Thập Niên Xuyên Thư: Vợ Cả Pháo Hôi Mang Theo Con Theo Quân Rồi - Chương 3

Cập nhật lúc: 24/01/2026 16:42

Họ sau khi ly hôn đều tự xây dựng gia đình mới, chỉ vứt lại cho cô một căn nhà cũ và một khoản tiền, cùng với một lời cảnh báo lạnh lùng: Đừng có đi quấy rầy cuộc sống mới của họ, họ nhịn cho đến khi cô tốt nghiệp cấp ba mới ly hôn đã là nhân chí nghĩa tận rồi.

Cô bị trượt chân trong phòng tắm rồi xuyên không, có lẽ cô ở thế giới kia đã c.h.ế.t rồi, không biết khi nào t.h.i t.h.ể mới được phát hiện, không biết cha mẹ sau khi nhận được thông báo t.ử vong của cô có đau lòng hay không.

"Cái đứa nhỏ này, sao lại khóc rồi, mau lau nước mắt đi, mẹ không nỡ nhìn con khóc đâu."

Khâu Thục Thận ôm con gái vào lòng.

An Họa sụt sịt mũi, ôm c.h.ặ.t lấy bà.

...

Tình hình nhà họ An thế này, An Họa cảm thấy cần thiết phải nói chuyện với An Bá Hòe.

Nghe An Họa nói về cục diện, An Bá Hòe không khỏi an ủi: "Con cuối cùng cũng hiểu chuyện một chút rồi, có điều, tình hình nhà chúng ta không giống vậy." An Bá Hòe thong dong vuốt râu, "Ba của con ấy à, từ trước ngày giải phóng đã âm thầm tài trợ không ít cho công tác của phía chính quyền hiện tại rồi."

An Họa lắc đầu: "Dù thế nào đi nữa, vẫn nên cẩn thận lời ăn tiếng nói một chút, ít nói lại, ít đưa ra ý kiến, hôm nay không sao không có nghĩa là ngày mai cũng không sao."

An Bá Hòe thấy cô con gái vốn dĩ chỉ chuyên tâm vào thế giới nội tâm, hai tai không màng chuyện thế sự của mình lại nghiêm trọng như vậy thì ha ha cười lớn: "Được được được, con gái cưng của ba lớn thật rồi, đã biết lo lắng cho ba rồi, ba nghe con, nhất định sẽ ít nói lại."

An Họa gật đầu.

Nguyên tác không nhắc đến người nhà họ An, không biết An Bá Hòe có phải chịu đựng gì trong làn sóng thời đại hay không, nhưng cũng không có cách nào né tránh, con sóng dữ của lịch sử là không thể tránh khỏi, An Họa chỉ có thể giữ liên lạc với gia đình bất cứ lúc nào để nắm bắt tình hình, tùy cơ ứng biến.

Đêm hôm đó, An Họa lặng lẽ thu châu báu và vàng vào không gian, lại đem những thứ trong phòng mà cô cho rằng sau này sẽ có ích thu hết vào trong.

Ngày hôm sau, An Bá Hòe và Khâu Thục Thận tiễn An Họa lên tàu hỏa.

CHƯƠNG 2

"Chúng ta đi tìm ba phải không ạ?" Đông Đông ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi mẹ.

An Họa gật đầu: "Đúng vậy, Đông Đông còn nhớ mặt ba không?"

Đông Đông suy nghĩ nghiêm túc một chút rồi gật đầu.

Mỗi lần nam chính đến tỉnh lị họp đều sẽ ghé qua nhà họ An ngồi một chút để thăm con trai, nhưng nguyên thân ghét bỏ nam chính mà, không cho nam chính tiếp xúc với con.

Lần gần nhất Đông Đông gặp ba là từ nửa năm trước rồi, trẻ con mau quên, theo lý mà nói chắc đã không còn nhớ rõ mặt ba mình nữa.

An Họa khen ngợi: "Đông Đông của chúng ta trí nhớ tốt thật đấy."

Đông Đông bẽn lẽn mím môi, lại nói: "Con còn nhớ ba bế con bay lên nữa, chơi vui lắm."

An Họa hỏi: "Còn gì nữa không? Ba còn dắt con làm gì nữa nào?"

Đông Đông nghiêng cái đầu nhỏ nghĩ một hồi: "Bắn s.ú.n.g."

An Họa cũng nhớ ra rồi, lúc Đông Đông hơn ba tuổi đã bị nam chính đưa đến bãi tập b.ắ.n chơi, nắm lấy tay cậu bé dạy cậu bóp cò.

Nguyên thân biết chuyện xong thì sợ đến toát mồ hôi lạnh, đồng thời càng cảm thấy nam chính là kẻ dã man, chưa khai hóa, từ đó về sau nguyên thân cố ý ngăn cách việc gặp mặt giữa con trai và nam chính.

Chuyện này thì An Họa có thể thấu hiểu cho nguyên thân, đổi lại là cô thì cô cũng không chấp nhận được việc một đứa trẻ ba tuổi nghịch s.ú.n.g — mặc dù là người lớn cầm tay.

Nhưng An Họa sẽ chọn cách trao đổi với nam chính trước, nếu nam chính ngoan cố không đổi thì mới thực hiện bước tiếp theo. Dù sao trẻ con khát khao tình cha là đạo trời, không thể thô bạo c.h.ặ.t đứt được.

Hơn năm tiếng đồng hồ sau, họ đã đến địa điểm đóng quân là huyện Vân.

Lúc An Họa đang quan sát xung quanh, một người lính trẻ đi đến trước mặt cô, "Bạch" một cái chào kiểu quân đội: "Chị dâu, thủ trưởng phái tôi đến đón chị."

An Họa lục tìm thông tin về người này trong ký ức.

"Tiểu Chu." Cảnh vệ của nam chính.

An Họa chào hỏi xong thì nhìn ra sau lưng Tiểu Chu một lượt, không còn ai khác.

"Thủ trưởng vốn dĩ định đích thân đến đón, nhưng đột nhiên bị công việc giữ chân, nên đành để tôi đến." Tiểu Chu có khuôn mặt tròn trịa, cười lên có lúm đồng tiền, nhìn có vẻ thật thà chất phác không biết nói dối.

Nhưng rốt cuộc có thật là không biết nói dối hay không thì không biết được.

An Họa cũng không để tâm lắm: "Tiểu Chu, làm phiền cậu giúp tôi chuyển hành lý."

Tiểu Chu thấy An Họa vậy mà mang theo hành lý tới, còn mang theo túi lớn túi nhỏ nhiều như vậy, kinh ngạc mất một lúc, chẳng lẽ chị dâu không phải đến để ép thủ trưởng ly hôn sao?

Bộ đội đóng quân ở ngoại ô huyện lị, xung quanh toàn là ruộng đồng, cách đó một cây số có một con sông, phía đối diện sông là một nhà máy, qua khỏi nhà máy mới là đường vào thị trấn.

Nói là ngoại ô, thực chất chính là nông thôn.

Hèn chi nguyên thân không muốn đến theo quân.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.