Thập Niên Xuyên Thư: Vợ Cả Pháo Hôi Mang Theo Con Theo Quân Rồi - Chương 55
Cập nhật lúc: 25/01/2026 04:03
An Bá Hòe gọi vợ: "Thục Thận......"
Hai ông bà nhà họ An vội vã chạy đến bệnh viện, hàng xóm láng giềng thì bắt đầu bàn tán xôn xao, lúc đầu tin tức truyền đi còn giữ được một chút thận trọng — "Con trai nhà họ An là An Trạch, hình như bị phần t.ử bất hảo b.ắ.n bị thương rồi."
Sau đó biến thành — "An Trạch trúng một phát đạn, đang được đưa vào bệnh viện cấp cứu."
Truyền đến tai Ngô Hiểu Lâm thì đã biến thành — "An Trạch trúng đạn rồi, không qua khỏi, c.h.ế.t rồi!"
Nhà họ Ngô vốn dĩ cũng không xa nhà họ An, cộng thêm việc vừa khéo có một người ở cùng tòa nhà với nhà họ An đến đây thăm họ hàng, gần như lúc bố mẹ An vừa đến bệnh viện thì Ngô Hiểu Lâm đã nghe thấy tin "chồng c.h.ế.t".
Ngô Hiểu Lâm cả người đờ đẫn.
C.h.ế.t, c.h.ế.t rồi sao?
Người sáng sớm còn đang sống sờ sờ cãi nhau với cô đã c.h.ế.t rồi?
Người phản ứng lại đầu tiên là mẹ Ngô, túm lấy người đó hỏi: "Thật hay giả vậy? Mùng một Tết, không được tung tin đồn kiểu đó đâu nhé, không là bị trời đ.á.n.h đấy!"
Người đó ngượng ngùng nói: "Tôi có tung tin đồn đâu, tôi cũng nghe người ta nói thế thôi, không chắc chắn đâu nhé......" Nói xong liền nhanh ch.óng chuồn lẹ.
Bố Ngô nói: "Hiểu Lâm mau về nhà xem sao, làm cho rõ ràng chuyện rốt cuộc là thế nào."
"Khoan đã!" Mẹ Ngô cản Ngô Hiểu Lâm lại: "Nghe nói phía phố Trường Ninh có người xả s.ú.n.g loạn xạ trên phố, b.ắ.n c.h.ế.t mấy người cơ mà!"
Mặt Ngô Hiểu Lâm trắng bệch: "Chắc không trùng hợp đến thế, là An Trạch chứ?"
Mẹ Ngô cau mày: "Khó nói lắm, con rể hôm nay lại không cùng con về nhà ngoại, nói không chừng là chạy ra ngoài xem náo nhiệt rồi, hôm nay đoàn múa ương ca biểu diễn đúng ở khu vực đó mà."
Ngô Hiểu Lâm lắc đầu: "An Trạch không phải hạng người ham xem náo nhiệt."
Bố Ngô có chút cuống lên: "Nói nhiều như vậy có tác dụng gì? Về tận nơi xem chẳng phải sẽ biết sao?"
Mẹ Ngô cản Ngô Hiểu Lâm lần thứ hai: "Con gái ngoan, con phải suy nghĩ kỹ rồi hãy về."
Ngô Hiểu Lâm ngẩn người hỏi: "Nghĩ cái gì ạ?"
"Đương nhiên là nghĩ đối sách rồi!" Mẹ Ngô nói: "Nói cho mẹ nghe, vạn nhất người c.h.ế.t thực sự là con rể, con định làm thế nào?"
"Làm thế nào là sao? Con không biết!" Ngô Hiểu Lâm rất hoảng sợ, tuy vừa mới cãi nhau với An Trạch nhưng họ là vợ chồng bao nhiêu năm, tình cảm đâu phải chỉ một hai lần cãi nhau mà mất đi được?
Mẹ Ngô hận sắt không thành thép: "Con gái ngốc của mẹ ơi! Chẳng phải con nói bố mẹ chồng con đem hết đồ tốt cho cô em chồng rồi sao? Lúc An Trạch còn sống họ còn thiên vị con gái như vậy, vạn nhất An Trạch c.h.ế.t rồi, con lấy cái gì mà đi tranh với cô em chồng?"
Ngô Hiểu Lâm mất kiên nhẫn nói: "Mẹ ơi, lúc này là lúc nào rồi mà con còn tâm trí đâu nghĩ đến những chuyện đó nữa?"
Mẹ Ngô: "Con có thể không nghĩ, vậy thì cứ đợi mà bị đuổi ra khỏi nhà với bàn tay trắng đi! Đến lúc con không có một xu dính túi bị đuổi ra ngoài, lại còn dắt theo Điềm Điềm nữa, mẹ xem con có muốn lấy chồng nữa cũng khó!"
Em trai Ngô Hiểu Lâm cũng phụ họa theo: "Chị ơi, em thấy mẹ nói đúng đấy, chị phải sớm tính toán cho bản thân mình."
Mẹ Ngô thừa cơ nói: "Con gái, hay là thế này đi, nhân lúc bố mẹ chồng con còn đang ở bệnh viện, con về nhà lấy sổ tiết kiệm đi, rồi gom góp thêm ít đồ giá trị nữa! Chúng ta cũng không tham lam gì của nhà họ An, cứ lấy tiền của An Trạch thôi, anh ta là chồng con, con còn sinh cho anh ta một đứa con gái nữa, anh ta c.h.ế.t rồi thì tiền vốn dĩ phải thuộc về con!"
Em trai Ngô Hiểu Lâm có chút phấn khích: "Chị ơi chẳng phải chị nói nhà họ An có một căn phòng đang khóa sao, bên trong chắc chắn chứa đồ giá trị đấy! Để em đi giúp chị đập khóa ra, xem xem rốt cuộc có bao nhiêu vàng bạc châu báu!"
Trong lòng Ngô Hiểu Lâm loạn cào cào, nhìn sang bố Ngô.
Bố Ngô trầm ngâm hồi lâu, thở dài một tiếng nói: "Thôi thì nghe lời mẹ con đi, bao năm qua nhờ có bà ấy hiến kế mà con mới gả được vào chỗ tốt, có thể giúp đỡ gia đình, nếu không cái bệnh này của tôi sớm đã kéo sập cái nhà này rồi, em trai con lấy đâu ra điều kiện mà hỏi vợ cơ chứ......"
Mẹ Ngô lộ vẻ đắc ý, cái nhà này toàn nhờ có bà ta cả.
Nhưng bố Ngô lại bổ sung thêm một câu: "Tuy nhiên, trước khi mọi chuyện chắc chắn, con ngàn vạn lần đừng để người ta phát hiện ra con đang dọn đường lui...... Thế này đi, con cứ về nhà tìm sổ tiết kiệm, để em trai con đến bệnh viện nghe ngóng xem người c.h.ế.t có đúng là An Trạch không, rồi nó sẽ đến tìm con báo tin. Nếu người c.h.ế.t là An Trạch, con trực tiếp mang sổ tiết kiệm về nhà ngoại, nếu không phải thì lén lút cất sổ tiết kiệm lại chỗ cũ, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra."
Ngô Hiểu Lâm đã bị người nhà thuyết phục rồi.
Đúng vậy, cô không thể chỉ nghĩ cho An Trạch, phải tính toán trước cho tương lai của mình.
Nếu cô không tự mình mưu tính cho mình thì sau này biết trông cậy vào ai? Bố mẹ chồng sao? Hừ, trong lòng họ chỉ có con gái họ thôi, có bao giờ đối xử tốt với con dâu đâu?
Ngô Hiểu Lâm càng nghĩ càng kiên định, quả thực làm theo những gì bố mẹ Ngô nói, về nhà tìm sổ tiết kiệm.
Tiền lương hàng tháng của An Trạch gần như không dư lại bao nhiêu, nhưng anh còn có một khoản thu nhập nữa, đó là tiền nhuận b.út từ việc đăng bài báo và biên dịch các tài liệu nước ngoài, anh đã làm việc này từ lúc học đại học, bao nhiêu năm tích góp lại cũng được gần hai ngàn đồng.
Số tiền này An Trạch luôn không cho cô đụng vào, nói là để dành làm của hồi môn cho An Điềm Điềm.
Đã là của hồi môn của con gái thì cô làm mẹ đương nhiên phải thay con gái giữ hộ! Nếu không vạn nhất An Trạch c.h.ế.t thật thì số tiền này chẳng phải sẽ bị bố mẹ chồng chuyển sang cho cô em chồng sao?
Ngô Hiểu Lâm dễ dàng lấy được sổ tiết kiệm trong tay, nhưng em trai cô mãi mà không thấy đến báo tin.
Rốt cuộc An Trạch còn sống hay đã c.h.ế.t?
Ngô Hiểu Lâm sốt ruột chờ đợi.
Cuối cùng, em trai cũng đến.
"Em thấy bố mẹ chồng chị đang khóc ở bệnh viện đấy, người c.h.ế.t chắc chắn là anh rể rồi!"
Ngô Hiểu Lâm bị đòn giáng mạnh làm cơ thể lảo đảo một cái, nước mắt lã chã rơi xuống.
Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi nghe tin chồng qua đời, cô vẫn không cách nào bình tĩnh được.
Em trai Ngô Hiểu Lâm sốt ruột nói: "Chị đừng khóc nữa, chúng ta cứ làm theo những gì đã bàn, tìm châu báu trước đã!"
Nói đoạn liền lấy ra một cái b.úa, vừa mới gõ một phát vào cái khóa, tiếng động lớn đến mức làm chính cậu ta cũng giật mình kinh hãi.
"Không được rồi, làm thế này sẽ thu hút hàng xóm kéo đến mất, lúc đó thì chẳng làm được gì nữa đâu."
Mắt em trai Ngô Hiểu Lâm đảo một vòng, nhìn trúng căn thư phòng không khóa, bên trong chắc cũng có không ít đồ đâu. Em trai Ngô Hiểu Lâm không có con mắt nhìn đồ, chỉ biết chị mình từng nói tranh chữ treo trên tường nhà họ An rất đáng tiền, liền cuộn vài bức tranh chữ lại.
"Chị ơi, lấy được sổ tiết kiệm chưa? Trong nhà chắc phải có tiền mặt chứ, chị mau tìm đi, chúng ta còn rút lui."
Lời vừa dứt thì cửa mở ra.
An Trạch, An Họa, Tiêu Chính, ba người bước vào.
Ngô Hiểu Lâm ngẩn người nhìn An Trạch, thốt ra: "Chẳng phải anh c.h.ế.t rồi sao?"
An Trạch nhíu mày nhìn Ngô Hiểu Lâm: "Ai nói với cô là tôi c.h.ế.t rồi?"
Ngô Hiểu Lâm ấp úng không nói nên lời.
Em trai Ngô Hiểu Lâm thẳng thừng nói: "Họ nói anh bị người ta b.ắ.n c.h.ế.t trên phố rồi, tôi còn nhìn thấy bố mẹ anh đang khóc ở bệnh viện mà!"
An Trạch nhìn cái bọc nhỏ trong tay Ngô Hiểu Lâm, lại nhìn mấy bức tranh chữ mà em trai Ngô Hiểu Lâm đang cuộn lại, đâu còn gì mà không hiểu nữa.
Sắc mặt An Trạch lạnh lùng như thể phủ một lớp sương giá.
Ngô Hiểu Lâm vội vàng nhào tới, nắm c.h.ặ.t lấy tay An Trạch: "Anh nghe em giải thích đã!"
An Trạch cứ như thể bị thứ gì đó bẩn thỉu chạm vào, hất văng ra ngay lập tức.
"An Trạch!" Ngô Hiểu Lâm nói: "Em chỉ sợ anh có chuyện gì, em và Điềm Điềm không có ai để nương tựa nên mới......"
"Đừng nói nữa!" An Trạch ngắt lời cô, tháo kính xuống, tay hơi run rẩy tì lên trán.
An Họa lo lắng nhìn anh trai một cái, nào ngờ lại khiến Ngô Hiểu Lâm trút cơn giận lên người cô.
"Tất cả đều tại cô! Cô là con gái đã gả đi rồi mà còn về nhà ngoại quấy nhiễu, nếu không phải vì bố mẹ chồng thiên vị cô thì tôi có vì thiếu cảm giác an toàn mà nghĩ ra hạ sách này không?!"
An Họa: "...... Da mặt chị dày đến mức này sao? Chuyện này mà cũng đổ lên đầu tôi được à? Còn nữa, nếu tôi đoán không nhầm thì chị và em trai chị đang lục soát đồ giá trị trong nhà? Tự tiện lấy đồ mà không hỏi là hành vi trộm cắp, tôi có thể báo công an đấy."
Mặt Ngô Hiểu Lâm trắng bệch đi.
Em trai Ngô Hiểu Lâm bày ra dáng vẻ bảo vệ chị gái, ưỡn n.g.ự.c đứng trước mặt chị mình, nói lớn: "Mọi người đừng có cậy đông người mà bắt nạt chị tôi! Chị tôi cũng là người nhà họ An, lấy đồ nhà mình sao có thể gọi là trộm?"
Lời của em trai đã nhắc nhở Ngô Hiểu Lâm.
Đúng vậy, cô là con dâu của cái nhà này, lấy đồ nhà mình sao có thể gọi là trộm!
"An Họa, cô đừng có bày ra cái vẻ làm chủ như thế, cô là con gái đã gả đi, còn tôi mới là con dâu của cái nhà này, ra ngoài đường kéo bừa một người vào phân xử thì người ta cũng sẽ nói tôi mới là chủ nhân của ngôi nhà này!"
An Họa cười lạnh: "Chủ nhân của nhà họ An là bố mẹ tôi, ngay cả anh trai tôi cũng còn chưa đến lượt đâu! Ngô Hiểu Lâm, chị không biết nghe tin đồn từ đâu nói anh trai tôi c.h.ế.t đã vội vàng cuộn đồ giá trị định chạy trốn, mà cũng dám vỗ n.g.ự.c tự xưng mình là con dâu nhà họ An sao?"
Những gì An Trạch nhìn ra được, An Họa đương nhiên cũng nhìn ra được.
Con người có chút lòng riêng là chuyện bình thường, nhưng hành động của Ngô Hiểu Lâm quả thực quá làm người ta đau lòng.
Chỉ vì một tin đồn chưa được xác thực mà đã muốn cuộn tiền chạy trốn, ngộ nhỡ thực sự xảy ra chuyện gì thì làm sao có thể trông cậy vào việc cô ta cùng chung hoạn nạn? E là vì lợi ích của chính mình, cô ta còn có thể bồi thêm một nhát ấy chứ.
Nếu đổi lại là Tiêu Chính như thế này, An Họa chắc chắn không nói hai lời là phải ly hôn ngay, ngủ chung giường với hạng người như vậy chỉ thấy nơm nớp lo sợ thôi!
Nhưng người trong cuộc là An Trạch, An Họa cũng không tiện đứng bên cạnh hò reo bảo anh trai ly hôn.
Ngô Hiểu Lâm thấy An Họa đã nói toạc ra rồi thì vừa thẹn vừa cuống, vội vàng nhìn sang An Trạch.
An Trạch thì cúi đầu không nói lời nào, nửa khuôn mặt vùi trong bóng tối, cũng không nhìn rõ biểu cảm.
Tuy nhiên, luồng áp suất thấp tỏa ra từ người anh là thứ mà ai cũng có thể cảm nhận được.
Ngô Hiểu Lâm cảm thấy lúc này không phải lúc đấu khẩu với An Họa, phải dỗ dành cho An Trạch nguôi giận đã.
"An Trạch anh nghe em nói này, em thực sự không muốn chạy trốn, em chỉ là sợ những ngày tháng sau này khó sống thôi, anh nghĩ mà xem, em là một người phụ nữ không công ăn việc làm không thu nhập, lại còn dắt theo Điềm Điềm, bố mẹ anh lại thiên vị con gái, em có thể trông cậy vào ai đây? Chỉ có tiền mới có thể cho em chút tự tin thôi......"
"Đó là những bức tranh chữ mà bố yêu quý nhất, có báo công an hay không thì đợi bố về quyết định đi." An Trạch cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, mở miệng nói chuyện.
Ngô Hiểu Lâm sững sờ, An Trạch không chất vấn cô, không mắng mỏ cô, thậm chí thần sắc đã khôi phục lại vẻ điềm tĩnh như ngày thường.
Nhưng Ngô Hiểu Lâm lại cảm thấy trái tim mình đang không ngừng chìm xuống, chìm xuống một vực thẳm không đáy."
