đưa Nhị Tỷ vào thành khám mắt, thực chất là đi xem mắt.

Bạn ông ta giới thiệu cho một người mắt cũng không tốt, nghe nói chỉ nhìn thấy chút bóng đen.

Cha người đó đã mất rồi, mẹ người đó thay công việc của cha, làm ở xưởng thực phẩm.

Nhà có hai gian phòng, bằng lòng bỏ ra một trăm năm mươi đồng tiền sính lễ.”

“Sau đó thì sao, Nhị Tỷ đồng ý rồi?” Tô Tú Tú vội vàng hỏi.

“Nhị Tỷ không giống em, chị ấy chưa từng đi học.

Từ lúc biết chuyện, Nãi Nãi đã dạy chị ấy cách làm một người con gái ngoan, một người Thê T.ử tốt, cho nên những gì Cha Mẹ nói, chị ấy căn bản sẽ không phản đối.” Tô Vĩnh Cường bất lực nói.

Trước khi vào thành, Tô Vĩnh Cường đã hỏi Tô Trân Trân, chỉ cần cô không bằng lòng, y sẽ nghĩ cách tìm cho cô một người đàn ông biết làm lụng, biết thương người, có thể điều kiện không tốt bằng trong thành nhưng sống qua ngày sẽ không tệ.

Vấn đề là Tô Trân Trân chỉ nghe lời Tô Hồng Quân.

“Vậy họ xem mắt thành công rồi?” Tô Tú Tú dựa theo ký ức của nguyên thân nghĩ ngợi, Nhị Tỷ đúng là đối với Cha Mẹ nhất mực phục tùng.

“Chưa, nhờ vào mấy lời của em đấy, chính là mấy lời em nghi Nhị Tỷ bị cận thị ấy.

Nhị Thúc nghe vào tai, nên hôm sau liền đưa Nhị Tỷ đi bệnh viện kiểm tra.

Đừng nói nha, Nhị Tỷ đúng là bị cận thị thật, chỉ là độ hơi cao.

Nhưng bác sĩ nói rồi, cắt một cặp kính là có thể sinh hoạt như người bình thường.” Tô Vĩnh Cường trên mặt vẫn không có mấy nụ cười.

“Với tính cách của cha, chắc chắn là vì có Lợi Ích lớn hơn mới đưa Nhị Tỷ đi bệnh viện.

Để em đoán xem, mắt Nhị Tỷ khỏi rồi, chị ấy trông lại xinh xắn, nên cha đã tăng tiền sính lễ?” Tô Tú Tú hỏi.

Tô Vĩnh Cường gật đầu rồi lại lắc đầu, khiến Tô Tú Tú mù tịt.

“Nhị Thúc đúng là đã tăng tiền sính lễ, ông ta đòi hai trăm đồng, còn muốn bên nam chi trả tiền cắt kính.

Bà mẹ bên nam cũng lợi hại lắm, từ chối thẳng thừng luôn.

Rồi chuyện sau đó em chắc chắn đoán không ra đâu, Đại Tẩu tốt đẹp của chúng ta đã thừa cơ nhắc đến một mối hôn sự.” Tô Vĩnh Cường nở nụ cười châm biếm.

Tô Tú Tú Tâm Thần khẽ động, “Không lẽ là Mã xưởng trưởng của xưởng thực phẩm chứ?”

“Em quen à?” Tô Vĩnh Cường kinh ngạc hỏi.

“Em chưa gặp bao giờ, nhưng biết người này, là vì Trương Liên Hoa từng muốn gả em cho ông ta.” Tô Tú Tú vẻ mặt ngán ngẩm, “Cái lão Mã xưởng trưởng gì đó đã hơn bốn mươi tuổi rồi, là một người đàn ông góa vợ, còn có hai đứa con.

Nhị Tỷ mới bao nhiêu tuổi, Cha Mẹ nói sao?”

Tô Vĩnh Cường gật đầu, “Mã xưởng trưởng sau khi gặp Nhị Tỷ, xác nhận mắt không vấn đề gì thì đồng ý bỏ ra hai trăm đồng tiền sính lễ và một chiếc xe đạp.

Em thấy Nhị Thúc liệu có không đồng ý không?”

Tô Tú Tú chỉ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn một cục tức, không lên không xuống được, khó chịu vô cùng, “Nhị Tỷ thì sao, chị ấy nghĩ thế nào?”

“Nhị Tỷ đương nhiên không có ý kiến gì, anh thấy còn có vẻ khá hài lòng.” Tô Vĩnh Cường cũng là một mặt khó nói hết lời, “Không nhắc chuyện của Nhị Tỷ nữa, nói cũng vô ích, ây!”

Tô Trân Trân đã bị tẩy não thành công, người ngoài khuyên thế nào cũng vô dụng, chỉ hy vọng lão Mã xưởng trưởng đó thực sự tốt như lời Trương Liên Hoa nói vậy.

“Anh còn phải bắt xe về nông thôn, anh đi trước đây.

Muộn nhất là mồng một tháng sau, anh nhất định sẽ tới tìm em.

Nhưng anh thấy cái tứ hợp viện này của em ở khá nhiều người, có muốn đổi chỗ khác không?” Tô Vĩnh Cường do dự hỏi.

Tô Tú Tú nhíu mày, đây đúng là một vấn đề, “Tạm thời không sao, nhưng nếu các anh thu được đồ, chắc chắn không thể mang tới tứ hợp viện.

Ở đây đông người phức tạp, vạn nhất có kẻ nào đỏ mắt đi tố cáo chúng ta, thì chúng ta coi như xong đời.”

“Hoặc là em hỏi Muội Phu xem có nhà cho thuê không, để bọn anh vào thành có chỗ dừng chân.” Tô Vĩnh Cường đảo mắt qua căn nhà của Hàn Kim Dương, nói.

“Được.” Tô Tú Tú gật đầu, thấy Tô Vĩnh Cường định đi, vội vàng ngăn lại: “Nhị Ca, anh đợi chút.”

Tô Tú Tú từ trong tủ lấy ra hai cái màn thầu và hai quả trứng vịt muối, “Em biết anh phải bắt xe, chắc chắn không có thời gian ở lại nhà ăn cơm, những thứ này anh mang theo ăn dọc đường.”

“Anh không lấy đâu, em mau cất đi.” Tô Vĩnh Cường đảo mắt nhìn, màn thầu này trông là biết dùng rất nhiều bột mì trắng để hấp, còn cả trứng vịt muối này nữa, thứ quý giá như vậy, y không thể lấy.

“Nhị Ca, anh làm vậy là khách sáo quá rồi đó, em còn đang trông chờ anh dẫn em đi kiếm tiền mà, sau này chúng ta đi lại nhiều rồi, anh chuyện gì cũng tính toán rõ ràng với em sao?” Tô Tú Tú không vui nói.

“Thật sự không cần đâu, anh có mang theo lương khô.” Tô Vĩnh Cường vẫn lắc đầu.

Tô Tú Tú chẳng nói chẳng rằng, cầm màn thầu chạm nhẹ vào miệng Tô Vĩnh Cường, rồi nhét vào tay y, “Anh chạm vào rồi là em không ăn đâu đấy.

Thời gian không sớm nữa, mau đi đi, kẻo lỡ xe khách.”

Tô Vĩnh Cường bị Tô Tú Tú đẩy ra ngoài cửa, nhìn màn thầu và trứng vịt muối trong tay, vành mắt không kìm được mà đỏ lên.

Hộ khẩu của y là dưới tên Tô Hồng Binh, nhưng hai mươi ba năm trước, y vẫn là con trai của Tô Hồng Quân và Vương Ái Hương.

Kết quả lần này vào thành, hai người này hở ra là nhắc nhở y là người ngoài, không được tơ hào đồ đạc của họ.

Chuyện đó thì thôi đi, mới ở vài ngày đã bóng gió bảo y mau về nông thôn.

Sáng nay lúc từ biệt, đừng nói là lương khô, ngay cả một câu khách sáo cũng không có.

Họ còn nói Tú Tú là kẻ bạc tình, Tú Tú là một Cô Nương nhát gan như thế, bị họ ép đến mức phải tự tìm bà mối gả đi, phải bất lực đến nhường nào mới chọn cách này?

Tô Vĩnh Cường quyết định rồi, nhất định phải kiếm thật nhiều tiền, sau này bù cho Tú Tú một phần của hồi môn, tránh để cô ở nhà chồng không ngẩng đầu lên được.

Tô Tú Tú thực sự không biết hoạt động nội tâm của Tô Vĩnh Cường phong phú đến thế, cô lúc này đang nghĩ cách tìm nhân viên thu mua của các xưởng.

Đợi đến buổi tối, Hàn Kim Dương nghe từ chỗ Hàn Kim Nguyệt rằng Tô Vĩnh Cường đã tới, nghiêng đầu nhìn Tô Tú Tú, “Sao không giữ Nhị Ca của em ở lại đây một đêm, anh thấy Nhị Ca của em là người có thể kết giao được.”

Tô Tú Tú liếc y một cái, “Nhị Ca của em đương nhiên là tốt rồi, chỉ là...” Cô ghé sát tai Hàn Kim Dương nói nhỏ: “Chỉ là sinh nhầm thời thôi, nếu mà được làm kinh doanh, anh ấy chắc chắn sẽ giàu nứt đố đổ vách.”

“Lời này mà cũng dám nói, không muốn sống nữa hả!” Hàn Kim Dương lần đầu tiên lườm Tô Tú Tú, nắm lấy tay cô, nghiêm túc nói: “Mấy lời này ra ngoài tuyệt đối không được nói, biết chưa?”

“Em đâu có ngốc, ngoài anh ra, em sẽ không nói với ai hết.” Tô Tú Tú thu lại vẻ mặt cười cợt, rất nghiêm túc gật đầu.

Hàn Kim Dương chậm rãi thở phào một hơi, “Em biết lợi hại là tốt rồi.

Anh thấy lúc nãy em còn có chuyện muốn nói, chuyện gì vậy?”

Tô Tú Tú do dự một hồi, mới chỉ nói một câu như vậy mà Hàn Kim Dương đã phản ứng mạnh thế, vậy nếu cô muốn làm ăn, Hàn Kim Dương liệu có phản đối không?

“Rốt cuộc là chuyện gì?

Chúng ta là vợ chồng, phàm là chuyện gì cũng có thể thương lượng.” Hàn Kim Dương đoán là chuyện của Tô Vĩnh Cường, mà lại là chuyện không nhỏ, nếu không Tú Tú không thể khó xử như vậy.

“Là Nhị Ca của em, Kim Thiên tới tìm em là vì chuyện công việc.” Tô Tú Tú không giấu giếm, đem dự định của Tô Vĩnh Cường thuật lại một lượt, “Em thấy công nhân thời vụ không có bảo đảm, cho nên...

em đã nói với Nhị Ca rằng chúng ta cùng làm kinh doanh.

Anh ấy phụ trách thu hàng, em phụ trách tìm mối lái, tiền kiếm được chia đôi, anh thấy sao?”

Hàn Kim Dương nhíu mày, “Làm kinh doanh?

Gan em cũng lớn quá rồi, em có biết bên ngoài tình hình căng thẳng thế nào không?”

“Em biết, cho nên chúng ta không tới chợ đen, chúng ta trực tiếp tìm nhân viên thu mua của các xưởng.

Họ tới thôn chưa chắc đã thu mua được đồ, Nhị Ca của em và bạn anh ấy thì khác, họ quen biết nhiều người, mỗi thôn góp một ít cũng được không ít.

Sau đó đem đổi đồ với họ, rồi mang về thôn bán, chẳng phải là kiếm được tiền từ cả hai đầu sao.” Tô Tú Tú thấy Hàn Kim Dương chăm chú lắng nghe, vội vàng nói tiếp: “Chủ yếu là mở rộng quan hệ, thông qua những thứ này để quen biết thêm vài người.

Sau này có chỗ nào tuyển dụng, chúng ta có thể tới thử một chuyến, hoặc là ai bán công việc, chúng ta cũng có thể biết được ngay lập tức, anh thấy sao?”

“Chúng ta?

Em cũng muốn đi tìm việc à?” Hàn Kim Dương đã nắm được trọng điểm.

“Ai mà không muốn có công việc?

Nếu em có công việc rồi, gánh nặng nhà mình cũng có thể nhẹ bớt một chút.” Tô Tú Tú ngồi thẳng người dậy.

“Nhà mình vẫn còn một suất công việc, em không cần phải mạo hiểm đâu.” Hàn Kim Dương biết nỗi lo của Tô Tú Tú, nhưng Tiểu Vũ không hợp tới xưởng thép, Tiểu Nguyệt mới học trung học.

Cô có thể đi làm trước, nếu thực sự không được thì nhường công việc cho Tiểu Nguyệt là được.

“Công việc này không được động vào, để dành khi cần thiết.” Người khác không rõ chứ Tô Tú Tú biết năm sau sẽ có biến động, tuy có thể nhường việc cho Tiểu Nguyệt, nhưng vạn nhất có kẻ phá đám thì sao?

Vạn nhất không kịp thì sao?

Tóm lại, nếu Hàn Kim Nguyệt phải về nông thôn, cô sợ mình gánh không nổi trách nhiệm này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[thập Niên] Vợ Đẹp Trong Tứ Hợp Viện - Chương 38: Chương 38: Thuyết Phục | MonkeyD