Thập Niên Xuyên Thư: Vợ Cả Pháo Hôi Mang Theo Con Theo Quân Rồi - Chương 9
Cập nhật lúc: 24/01/2026 16:44
Chu Mai Hoa có nhân duyên tốt trong khu nhà công vụ, nhưng thật sự để nói là bạn tâm giao thì chỉ có mỗi Liêu Tam Muội, mà từ khi mẹ chồng của Liêu Tam Muội tới, cô ấy ngày nào cũng bị quản thúc, chẳng có cơ hội nào để trò chuyện với chị nữa.
Giờ có An Họa tới, tuy tuổi tác nhỏ, lại là người thành phố nhưng tính cách rất hợp gu với chị, thế nên Chu Mai Hoa đã coi An Họa như em gái thân thiết.
Chu Mai Hoa lập tức buôn chuyện về gia đình lãnh đạo cho An Họa nghe.
"Ôn Tuyết Mạn là người từ Hỗ Thị tới, lúc cô ta mới tới ngày nào cũng ở nhà cùng người ta ôm ôm ấp ấp khiêu vũ đấy, làm hư cả mấy bà vợ trong khu này luôn, sau này Sư trưởng Trần cãi nhau to một trận với cô ta thì cô ta mới thôi không làm loạn nữa."
Chu Mai Hoa bĩu môi.
"Giờ cô ta vẫn cứ cao cao tại thượng, coi khinh đám quân thuộc xuất thân nông thôn tụi chị, năm ngoái ăn Tết ở nhà ăn lớn, mọi người cùng nhau gói sủi cảo, cô ta cứ thế chẳng thèm ăn một miếng nào, bảo là không đói, nhưng về nhà lại bắt cô bảo mẫu nấu mì cho ăn... Nói đi nói lại, vẫn là chê tụi chị bẩn thỉu thôi."
Cái này... đúng là có chút khó coi thật.
Chu Mai Hoa theo An Họa vào sân, lầm bầm buôn dưa lê đủ thứ chuyện bát quái, ngoài Ôn Tuyết Mạn ra còn có cả những người nhà khác nữa, An Họa đều hào hứng lắng nghe, để chị ấy được nói cho thỏa thích.
Đến giờ nấu cơm phải đi rồi, Chu Mai Hoa còn lưu luyến không rời, hạ quyết tâm sau này phải thường xuyên tìm An Họa để tán gẫu!
An Họa rất hoan nghênh, bất kể sống trong môi trường nào, nắm bắt thông tin đều là điều kiện quan trọng để sinh tồn.
Bát quái vốn dĩ là phương thức truyền đạt thông tin nguyên thủy nhất.
Mẹ nói chuyện với người khác, Đông Đông đã chạy ra sân sau xem kiến rồi.
Trẻ con lần đầu đến với thế giới điền viên, cái gì cũng thấy hứng thú.
An Họa thấy cậu bé nhìn rất chăm chú nên cũng không quản.
Cô vào phòng khóa trái cửa, từ trong không gian tìm ra một ít vải cotton nguyên chất, định dùng để may vài bộ ga trải giường và vỏ gối.
Những loại vải này nhìn thoáng qua thì không khác gì vải những năm sáu mươi, nhưng soi kỹ vẫn có điểm khác biệt, hình như là cách dệt khác nhau, chất liệu cũng khác, vải những năm sáu mươi sờ vào có cảm giác chắc chắn hơn...
Nhưng những cái này cũng chẳng sao cả, nếu có ai hỏi thì cứ tùy tiện lấp l.i.ế.m qua là được, cũng chẳng ai đi soi xét ga trải giường nhà cô mà hỏi đến cùng đâu.
Vừa rồi từ thị trấn về, ở cổng khu nhà công vụ có những người nông dân bày sạp bán hàng, cô đã mua một ít rau tươi, lại lấy từ không gian ra một miếng thịt lợn, An Họa chuẩn bị trổ tài nấu nướng.
Củi trong nhà đã chất đầy, chắc là do Tiêu Chính mua về sáng nay, gạo dầu mắm muối cũng đầy đủ cả.
An Họa biết nấu ăn, sau khi bố mẹ ly hôn cô đã ăn đồ bên ngoài suốt một năm, cuối cùng ăn đến phát nôn mới bắt đầu học nấu ăn theo trên mạng.
Nhưng cô đã bỏ qua một điểm, cô nấu ăn toàn dùng bếp ga, nồi cơm điện và đủ loại công cụ hiện đại.
Thời đại này chẳng có cái gì cả, mấu chốt nhất là bếp củi cô còn chẳng biết nhóm.
May mà khả năng thực hành của An Họa không tệ, làm theo cách Tiêu Chính dạy cô nhóm lò than, rồi tự mình mày mò một chút, cuối cùng cũng nhóm được bếp cháy.
...
Đông Đông từ sân sau chạy về, lo lắng hét lên: "Mẹ ơi, con ngửi thấy mùi gì cháy khét ấy!"
Đông Đông không tìm thấy mẹ, cuối cùng nhìn thấy cửa bếp bốc ra những làn khói dày đặc, vội vàng chạy tới, kết quả bị khói sặc làm cho ho liên tục.
Trong bếp truyền ra tiếng của An Họa: "Đông Đông đừng vào đây!"
Đông Đông hoảng hốt: "Mẹ ơi, có phải bị cháy rồi không?"
An Họa: "Không có, con đi mau đi, đừng đứng đó."
Thấy con trai định vào, An Họa vội vàng đóng cửa bếp lại.
Cửa vừa đóng, bên trong đã truyền ra một tiếng hét của mẹ.
Đông Đông không biết đã xảy ra chuyện gì, sợ đến mức mất hồn mất vía chạy ra ngoài.
Hàng xóm xung quanh nghe thấy động tĩnh đều chạy ra xem.
Chu Mai Hoa trên tay vẫn còn cầm xẻng nấu ăn, vội hỏi Đông Đông: "Sao thế sao thế?"
Đông Đông òa khóc, tay chỉ vào bếp nhà mình: "Mẹ con ở bên trong..."
Chu Mai Hoa nhìn thấy khói luồn qua cửa sổ bốc ra, kinh hãi, vội vã cầm xẻng xông vào nhà đối diện.
Cát Hồng Anh cau mày, cũng đi tới: "Hình như bốc khói thật? Để tôi xem thử."
"Có phải vì không biết nấu ăn nên làm cháy bếp rồi không?" Sự không cam tâm trong lòng Cát Hồng Hà lại trỗi dậy, An Họa chẳng biết làm cái gì cả, dựa vào cái gì mà gả được cho anh Tiêu? Nhưng nghĩ đến người mà chị cả mới nhắm cho mình, lòng cô ta lại bình tĩnh lại đôi chút.
Bà già họ Vương đang kiễng đôi chân nhỏ chạy qua xem náo nhiệt nghe thấy thế: "Cái gì? Vợ Phó sư trưởng Tiêu đốt cháy bếp rồi hả?"
Cát Hồng Hà: "... Tôi chỉ đoán vậy thôi, bà đừng có rêu rao bậy bạ."
Bà già họ Vương đã sớm chạy mất tiêu rồi.
Chẳng mấy chốc, tin tức đã lan truyền khắp khu nhà công vụ.
"Vợ Phó sư trưởng Tiêu không biết nấu cơm, đốt cháy bếp rồi."
"Vợ Phó sư trưởng Tiêu làm nổ bếp, mặt mũi bị hủy dung rồi."
"..."
Truyền đến tai những người đàn ông vừa đi làm về thì thành ra là: "Nhà Phó sư trưởng Tiêu xảy ra nổ lớn, vợ cậu ta bị nổ hủy dung, còn bị què một chân nữa."
Sư trưởng Trần Cương quay đầu nhìn Tiêu Chính, định nói gì đó thì đã thấy một cái bóng vụt qua trước mặt mình.
... Vóc người to lớn như vậy, sao lại chạy nhanh hơn cả thỏ thế kia??
Trải nghiệm nấu ăn đầu tiên của An Họa không tốt lắm.
Lúc cô được Chu Mai Hoa dìu ra ngoài thì phát hiện sân nhà mình đã vây kín người.
Chu Mai Hoa xua tay: "Không sao không sao, không cháy nhà, chỉ là chảo dầu bị bốc lửa thôi."
An Họa giải thích: "Em không quen dùng loại bếp lò đất đốt củi này, vừa phải canh lửa vừa phải trông nồi, trong lúc lúng túng không cẩn thận để chảo dầu bốc cháy lên..."
Sau khi lửa bùng lên cô liền hoảng hốt, chưa từng gặp tình huống này, mặc dù biết cách dập lửa nhưng cũng không dám lại gần.
May mà Chu Mai Hoa kịp thời vào giúp đỡ giải quyết.
Mọi người tuy cảm thấy An Họa thật vô dụng, nhưng vẫn thiện chí an ủi: "Không sao đâu, dùng vài lần là quen ngay, tôi hồi mới tới cũng thế mà."
Cát Hồng Anh câm nín nhìn An Họa một hồi, sau đó nghiêm túc giáo huấn: "Tôi biết cô được nuông chiều từ nhỏ, nhưng giờ cô đã làm vợ, làm mẹ rồi, ngay cả việc nhà cơ bản nhất cũng làm không xong, thì đi theo quân để làm gì?"
Chu Mai Hoa nói đỡ cho An Họa: "Ai mà chẳng từ không biết làm mà ra chứ, từ từ học mà."
Cát Hồng Anh hừ lạnh một tiếng: "Cô ta kết hôn cũng không phải ngày một ngày hai, muốn học thì sớm đã học được rồi, hạng người xuất thân không tốt quả nhiên làm cái gì cũng chẳng xong."
Xuất thân không tốt?
Mọi người đồng loạt nhìn về phía An Họa.
Ánh mắt An Họa lập tức sắc lẹm, nhìn thẳng vào Cát Hồng Anh: "Chủ nhiệm Cát, lời không được nói bừa đâu nhé, bố tôi là giáo sư đại học, mẹ tôi là phụ nữ nội trợ, xuất thân không tốt ở chỗ nào? Chị đi tung tin đồn nhảm như vậy e là không ổn đâu nhỉ?"
Mọi người lại nhìn sang Cát Hồng Anh.
Tổ tiên nhà An Họa thế nào đó đã là chuyện của đời trước, hiện tại đúng là chẳng bới móc được gì ở cô cả.
Cát Hồng Anh nghẹn khuất hít sâu một hơi, nói: "Tôi chỉ là có lòng tốt giáo d.ụ.c cô thôi, cô việc gì phải nói chuyện đ.â.m chọc như thế?"
An Họa lạnh mặt nói: "Bố mẹ tôi đều còn cả, có giáo d.ụ.c cũng chưa đến lượt chị."
Cát Hồng Anh ngay từ đầu đã không mang thiện ý với cô, có lẽ là vì việc cô đổi ý không ly hôn làm cho Cát Hồng Hà không gả được cho Tiêu Chính?
Hơ, nực cười.
Không có cô thì Tiêu Chính cũng chẳng cưới Cát Hồng Hà.
Suy nghĩ của Cát Hồng Anh thật quá mức tự phụ.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên không được tốt lắm.
Trong lúc đối đầu, không biết ai hô lên một câu: "Phó sư trưởng Tiêu về rồi."
Lời vừa dứt, một bóng người đã từ bên ngoài lao vọt vào.
Tiêu Chính khựng bước, định vị chính xác An Họa từ trong đám đông, cau mày, sải bước lớn đi về phía cô: "Có chuyện gì thế? Nghe bảo nhà bị cháy hả?"
Tiêu Chính vốn dĩ đã nổi tiếng hung dữ, lúc này thấy anh sa sầm mặt mũi, trông thật đáng sợ, ai cũng tưởng anh sắp đ.á.n.h vợ đến nơi rồi.
Chu Mai Hoa vội vàng ngăn anh lại, nói: "Hiểu lầm thôi hiểu lầm thôi, Tiểu An không đốt nhà, chỉ là lúc nấu cơm chảo dầu bị cháy thôi."
Những người khác cũng nói đỡ cho An Họa.
"Cô ấy cũng là không quen dùng bếp đất nên mới làm không xong, sau này nấu thường xuyên là được mà."
"Cậu là cán bộ lãnh đạo đấy, không được đ.á.n.h vợ đâu đấy."
An Họa nghe mọi người nói vậy, tuy không cho rằng Tiêu Chính sẽ đ.á.n.h mình, nhưng dáng vẻ tức giận kia thì chắc chắn rồi.
Cô bỗng thấy tủi thân: "Anh không an ủi em thì thôi, lại còn trách em nữa sao?"
Tiêu Chính: "?"
Anh trách cô lúc nào cơ chứ!
Với cả, anh định đ.á.n.h vợ lúc nào hả??
"Tiểu Tiêu, đừng như vậy, Tiểu An cũng không phải cố ý, hồi ở trường quân đội cô ấy có làm gì đâu, giờ biết nghĩ đến việc nấu cơm cho cậu ăn đã là tiến bộ vượt bậc rồi." Cát Hồng Anh tuy miệng thì khuyên nhủ, nhưng lời nói ra nghe sao mà chướng tai vô cùng.
"Có chuyện gì thế?" Trần Cương và Dư Bảo Sơn cũng đã tới nơi.
"Không có gì đâu sư trưởng." Tiêu Chính giải thích sơ qua sự việc một lượt.
Trần Cương uy nghiêm nói với đám người nhà đang vây quanh: "Không có gì thì giải tán hết đi, ai về nhà nấy mà ăn cơm."
Đám phụ nữ hơi không cam lòng, sợ Tiêu Chính đ.á.n.h vợ nên muốn ở lại trông chừng một chút.
Cát Hồng Anh kêu gọi: "Được rồi được rồi, về hết đi thôi, đừng làm phiền vợ chồng trẻ người ta giải quyết vấn đề." Nói xong còn liếc Tiêu Chính một cái.
Gã đàn ông này chắc không đến nỗi đ.á.n.h vợ, nhưng tính tình chẳng phải hạng hiền lành gì, An Họa phạm lỗi, một trận mắng mỏ là không tránh khỏi.
Hừ, bà đã nói rồi, đại tiểu thư thành phố không phải hạng người biết vun vén gia đình, cái nhà này sau này còn gà bay ch.ó nhảy dài dài cho xem.
Trong lòng Cát Hồng Anh nảy sinh một niềm vui sướng kín đáo, lùa mọi người ra khỏi cửa nhà họ Tiêu.
Chu Mai Hoa lo lắng đi về, nhưng lỗ tai vẫn dựng đứng lên, lúc nào cũng lắng nghe động tĩnh bên kia.
Chồng chị là Thạch Vĩ Quang nhìn không lọt mắt, bực bội nói: "Hết nhà họ Vương giờ đến nhà họ Tiêu, bà dứt khoát sang nhà người ta mà ở luôn đi cho rồi."
Chu Mai Hoa chẳng thèm đếm xỉa đến ông ta.
Thạch Vĩ Quang tức giận húp một miếng cơm thật lớn.
Mọi người đã đi hết, Tiêu Chính cuối cùng cũng có thể đứng trước mặt An Họa, đang định kiểm tra xem cô có sao không thì đùi đã bị người ta ôm lấy.
"Ba ơi!" Đông Đông lo lắng hét lên: "Ba đừng đ.á.n.h mẹ nhé."
Thằng bé đã nghe hết những lời mọi người vừa nói vào tai rồi.
Tiêu Chính thật sự dở khóc dở cười, xách con trai ra một bên: "Ba không đ.á.n.h mẹ." Anh kiểm tra An Họa từ đầu đến chân, xác nhận cô không có một chút thương tích nào mới giãn khoảng cách ra.
