Thập Niên Xuyên Thư: Vợ Cả Pháo Hôi Mang Theo Con Theo Quân Rồi - Chương 232
Cập nhật lúc: 25/01/2026 11:09
Tống Dực nhìn Nghiêm Hoằng Nghị, thầm đoán xem ông ta lại định giở trò gì.
Nghiêm Hoằng Nghị cười hì hì hai tiếng: "Nhưng mà, chuyện của giới trẻ các cháu không thành thì tình cảm thế hệ trước của chúng ta vẫn còn, cháu không thể không nhận người bác này đâu nhé, sau này chúng ta thường xuyên qua lại, cháu và Đình Đình cũng có thể làm bạn mà."
Tống Dực đột nhiên thấy chán ghét, Nghiêm Hoằng Nghị cũng đáng ghét y như con gái ông ta vậy.
Tống Dực cụp mắt, một lát sau bật ra một nụ cười nhẹ: "Bác Nghiêm, trước khi bố cháu đi có để lại cho cháu rất nhiều thứ."
Nghiêm Hoằng Nghị ngẩn ra, rồi cánh mũi bỗng nhiên phập phồng, đây là do kích động.
Tống Dực định nói gì? Nói ra kho báu mà bố Tống để lại cho cậu sao?
Nghiêm Hoằng Nghị lúc quay lại huyện Vân đã điều tra qua, biết hầm ngầm trong thư viện công viên đã bị cạy ra, rất có khả năng kho báu bố Tống giấu đã bị người ta lấy đi rồi.
Sẽ là ai chứ? Đáp án không khó tưởng tượng, chắc chắn là người đã nhận nuôi Tống Dực!
Tuy nhiên Nghiêm Hoằng Nghị đã nghe ngóng rất lâu cũng không biết được người nhận nuôi Tống Dực rốt cuộc là ai, ngay cả cô của Tống Dực là Tống Sở Hồng cũng giữ kín như bưng với ông ta, Nghiêm Hoằng Nghị đành phải từ bỏ.
Gặp lại Tống Dực lần này, Nghiêm Hoằng Nghị cảm thấy đây là cơ hội trời cho. Chỉ cần kéo được Tống Dực về phía mình, ông ta sẽ có danh nghĩa để đi chiếm đoạt số tài báu đó, bất kể người nhận nuôi Tống Dực là ai, tỉnh lỵ dù sao cũng là địa bàn ông ta gây dựng mấy chục năm qua!
"Cái gì?" Nghiêm Hoằng Nghị nuốt nước miếng, che giấu sự phấn khích: "Bố cháu để lại cho cháu cái gì?"
Tuy nhiên, câu trả lời của Tống Dực không hề đi theo hướng Nghiêm Hoằng Nghị tưởng tượng.
Chỉ thấy Tống Dực mỉm cười nói: "Rất nhiều thư từ, những bức thư bác và bố cháu trao đổi với nhau, bao gồm cả một số chuyện trước giải phóng, đặc biệt là..."
Tống Dực nói đến đây thì dừng lại, không nói tiếp nữa, đôi mắt nhìn thẳng vào Nghiêm Hoằng Nghị, bắt trọn được biểu cảm hơi biến đổi của ông ta.
Được rồi, dọa thành công rồi.
Tống Dực đoán rằng, loại người tham lam và đạo đức giả như Nghiêm Hoằng Nghị, trong quá khứ chắc chắn có nhiều chuyện không thể đem ra ánh sáng. Mà trước đây Nghiêm Hoằng Nghị thực sự có quan hệ thân thiết với bố Tống, trong lúc trò chuyện khó tránh khỏi sẽ để lộ ra một số điều.
Nghiêm Hoằng Nghị nhanh ch.óng điều chỉnh lại biểu cảm: "Tống Dực, cháu đang nói gì vậy, bác nghe không hiểu?"
Tống Dực nhún vai: "Không sao, tóm lại những bức thư đó cháu đều giữ gìn cẩn thận, nếu bác còn mang mục đích xấu xa đến gần cháu, để con gái bác làm cháu ghê tởm, cháu sẽ đem những bức thư đó nộp lên đơn vị của bác, tin rằng tổ chức sẽ điều tra làm rõ, loại bỏ những phần t.ử xấu."
Nghiêm Hoằng Nghị không còn cười nữa, vô cảm nhìn chằm chằm Tống Dực, nheo mắt lại.
Cái thằng nhóc này, hóa ra bấy lâu nay nó luôn biết mục đích của mình, vậy bấy lâu nay nó trêu đùa mình sao?
Hiện giờ còn dám đe dọa mình nữa...
Nghiêm Hoằng Nghị nghiến c.h.ặ.t răng hàm, không nói một lời đứng dậy rời đi.
Tống Dực thấy Nghiêm Hoằng Nghị đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Nghiêm Hoằng Nghị dù sao cũng là một con cáo già, cậu thực sự hơi lo không dọa được ông ta.
Thực tế thì làm gì có bức thư nào, cậu chẳng qua chỉ lợi dụng tâm lý lo sợ của Nghiêm Hoằng Nghị để thử đe dọa một chút thôi.
Cậu cũng không có yêu cầu gì khác, chỉ cần Nghiêm Hoằng Nghị từ bỏ ý định, không nhòm ngó đến số tài báu kia nữa là được.
Tiếp theo, Tống Dực quan sát thấy phía Nghiêm Đình Đình đã im hơi lặng tiếng, có lẽ Nghiêm Hoằng Nghị đã nói gì đó với cô ta, cô ta không còn đến tìm Tống Dực nữa.
Xem ra lời đe dọa đã có hiệu quả.
Tống Dực cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Tuy nhiên, chuyện cậu viết trong bản thông báo rằng mình đã có đối tượng dường như lại thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
"Tống Dực cậu biết không, rất nhiều nữ sinh đang ngưỡng mộ đối tượng của cậu đấy, nói cậu chu đáo tỉ mỉ, vì cảm nhận của đối tượng mà không dây dưa mập mờ với người khác, không nể tình mà từ chối Nghiêm Đình Đình, đúng là nam t.ử hán!"
Tống Dực mỉm cười: "Thế sao?"
"Đối tượng của cậu rốt cuộc là ai vậy? Trong khoa mình à?"
Tống Dực lắc đầu: "Không phải, cô ấy ở nơi khác."
"Nơi khác? Trường đại học nào?"
Tống Dực lắc đầu, tỏ vẻ không muốn nói thêm.
Thực tế cậu cũng chẳng nói ra được, vì cái đối tượng này hoàn toàn là nhân vật hư cấu do cậu dựng lên, mục đích là để từ chối Nghiêm Đình Đình, sẵn tiện ngăn chặn những người tương tự Nghiêm Đình Đình xuất hiện trong tương lai.
Mọi người thấy cậu ra vẻ bí mật thì càng tò mò hơn.
Tống Dực không ngờ rằng, dì An ở nhà xa xôi thế mà cũng viết thư đến nghe ngóng.
Cậu nhìn cả trang giấy tràn ngập hơi thở hóng hớt, có chút dở khóc dở cười.
Sao dì An biết được nhỉ?
Với lại, phải trả lời thế nào đây?
An Họa trông ngóng mãi, cuối cùng cũng đợi được thư hồi âm của Tống Dực, hớn hở mở ra xem, nhưng xem xong thì có chút thất vọng.
Giả ư?
Hóa ra là giả sao?
Sao lại có thể là giả được chứ?
Cô còn tưởng tượng ra cảnh Tống Dực dẫn bạn gái về nhà cơ, cô cảm thấy mình nhất định sẽ là một bà "mẹ chồng" đạt chuẩn, nhiệt tình chu đáo tiếp đón "con dâu" tương lai.
An Họa thực sự nghĩ như vậy, Tống Dực tuy chỉ gọi cô là dì nhưng sống chung bao nhiêu năm nay, cô sớm đã coi Tống Dực như con trai mình rồi.
An Họa uể oải gấp bức thư lại.
Tiêu Chính đi tới, ngồi xuống, mở một quyển tạp chí ra, vừa xem vừa hỏi cô: "Sao thế? Thư của ai vậy? Xem xong mà không vui thế này."
An Họa lắc đầu: "Của Tống Dực, cũng không phải không vui, chỉ là thấy thất vọng thôi."
An Họa kể lại chuyện Tống Dực giả vờ có bạn gái một lượt.
Tiêu Chính lại thấy chẳng sao cả: "Không có thì thôi, chúng nó vốn dĩ còn chưa tốt nghiệp, bàn chuyện kết hôn sớm quá."
An Họa: "Anh hay thật, em đâu có nói nhất định phải để chúng nó kết hôn ngay bây giờ đâu... Tuổi này của chúng nó đẹp biết bao, ngày nào cũng chỉ có học hành, không yêu đương chút gì cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó."
Tiêu Chính nhìn sang An Họa.
An Họa lý lẽ hùng hồn: "Vốn dĩ là vậy mà, yêu đương thì phải yêu lúc còn trẻ, đợi tuổi tác lớn rồi, hormone tiết ra không còn dồi dào nữa thì khó mà có được cảm giác rung động mãnh liệt đó lắm."
Tiêu Chính tiếp tục nhìn An Họa.
An Họa rụt cổ lại: "Sao thế? Nhìn em bằng cái ánh mắt đó."
Tiêu Chính gấp quyển tạp chí lại: "Đồng chí An Họa, nghe giọng điệu của em, có vẻ em đã yêu đương nhiều lần lắm rồi nhỉ?"
An Họa: "...... Không có, chỉ yêu một gã tra nam thôi."
Yêu tra nam là nguyên chủ, còn mỗi mối tình cô từng trải qua đều là những anh chàng vừa đẹp trai vừa cuốn hút đấy chứ. An Họa thầm bổ sung trong lòng.
Tiêu Chính lại hỏi: "Với anh..... cái đó..... em không có cảm giác rung động mãnh liệt sao?"
An Họa lập tức nói: "Dĩ nhiên là có chứ, anh không cảm nhận được sao?"
Tiêu Chính kiêu ngạo hừ một tiếng.
An Họa nhìn quanh một lượt, cặp sinh đôi đang ở trên lầu, Vương Thái Yến đi học lớp bổ túc ban đêm rồi, Dương Đào đang trông đứa út, không có ai! Thế là cô khẽ khều vào lòng bàn tay Tiêu Chính.
Tiêu Chính rút tay lại, khóe miệng ngậm cười: "Đừng quậy."
"Nhưng mà....." Tiêu Chính lại nghiêm túc trở lại: "Quan điểm đó của em phải sửa lại đi, cái gì mà yêu đương phải tranh thủ lúc còn trẻ? Ý em là chỉ theo đuổi sự vui vẻ nhất thời thôi à? Không tính đến hậu quả sao? Theo anh thấy, điều quan trọng nhất khi yêu đương là phải xác định rõ mục tiêu, phải yêu đương với mục đích tiến tới hôn nhân, còn lại đều là vớ vẩn hết."
"Phải phải phải, quan điểm của ông lớn đây là đúng nhất....." An Họa cười híp mắt, cũng không phản bác, tuy bản thân cô là người theo chủ nghĩa hưởng lạc nhưng vẫn rất trân trọng quan điểm yêu đương mộc mạc và thuần khiết này của Tiêu Chính.
"Đúng rồi, nhắc đến chuyện yêu đương....." Tiêu Chính hơi do dự một chút: "Có người giới thiệu đối tượng cho Đông Đông đấy, nhà mình có đồng ý không?"
"Ai thế?" An Họa thấy hứng thú.
"Vương Chí Huy."
"Anh ta?" An Họa không tin tưởng Vương Chí Huy cho lắm: "Anh ta giới thiệu thì có đáng tin không?"
"Người anh ta giới thiệu không phải ai khác, mà là cháu gái của Tư lệnh Hạ, con gái của Hạ Thuần, cùng tuổi với Đông Đông nhà mình, vả lại cũng đang học ở Đại học Bắc Kinh. Nói là Vương Chí Huy giới thiệu, biết đâu chính là nhà họ Hạ nhờ anh ta lên tiếng đấy."
"Thế thì được đấy," An Họa có ấn tượng khá tốt với Hạ Thuần: "Nhưng mà cũng phải hỏi ý kiến của Đông Đông trước đã."
"Chuyện này giao cho em xử lý nhé."
An Họa gật đầu, nỗi thất vọng có được từ chỗ Tống Dực tan biến sạch sẽ.
Ngày hôm sau cô liền gọi một cuộc điện thoại cho Đông Đông.
"...... Đúng..... là con gái của bác Hạ đấy, học cùng trường với con luôn....."
"Gặp mặt chút đi mà, cũng không nhất định phải thế nào, cứ coi như quen thêm một người bạn thôi."
"Vậy quyết định thế nhé, mẹ phản hồi lại cho bên nhà họ Hạ đây?"
"Ừ, được, con trai ngoan, con cũng phải giữ gìn sức khỏe nhé, mẹ nhớ con lắm, mong con sớm về nhà."
An Họa hớn hở cúp điện thoại, lại đến chỗ Lâm Lộ, bày tỏ ý định của nhà mình.
"Vương Chí Huy nói nhà họ Hạ muốn kết thông gia với nhà cậu à?" Lâm Lộ tặc lưỡi cảm thán: "Đông Đông nhà cậu đúng là không phải dạng vừa đâu, lúc nhỏ đã được các cô bé thích rồi, này cậu có nhớ không? Cái con bé Triệu Tiểu Vũ ấy, cứ hay chạy đến đây hỏi chuyện về Đông Đông."
An Họa không nhớ ra nổi: "Triệu Tiểu Vũ là ai?"
"Con gái của Vương Lam mà! Không đỗ đại học, rồi năm nay bị một người họ hàng nhà họ Triệu đưa xuống phía Nam rồi."
An Họa "ồ" một tiếng, không để tâm cho lắm.
Thông qua Vương Chí Huy phản hồi lại cho bên nhà họ Hạ, Vương Tú Khanh liền đích thân gọi điện thoại cho An Họa, bàn bạc chuyện để hai đứa trẻ gặp mặt.
An Họa đang vui vẻ sắp xếp chuyện xem mắt cho con trai thì Chu Mai Hoa lại nhận được một tin tức khiến bà nát lòng.
Con trai bà, Thạch Tiểu Quân, đã bị thương.
Chu Mai Hoa khi nhận được tin tức thì trực tiếp ngất lịm đi, vì người gọi điện đến nói tình hình của Thạch Tiểu Quân rất nguy kịch, bảo gia đình mau ch.óng cử người đến.
Dù sớm đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi ngày này thực sự đến, Chu Mai Hoa cũng không mạnh mẽ như bà từng tưởng tượng.
Một lát sau Chu Mai Hoa mới tỉnh lại, gượng dậy định đứng lên: "Tôi đi xem, đi xem Tiểu Quân....."
Thạch Vĩ Quang vội vàng giữ bà lại: "Đường xá xa xôi, Mai Hoa à, bà đừng đi thì hơn."
"Thế sao được? Tôi phải đi chứ, Tiểu Quân bị thương nằm đó một mình, không có người nhà bên cạnh thì cô đơn lắm."
Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó, Chu Mai Hoa đã thấy đau lòng khôn xiết.
Thạch Vĩ Quang nói: "Tôi đi, tôi đi xem."
Chu Mai Hoa do dự: "Ông có đi được không?"
Thạch Vĩ Quang: "Đi được."
