Thập Niên Xuyên Thư: Vợ Cả Pháo Hôi Mang Theo Con Theo Quân Rồi - Chương 266
Cập nhật lúc: 25/01/2026 11:16
"Mùa hè nóng nực thế này tắm bồn làm gì..." An Họa lắc đầu, "Em tắm rửa qua loa là được rồi."
Đợi cô tắm xong đi ra, Tiêu Chính lại ân cần tiến lên bóp vai đ.ấ.m lưng cho cô: "Vợ có nhớ anh không?"
"Ừm ừm, nhớ." An Họa lấy lệ gật đầu, sau đó hưởng thụ thở hắt ra một tiếng, "Hình như em cảm thấy mình già rồi, cơ thể không còn chịu nổi vất vả như hồi trẻ nữa."
"Nói bậy, em nhìn khuôn mặt kia đi, mịn màng như cô thiếu nữ ấy, già chỗ nào?"
An Họa chẳng tin lời đường mật của anh, bảo anh mang gương lại đây cho cô soi.
Tiêu Chính nghe lời giơ gương ra trước mặt cô.
"Nhìn xem, cô thiếu nữ trong gương không biết là vợ nhà ai mà đẹp c.h.ế.t đi được."
An Họa lườm anh một cái: "Không được nói nữa, sến sẩm."
Tiêu Chính nghiêm túc nói: "Anh nói thật mà."
An Họa nhìn vào gương, người trong gương thoạt nhìn trẻ trung xinh đẹp, không có nếp nhăn, nhưng nhìn kỹ vẫn có thể thấy khuôn mặt không còn dồi dào collagen như vậy nữa, cơ bắp cũng không săn chắc như hồi trẻ, đặc biệt là quanh miệng đã lờ mờ thấy sự hiện diện của rãnh cười.
An Họa sờ sờ đường viền hàm dưới, ừm, đường nét dưới cằm cũng không còn rõ ràng như trước, trên cổ cũng xuất hiện một nếp nhăn nhỏ!
An Họa "chát" một tiếng đẩy cái gương ra, vẻ mặt kinh hãi.
"Sao thế?" Tiêu Chính ngơ ngác: "Gặp ma à?"
An Họa liên tục gật đầu, chẳng phải gặp ma là gì!
Cô phát hiện ra dấu vết tuổi tác trên khuôn mặt mình!
"Lão Tiêu..." An Họa sắp khóc đến nơi rồi, "Em thành bà lão rồi."
Tiêu Chính: "... Đâu ra bà lão chứ, nói hươu nói vượn gì thế?"
Tiêu Chính không phải đang an ủi, trong mắt anh khuôn mặt của vợ suốt hơn hai mươi năm qua thực sự chẳng hề thay đổi.
An Họa lắc đầu, khuôn mặt rầu rĩ: "Anh không hiểu đâu, anh không hiểu đâu..."
Nói rồi cô lại đứng dậy, đi đến trước gương toàn thân quan sát vóc dáng của mình.
Cũng may, mặc quần áo nhìn vóc dáng hầu như không bị sệ, nhưng bụng có chút lỏng lẻo hơn.
An Họa nhìn sang Tiêu Chính đang đi theo, vén phắt áo anh lên sờ sờ.
Ừm, vẫn săn chắc và phẳng lì như vậy, tuy cơ bụng không còn khối nào ra khối nấy rõ rệt như hồi trẻ nhưng vẫn còn đó.
Tiêu Chính tận hưởng sự vuốt ve của vợ, ừm bao nhiêu năm trôi qua vợ anh vẫn thích cơ thể anh như vậy!
Đột nhiên, An Họa trừng mắt nhìn qua với ánh mắt hung dữ: "Chính vì anh không phải sinh con nên bụng anh mới chẳng lỏng lẻo chút nào."
Tiêu Chính dở khóc dở cười: "Đâu ra cái lý đó chứ, bụng anh không lỏng là vì ngày nào anh cũng kiên trì vận động, nếu không em nhìn những người khác xem, phát tướng đầy ra đấy thôi."
An Họa hứng thú hỏi: "Em biết ngày nào anh cũng chạy bộ buổi sáng, chỉ chạy bộ thôi mà giữ được vóc dáng sao?"
"Mỗi ngày ngoài chạy bộ ra anh còn tập võ quân đội nữa, phải vận động một hai tiếng đồng hồ đấy, vả lại công việc của anh cũng không phải chỉ có ngồi văn phòng, thỉnh thoảng đi xuống thị sát, hoạt động liên tục cả ngày, lượng vận động lớn lắm đấy."
Chẳng còn cách nào khác, Tiêu Thiết Trụ biết vợ thích nhất là thân hình rắn chắc này của anh, càng lớn tuổi anh càng không dám buông lỏng, chỉ sợ vóc dáng sệ đi thì ánh mắt của vợ sẽ bị lũ sói con trẻ tuổi kia cướp mất.
Anh không bảo trì, không bảo trì sao mà được?!
An Họa hồi tưởng lại thói quen sinh hoạt của mình, ở văn phòng thì ngồi, ở nhà không ngồi thì cũng nằm...
"Để chống lão hóa, em phải bắt đầu vận động thôi."
Tiêu Chính nghi ngờ nhìn cô: "Em mà được á?"
An Họa: "... Cái ánh mắt đó của anh là ý gì? Coi thường em à? Sáng mai anh dậy lúc nào nhất định phải gọi em dậy nhé, em muốn chạy bộ cùng anh."
Tiêu Chính cười cười rồi đồng ý.
Anh sáu giờ đúng là thức dậy, An Họa cơ bản phải ngủ đến tám giờ, để cho An Họa ngủ thêm chút nữa anh còn đặc biệt đợi đến tận sáu rưỡi mới gọi người.
Thế nhưng anh vẫn bị ăn một cái tát lúc gọi cô dậy.
Tiêu Chính: "..."
Tiêu Chính xoa xoa cái má bị ăn tát, nhìn vợ trên giường trở mình ngủ tiếp, khuôn mặt không biết nên bày ra biểu cảm gì cho phải.
Anh biết ngay mà...
Tiêu Chính hậm hực tự mình đi chạy bộ, không ngờ lúc về lại bị ăn một trận mắng.
"Em bảo anh gọi em, sao anh không gọi? Chuyện đã hứa mà cũng thay đổi được, đồ đàn ông không có trách nhiệm!"
"Anh gọi rồi! Là tại chính em không dậy nổi, còn tặng anh một cái tát nữa đấy."
"Hử?" An Họa thắc mắc: "Em đ.á.n.h anh à? Sao em không biết nhỉ?"
"..." Trên mặt không để lại dấu vết, Tiêu Chính không đưa ra được bằng chứng, đành nói: "Bỏ đi, em cứ thoải mái làm bà chủ của em đi, dậy sớm thế làm gì, tội gì phải tự làm khổ mình."
An Họa lại không hài lòng: "Cái anh này, không giám sát em thì thôi còn dụ dỗ em bỏ cuộc!" Nghĩ một lát cô lại nói: "Đã vậy thì thôi không chạy bộ nữa, dậy sớm quá, hay là anh dạy em tập võ quân đội đi."
"Cái tay chân mảnh khảnh kia của em mà tập võ? Đừng có tự làm mình bị thương đấy."
An Họa nói: "Chúng mình cứ từ từ tiến tới, ban đầu anh đừng có yêu cầu quá khắt khe với em."
Tiêu Chính lại đồng ý.
"Chân sao cứ nhẹ tênh thế kia? Khí đan điền chìm xuống dưới, giữ vững phần thân dưới cho anh!"
"Vung nắm đ.ấ.m ra, dùng lực vào, đừng có mềm nhũn như b.ún thế! Hãy tưởng tượng trước mặt em đang đứng một kẻ mà em ghét nhất..."
Chưa đầy mười phút An Họa đã kêu oai oái mệt rồi.
Tiêu Chính: "Haiz, em đừng có hành xác nữa, hành đến mức anh cũng xót cả ruột rồi."
An Họa chẳng buồn lườm anh nữa.
Cô cũng thấy không ổn, chủ yếu là võ quân đội nhạt nhẽo quá, không có động lực để tiếp tục.
Cô phải tìm một môn vận động nào có thú vị một chút mới có thể kiên trì được.
Mấy ngày sau An Họa đã tìm thấy rồi.
Tiểu Triệu ở trong nhà nói anh rất biết đ.á.n.h cầu lông, có thể chơi cùng An Họa.
An Họa thử một chút, cảm thấy quả nhiên những môn vận động mang tính cạnh tranh vẫn thú vị hơn, vả lại đ.á.n.h cầu lông lúc nào cũng phải ngửa đầu, có thể rèn luyện được phần cổ, nói không chừng có thể xóa được nếp nhăn cổ!
Thế là An Họa cứ cách một ngày lại hẹn Tiểu Triệu đi đ.á.n.h cầu một lần.
Cô rất vui vì mình đã tìm được một môn vận động có thể kiên trì được.
Khi Tiêu Chính nhìn thấy vợ mình và Tiểu Triệu cười cười nói nói từ sân cầu lông trở về thì tâm trạng không còn tươi đẹp như vậy nữa.
Tiểu Triệu, một con sói con mới ngoài hai mươi tuổi, ngày nào cũng ở riêng với vợ anh lâu như vậy, chuyện này ra cái thể thống gì chứ??
Điều đau lòng nhất là có hôm vợ anh còn vô tình khen một câu trước mặt anh: "Thể chất của người trẻ tuổi đúng là khác hẳn, hoạt động mãi chẳng thấy mệt, những người có tuổi như chúng mình đúng là không theo kịp rồi."
Tiêu Chính hít sâu một hơi, đầy mặt không phục.
Thể chất anh không tốt sao? Những lúc anh hoạt động có bao giờ anh kêu mệt đâu?!
"Tiểu Triệu, cậu lại đây."
Triệu Tân Dân đang bận rộn trong bếp, nghe thấy thủ trưởng gọi liền lập tức dừng tay, nhanh ch.óng đi ra ngoài.
Tiêu Chính ngồi trên sofa, lật xem tờ báo hôm nay, không ngẩng đầu lên, giọng điệu bình thản hỏi: "Dạo này đang chơi cầu lông cùng dì An của cậu à?"
Triệu Tân Dân còn tưởng là biểu hiện gần đây của mình sắp được thủ trưởng khen ngợi, ưỡn n.g.ự.c nói: "Vâng ạ thủ trưởng, dì An nói muốn vận động nên tôi đề nghị dì đ.á.n.h cầu lông, đã kiên trì được hai tuần rồi ạ."
Tiêu Chính đặt tờ báo xuống, ngước mắt lên, ánh mắt sắc bén bao trùm lấy chàng trai trẻ trước mặt.
Triệu Tân Dân thót tim một cái, chuyện gì thế này? Chẳng phải là định khen ngợi anh sao?
Tiêu Chính thong thả lên tiếng: "Cậu bao nhiêu tuổi rồi? Đến chỗ tôi được mấy năm rồi?"
Triệu Tân Dân không hiểu sao lại trả lời: "Báo cáo thủ trưởng, năm nay tôi hai mươi hai tuổi, đã làm việc ở nhà được ba năm rồi ạ."
Hai mươi hai tuổi.
Là lứa tuổi tràn đầy sức sống và nghị lực nhất.
Hơn nữa Triệu Tân Dân trắng trẻo nhưng không gầy yếu, dáng người cao ráo, hình tượng rất đạt chuẩn.
Tiêu Chính đứng dậy, hai tay chắp sau lưng, đi quanh Triệu Tân Dân một vòng, lớp công vụ không còn ai khác sao? Hồi đó sao lại chọn đúng người này vào nhà chứ!
Ngay lúc Triệu Tân Dân sắp không chịu nổi áp lực từ phía lãnh đạo thì lãnh đạo cuối cùng cũng lên tiếng: "Những năm qua cậu tận tâm tận lực làm việc rất tốt, có hứng thú thi vào trường quân đội không?"
Triệu Tân Dân kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt.
Đây... đây là chuyển ngoặt kiểu gì thế này?
Được sắp xếp đến làm công vụ cho lãnh đạo ai chẳng từng có giấc mơ như vậy - xây dựng quan hệ tốt với lãnh đạo, biết đâu một ngày lãnh đạo vui vẻ kéo mình một cái là mình sẽ lên như diều gặp gió!
Chẳng lẽ vận may này đã rơi xuống đầu anh rồi sao?
Triệu Tân Dân lập tức trả lời đầy dõng dạc: "Báo cáo thủ trưởng, tôi muốn theo đuổi sự tiến bộ!"
Tiêu Chính hài lòng gật đầu: "Tốt lắm, tôi đề cử cậu thi vào trường quân đội."
Triệu Tân Dân vui mừng đến mức có chút luống cuống: "Thủ trưởng, tôi... cảm ơn thủ trưởng đã vun đắp ạ."
Tiêu Chính xua xua tay.
An Họa biết chuyện Triệu Tân Dân sắp rời khỏi nhà thì rất ngạc nhiên: "Đột ngột vậy sao?"
Tiêu Chính thản nhiên nói: "Không đột ngột mà, ai chẳng muốn tiến bộ chứ."
An Họa cảm thấy vô cùng tiếc nuối: "Sau này không còn ai chơi cầu với em nữa rồi, phải làm sao bây giờ?"
Tiêu Chính sấn tới, mỉm cười xoa xoa mặt cô: "Có gì đâu chứ, anh chơi với em mà."
An Họa: "Anh á? Anh lấy đâu ra nhiều thời gian rảnh rỗi thế để chơi với em chứ."
Tiêu Chính vội vàng nói: "Anh sẽ cố gắng bớt chút thời gian, nếu không được thì bảo vợ của Vương Chí Huy chơi với em, cô ấy chẳng phải rất thích tìm em cùng đi chơi sao."
An Họa tâm trạng thấp thỏm, gật gật đầu: "Cũng đành vậy thôi."
Tiêu Chính sướng rơn ôm lấy vợ hôn một cái, giống như vừa hoàn thành được một việc đại sự vậy, trong lòng nhẹ nhõm và vui vẻ vô cùng.
Tiểu Triệu đi rồi thì phải có người khác bổ sung vào. Bên hậu cần rất nhanh đã cử người qua.
Tiêu Chính đ.á.n.h giá người mới đến, lông mày nhíu c.h.ặ.t lại, sau đó đuổi người ta đi.
Sao lớp công vụ không có ai xấu xí sao? Từng người một ai cũng đều trông tươm tất bảnh bao như vậy!
Sau khi liên tục đuổi ba người đi, người phụ trách bên hậu cần mồ hôi vã ra như tắm, đi tới run cầm cập hỏi thủ trưởng rốt cuộc là không hài lòng ở chỗ nào?
