Thập Niên Xuyên Thư: Vợ Cả Pháo Hôi Mang Theo Con Theo Quân Rồi - Chương 64

Cập nhật lúc: 25/01/2026 04:04

"Cha, sao nửa năm trước cha không cho con biết chuyện cha bị gãy chân?"

Tiêu Mãn Thương chỉ mải dỗ cháu nội, nghe vậy liền trả lời lấy lệ: "Con có phải bác sĩ đâu, cho con biết để làm gì?"

Tiêu Chính: "Con còn đưa cha đi bệnh viện lớn mà chữa chứ! Biết đâu chân cha lại nối lại được thì sao."

Tiêu Mãn Thương lắc đầu: "Gãy là gãy rồi, làm gì có phương pháp thần thánh nào mà nối lại được?"

Tiêu Chính im lặng một hồi, rồi hỏi: "Vậy lần này gọi con về là vì chuyện gì?"

Tiêu Mãn Thương tạm thời buông cháu nội ra, thần sắc trở nên có chút ngập ngừng: "Cha biết, con là một đứa trẻ ngoan, tháng nào cũng gửi tiền về cho cha, đối với cha như vậy là đã đủ hiếu thảo rồi, nhưng mà... Thiết Trụ à..."

Tiêu Chính vội vàng muốn ngăn cha già gọi tên cúng cơm của mình, kết quả là đã không kịp nữa.

Hai chữ "Thiết Trụ" vang vọng trong bầu không khí yên tĩnh.

Tiêu Chính, tên khai sinh là Tiêu Thiết Trụ.

Con người ta khi xấu hổ quả thực sẽ luống cuống chân tay.

Tiêu Chính lúng túng đứng bật dậy, dậm chân một cái, rồi lại gãi đầu: "Trời ơi cha tôi ơi..."

Xong, lúc cuống lên là tiếng địa phương lại tuôn ra.

An Họa vốn không muốn cười đâu, nhưng không nhịn được.

Cô mím môi, gửi tới Tiêu Chính một ánh mắt chân thành - cô không hề chế giễu anh, chỉ cảm thấy điều này thật thú vị.

Tiếc là Tiêu Chính không hiểu được, vẫn tự mình ảo não.

Mất mặt trước vợ quá rồi.

Bùn trên chân của kẻ chân lấm tay bùn mới gột rửa sạch được một chút, vừa về quê một cái là nguyên hình lộ ra ngay.

Tiêu Mãn Thương làm sao biết được con trai đột nhiên nhảy dựng lên là vì cái gì? Ông ngơ ngác nhìn người này rồi lại nhìn người kia.

"Thiết Trụ t.ử..."

"Khụ khụ khụ!" Tiêu Chính vội vàng cắt ngang: "Cha, có chuyện gì cha cứ nói thẳng đi ạ."

Tiêu Mãn Thương liếc nhìn Tiêu Phương Phương, vừa định mở miệng thì bên ngoài một đám người ồn ào ùa vào, có cả đàn ông phụ nữ, cả người lớn lẫn trẻ con.

Trong đó có một người phụ nữ mặt gầy dài, lớn tiếng vỗ đùi một cái: "Mẹ ơi, chú ba về rồi sao không nói một tiếng, chúng tôi cứ tưởng ngày mai chú mới tới kia chứ! Nếu chú nói sớm một tiếng, anh cả chú đã đ.á.n.h xe ngựa ra huyện đón chú rồi."

Một người phụ nữ mặt vuông khác cũng không kém cạnh, cao giọng: "Chẳng thế sao, anh hai chú vừa mới mua một chiếc Đại Kim Lộc (hiệu xe đạp), biết thế thì để anh cả chú đạp Đại Kim Lộc ra đón chú cho nó oai!" Nói xong, còn liếc xéo người phụ nữ mặt dài một cái, ý tứ là Đại Kim Lộc sang trọng hơn cái xe ngựa nát nhiều.

Thấy hai người phụ nữ sắp sửa bắt đầu so bì, hai người đàn ông liền bước lên phía trước.

Một người to cao như gấu, một người tròn lùn, gương mặt ít nhiều đều có nét giống Tiêu Chính.

Người tròn lùn nhìn về phía An Họa và Đông Đông trước, cười nói: "Đây là em dâu ba nhỉ, tôi là anh hai của Thiết Trụ, tôi tên là Tiêu Thiết Chùy." Rồi lại chỉ vào người đàn ông to cao nói: "Đây là anh cả, Tiêu Thiết Ngưu, ba anh em chúng tôi từ nhỏ tình cảm đã rất tốt."

An Họa nhìn sang Tiêu Chính, phát hiện từ khi anh cả và anh hai xuất hiện, biểu cảm của anh luôn hững hờ, hoàn toàn không giống như kiểu tình cảm tốt đẹp gì.

An Họa mỉm cười gật đầu chào mọi người, rồi bảo Đông Đông gọi một lượt các bác, rồi cũng không nói thêm gì nữa.

Vậy mà Tiêu Thiết Chùy còn ra sức khen cô lễ phép, đúng là tiểu thư khuê các.

Có thể thấy, Tiêu Thiết Chùy là người rất khéo léo.

Chị dâu cả và chị dâu hai thì vây quanh An Họa, ánh mắt đầy vẻ tò mò, nói liến thoắng.

"Nghe nói em dâu ba là sinh viên đại học à? Chậc chậc, tổ tiên nhà họ Tiêu mình kết phát rồi, lại cưới được cô con dâu thành phố là sinh viên đại học cơ đấy."

"Chị nói thừa, tổ tiên không kết phát thì chú ba nhà mình làm quan lớn được chắc? Chính vì chú ba làm quan lớn nên mới cưới được vợ sinh viên đại học đấy chứ."

"Thì em chẳng phải ý đó sao? Chị cứ phải thích cãi lý với em làm gì!"

"Ai thèm cãi với cô? Cô nghĩ cô là ai chứ, gọi cô một tiếng chị dâu là cô tưởng mình là củ tỏi thật đấy à?"

"Hừ, cô..."

An Họa xoa xoa đôi tai đang tê rần, đang định tìm chỗ lánh đi thì cảm thấy vạt áo mình bị kéo nhẹ một cái.

Tiêu Phương Phương rụt rè nhìn cô, ra hiệu một cái đơn giản, ý bảo cô sang ngồi cạnh Tiêu Chính.

An Họa mỉm cười gật đầu, bế Đông Đông đi qua.

Trên đường đi, có mấy đứa trẻ vừa la hét "Thím ba cho cháu kẹo" vừa định lao về phía An Họa, cũng bị Tiêu Phương Phương ngăn lại.

Lũ trẻ nghịch ngợm không sợ Tiêu Phương Phương, còn làm mặt quỷ hét lên "Cô câm".

Tiêu Phương Phương dường như đã quen với việc đó, biểu cảm không hề có chút buồn bã hay lạc lõng nào, mà sa sầm mặt lại, một tay chống nạnh, một tay quơ lấy cái chổi, vờ như muốn đ.á.n.h lũ trẻ, khiến chúng tản ra ngay lập tức.

An Họa nhìn thấy cảnh đó, thầm gật đầu, Tiêu Phương Phương tuy có khuyết điểm về cơ thể nhưng tâm lý lại khá ổn, không vì thế mà hình thành tính cách nhu nhược, dễ bị bắt nạt.

Nhận ra An Họa đang nhìn mình, Tiêu Phương Phương đỏ mặt, vứt cây chổi xuống đi đến bên cạnh Tiêu Mãn Thương ra hiệu một cái, rồi đi vào bếp nấu cơm.

Sự xuất hiện của Tiêu Thiết Ngưu và Tiêu Thiết Chùy khiến Tiêu Mãn Thương không thể nói ra chuyện của mình, ông liền không cho hai đứa con trai lớn sắc mặt tốt: "Hai đứa cũng thấy em mình rồi đấy, có thể về được rồi, cha không chuẩn bị cơm nước cho các anh đâu."

Tiêu Thiết Chùy vội vàng nói: "Cha, không cần cha chuẩn bị, chúng con tự mang tới!" Nói xong liền gọi với ra cho chị dâu hai: "Hôm nay cả nhà mình đều ăn cơm ở nhà cha, em về mang khẩu phần ăn của nhà mình sang đây, còn cả cái móng giò kia nữa, cũng mang sang đây mà hầm."

Chị dâu hai có vẻ không tình nguyện: "Móng giò ăn ngấy lắm, sợ dạ dày cha không chịu được mất."

Tiêu Mãn Thương biết không đuổi được hai đứa con trai lớn đi, liền bực bội nói: "Cứ mang qua đây, lão già này thích ăn đồ ngấy đấy!"

Tiêu Thiết Chùy ra sức nháy mắt: "Còn không mau đi đi!"

Chị dâu hai lúc này mới lững thững đi về.

Tiêu Thiết Ngưu không khéo léo như Tiêu Thiết Chùy, ngồi im bất động, cũng không nói năng gì.

Tiêu Mãn Thương lườm anh ta: "Khẩu phần ăn nhà anh đâu? Còn không mau đi lấy sang, định ăn chực à? Còn nữa, bắt một con gà mang sang đây."

Tiêu Thiết Ngưu lầm bầm: "Cha, gà là để đẻ trứng, sao nói g.i.ế.c là g.i.ế.c được?"

Tiêu Thiết Chùy thong thả nói: "Đi đi, chú ba khó khăn lắm mới về một chuyến, anh làm anh cả mà chẳng thể hiện gì sao? Đừng có keo kiệt quá."

Tiêu Thiết Ngưu còn chưa kịp nói gì, chị dâu cả đã đảo mắt một vòng, nghĩ đến việc nhà mình còn có chuyện cầu xin chú ba, g.i.ế.c một con gà cũng không quá đáng, thế là vội vàng về nhà bận rộn.

Đến lúc ăn cơm, An Họa kinh hãi phát hiện ra phụ nữ và trẻ con lại không được ngồi vào bàn. Không phải là dọn cho họ một bàn riêng, mà là chỉ chia cho một ít thức ăn để trong bếp, phụ nữ trẻ con bưng bát hoặc là đứng, hoặc là ngồi trên ghế đẩu nhỏ mà ăn.

Cô trước đây chỉ nghe người ta nói trên mạng, ngay cả trong môi trường nguyên chủ sinh sống cũng không có chuyện phụ nữ không được ngồi vào bàn ăn.

Nhưng nhanh ch.óng, Tiêu Chính đã kéo An Họa đang sững sờ ngồi vào bàn, kéo theo cả Đông Đông ngồi ngay cạnh anh.

Tiêu Mãn Thương ngồi phía trên còn chưa nói gì, Tiêu Thiết Ngưu đã nhíu mày trước: "Chú ba, phụ nữ không được ngồi bàn ăn cơm là quy định từ tổ tông truyền lại rồi, chú không thể vì em dâu là người thành phố mà phá vỡ quy định được."

Tiêu Thiết Chùy vội nói: "Quy định gì mà quy định, xã hội mới rồi, ai còn giữ mấy cái quy định cũ rích đó nữa, em dâu cứ yên tâm mà ngồi, đừng có gượng gạo."

Nói thì nghe hay lắm, nhưng cũng chẳng thấy Tiêu Thiết Chùy gọi vợ mình lên ngồi cùng bàn.

Nhưng An Họa cũng không quản chuyện bao đồng, dù sao cô ở đây cũng chẳng được mấy ngày, đối với mấy chuyện chướng mắt này nhìn không lọt thì thôi, không cần thiết phải can thiệp.

Cô mỉm cười hào phóng: "Anh hai lo xa rồi, em không thấy gượng gạo chút nào đâu."

Tiêu Thiết Chùy cười gượng hai tiếng, cô em dâu ba này trông có vẻ là người lợi hại, chú ba e là khó mà trấn áp được.

Tiêu Mãn Thương cảm thấy con dâu ba là người thành phố, không giống với hai cô con dâu kia, thế nên liền nói: "Vợ thằng ba là người có học, ngồi vào mâm là đúng rồi. Thôi, đừng có lải nhải nữa, động đũa đi."

Đôi đũa của Tiêu Thiết Ngưu nhanh ch.óng vươn tới đĩa móng giò, nhưng lại thấy chị dâu cả đứng cách đó không xa cứ nháy mắt liên tục.

Tiêu Thiết Ngưu ngơ ngẩn một hồi lâu mới sực nhớ ra.

Cái miệng của anh ta cũng chẳng biết vòng vo, nói thẳng luôn: "Lão tam này, anh cả cầu chú một việc, cháu chú đến tuổi rồi, muốn đi lính, chú đ.á.n.h tiếng với đơn vị một câu đi."

Suất đi lính ở nông thôn rất ít, hầu như cả một đội sản xuất mới có một suất.

Đương nhiên, nếu là trường hợp bình thường, đối với cháu ruột, lo một suất đi lính cũng chẳng phải chuyện gì to tát, dù Tiêu Chính và các anh trai không có nhiều tình cảm anh em thì anh cũng sẽ giúp việc này.

Nhưng ngặt nỗi đây không phải trường hợp bình thường.

Tiêu Chính nghe xong thì sầm mặt xuống: "Anh cả, anh đang nói đến thằng Thanh Phong phải không, một chân nó dài một chân nó ngắn, anh còn muốn cho nó đi lính?"

Tiêu Thiết Ngưu không vui, dốc cạn một chén rượu: "Chú chẳng phải là quan lớn trong quân đội sao, chút việc này mà không làm được?"

Tiêu Chính bực bội đáp: "Không làm được!"

Chị dâu cả tiến lại gần, cười híp mắt nói: "Chú ba, chú cũng biết hoàn cảnh của Thanh Phong nhà chị rồi đấy, sinh ra đã bị thọt, làm việc gì cũng vất vả, muốn hỏi vợ cho nó mà chẳng có mấy cô gái t.ử tế nào để mắt tới, thế nên chị mới nghĩ, cho nó vào đơn vị của chú nó, coi như là tìm một cái nghề, có chú ruột nó ở đó thì cũng chẳng sợ người ngoài bắt nạt."

Tiêu Chính trầm giọng nói: "Lời này không được nói bừa, quân đội là của quốc gia, không phải của cá nhân tôi! Đi lính là để đ.á.n.h trận, người chân cẳng không thuận lợi có đ.á.n.h trận được không? Trò đùa! Anh cả, chị dâu, việc này tôi tuyệt đối không làm được."

"Không nhất thiết phải đ.á.n.h trận mà..." Tiêu Thiết Ngưu nói: "Tôi nghe nói trong quân đội cũng có lính nấu ăn, cho cháu chú làm lính nấu ăn đi, chỉ cần được hưởng cơm quân đội là được!"

"Lính nấu ăn là đảm bảo hậu cần, là phải đi theo sau đơn vị tác chiến đấy!" Tiêu Chính phẩy tay một cái: "Chuyện này đến đây thôi, đừng nhắc lại nữa."

Sắc mặt Tiêu Thiết Ngưu lập tức lạnh tanh, còn nói là anh em ruột thịt gì chứ, làm quan lớn rồi là trở mặt không nhận người thân ngay, nhưng dù sao địa vị của người ta cũng khác rồi, Tiêu Thiết Ngưu cũng không có gan để đối đầu trực diện.

Chị dâu cả cũng xị mặt ra, xoay người bỏ đi luôn.

Bị khuấy động như vậy, không khí trên bàn ăn trở nên có chút gượng gạo.

Tiêu Thiết Chùy cười nói: "Ăn thức ăn đi, chú ba khó khăn lắm mới về một chuyến, lần này còn đưa cả em dâu về nữa, mọi người nói chuyện gì vui vẻ đi."

Thế là, Tiêu Thiết Chùy quả nhiên kể về những chuyện thú vị xảy ra trong đội sản xuất, thỉnh thoảng còn hồi tưởng lại chuyện hồi nhỏ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.