Thập Niên Xuyên Thư: Vợ Cả Pháo Hôi Mang Theo Con Theo Quân Rồi - Chương 93
Cập nhật lúc: 25/01/2026 04:09
Bên ngoài náo loạn ngất trời, nhưng trong khu nhà tập thể quân đội thì tương đối bình yên hơn nhiều, ngày tháng của An Họa cũng trôi qua bình lặng và hạnh phúc.
Chỉ có điều rất nhanh sau đó, trong sự bình lặng này đã ném vào một viên đá nhỏ.
Ngày hôm nay, khó khăn lắm Tiêu Chính mới đi làm về sớm, cả nhà đang vui vẻ cùng nhau gói sủi cảo, đột nhiên có điện thoại gọi đến.
Tiêu Chính nhấc máy, một lát sau mới nói: "Để con bé vào đi."
Đợi anh cúp máy xong, An Họa hỏi: "Sao thế? Ai đến vậy?"
Tiêu Chính tặc lưỡi một cái: "Lính gác nói là cháu gái anh đến."
"Cháu gái?" An Họa lập tức nghĩ ngay đến cô con gái nhà Tiêu Thiết Ngưu: "Không phải là Thúy Nhi, đứa trước kia anh định đưa nó vào thành phố đấy chứ?"
Khâu Thục Thận hỏi: "Thúy Nhi là ai?"
An Họa đáp: "Con của anh cả Tiêu Chính ạ."
Khâu Thục Thận "ồ" một tiếng: "Đứa nhỏ đến thì phải ra đón một chút chứ."
Khâu Thục Thận không biết mối quan hệ giữa Tiêu Chính và các anh trai, chỉ nghĩ là cháu gái ruột, quan hệ huyết thống này tính ra rất gần gũi rồi.
An Họa suy nghĩ một chút, kéo Khâu Thục Thận sang một bên, tiết lộ một ít: "... Tóm lại là, tình cảm của Tiêu Chính đối với hai ông anh trai đều bình thường, tuy nói cháu gái là thế hệ sau, oán hận không tính lên đầu nó được, nhưng nếu nó cũng giống như cha nó, không biết điều, không hiểu chuyện, Tiêu Chính cũng sẽ không có nhiều kiên nhẫn với nó đâu."
Khâu Thục Thận bừng tỉnh gật đầu: "Hèn chi sắc mặt con rể không được tốt lắm, mẹ biết rồi."
An Họa đoán không sai, người đến quả nhiên là Thúy Nhi, con gái Tiêu Thiết Ngưu.
Tên thật của Thúy Nhi là Tiêu Tiểu Thúy, kém Tiêu Phương Phương bốn tuổi, cũng mười tám rồi.
Cô ta trông khá xinh xắn, mang dáng người cao ráo đặc trưng của nhà họ Tiêu, khuôn mặt cũng đoan chính, người đến dạm ngõ không ít.
Nhưng càng có nhiều lựa chọn, cô ta lại càng thấy không cam tâm.
Nghe nói người cô câm vào thành phố còn tìm được đối tượng ở thành phố, sao cô ta phải gả cho mấy anh nông dân cày ruộng ở nông thôn?
Tiêu Tiểu Thúy vốn dĩ rất có chủ kiến, cha cô ta sĩ diện không chịu cầu xin chú ba nữa, cô ta bèn tự mình lén chạy đến đây.
Sau khi xem trộm địa chỉ từ chỗ ông nội, cô ta cứ thế vừa đi vừa hỏi đường mà tìm đến.
Đi đến cổng khu tập thể, nhìn thấy binh lính đứng gác, cô ta vừa căng thẳng vừa hưng phấn.
Thật oai phong biết bao! Chú ba sống ở nơi thế này sao? Cô câm cũng có thể ở đây?
Vậy cô ta cũng có thể!
Cô ta là cháu gái ruột của chú ba mà!
Đến khi vào được nhà chú ba, Tiêu Tiểu Thúy càng sững sờ hơn.
Căn nhà này sao lại sáng sủa và rộng lớn thế kia? Đồ đạc đó làm bằng gì vậy? Sao lại bóng loáng như bôi mỡ thế kia! Còn cả sàn nhà này nữa, nhẵn nhụi bằng phẳng, có thể soi gương được luôn rồi!
Cho dù là nhà địa chủ ngày xưa chắc cũng chẳng oai phong bằng thế này!
Mọi người nhìn Tiêu Tiểu Thúy đang đứng ngẩn ngơ giữa phòng, nhìn nhau đầy vẻ ái ngại.
Tiêu Chính khẽ hắng giọng, hỏi: "Sao cháu lại đến đây một mình? Cha mẹ cháu có biết không?"
Tiêu Tiểu Thúy lúc này mới hoàn hồn, nhìn chú ba với vẻ mặt đầy nhiệt tình: "Chú ơi, trước kia cha cháu có điều gì đắc tội với chú, cháu thay mặt cha xin lỗi chú, chú đừng đuổi cháu đi, được không chú?"
Tiêu Tiểu Thúy đầu óc thông minh, hôm đó chú ba chất vấn cha cô ta, cô ta đã nghe ra được đại khái, biết hiềm khích giữa cha cô ta và chú ba không hề nhỏ.
Vốn dĩ không biết chú ba lăn lộn ở thành phố rốt cuộc ra sao, cô ta cũng tùy ý thôi, Tiêu Tiểu Thúy cô ta không thèm cầu xin người khác.
Nhưng khi nghe thấy người cô câm tìm được cán bộ thành phố kết hôn, lòng cô ta lập tức sục sôi, đến thành phố nhìn thấy căn nhà lớn chú ba ở, cô ta càng hạ quyết tâm phải ở lại.
Đã muốn ở lại thì chắc chắn phải lấy lòng chú ba rồi.
Lời nói đột ngột này của Tiêu Tiểu Thúy khiến Tiêu Chính cũng ngẩn người ra một lát, sau đó anh sa sầm mặt mày: "Nói bậy gì đấy, đã đến rồi thì cứ ở lại mấy ngày, chơi cho biết, vài ngày nữa chú mua vé cho cháu về."
Dù sao cũng là cháu gái ruột, người đã đến rồi, Tiêu Chính cũng không tiện đuổi ra ngoài ngay.
Mắt Tiêu Tiểu Thúy đảo quanh, không vội vàng nói chuyện mình không về nữa, vui vẻ đồng ý.
An Họa thấy vậy cười nói: "Trong nhà không còn phòng trống nữa, cháu cứ ở tạm cùng phòng với Phương Phương đi, lát nữa bảo chú ba kê cho cháu cái giường xếp."
Tiêu Tiểu Thúy bĩu môi, không muốn ở cùng phòng với người cô câm, nhưng cũng biết bây giờ mình không có tư cách kén chọn.
Nhìn thấy Khâu Thục Thận và An Bá Khuê, Tiêu Tiểu Thúy lại hỏi: "Họ là ai vậy ạ?"
Tiêu Chính giới thiệu một lượt, dặn dò: "Phải có lễ phép."
Hóa ra là cha mẹ của thím ba?? Tiêu Tiểu Thúy kinh ngạc sững sờ, sao chú ba lại đón cả cha mẹ vợ qua ở cùng nhỉ? Ra thể thống gì chứ!
Trong lòng nghĩ thế nào là một chuyện, mới chân ướt chân ráo đến, Tiêu Tiểu Thúy cũng sẽ không nói ra lời trong lòng.
Cô ta nhìn lên bàn, cười nói: "Mọi người đang gói sủi cảo sao? Vừa hay, cháu gói giỏi lắm, chúng ta cùng gói đi."
Cái vẻ tự nhiên như người quen đó, cứ như cô ta mới là chủ nhân của căn nhà này vậy.
An Họa liếc nhìn Tiêu Chính một cái, Tiêu Chính nói khẽ với cô: "Ráng nhịn một chút, vài ngày nữa anh tiễn nó đi."
Sự xuất hiện của Tiêu Tiểu Thúy khiến bầu không khí trở nên có chút gượng gạo.
Nhưng bản thân Tiêu Tiểu Thúy thì không cảm thấy thế, cô ta thản nhiên tự tại, nịnh bợ lấy lòng Tiêu Chính, nhưng lại xem An Họa và Khâu Thục Thận, An Bá Khuê như không khí.
Đến buổi tối vào phòng đóng cửa lại, nụ cười trên mặt cô ta mới lập tức biến mất sạch sẽ.
Cô ta hất hàm sai khiến với Tiêu Phương Phương một tiếng "Này": "Tối nay cô ngủ giường xếp, tôi ngủ giường lớn."
Tiêu Phương Phương nhìn Tiêu Tiểu Thúy.
Tiêu Tiểu Thúy nhướng mày: "Nghe không hiểu à?"
Tiêu Phương Phương không thèm để ý đến cô ta, lẳng lặng lên giường ngủ.
Tiêu Tiểu Thúy tức giận giật phắt cái chăn của Tiêu Phương Phương: "Cô là cái đồ câm thì có gì mà tinh tướng? Cô tưởng cô tìm được đối tượng là cán bộ thành phố thì ghê gớm lắm à? Tôi nói cho cô biết, tôi xinh đẹp hơn cô, lại không bị tàn tật, đối tượng tôi tìm chắc chắn còn mạnh hơn của cô nhiều!"
Tiêu Phương Phương ra hiệu một cái: "Thì đã sao?"
Tiêu Tiểu Thúy khựng lại một chút, chưa nghĩ ra phải cãi lại thế nào thì đã thấy Tiêu Phương Phương xoay người đi, chẳng thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái.
Tiêu Tiểu Thúy hậm hực ngồi xuống giường xếp, một lúc lâu sau mới nằm xuống.
Cứ chờ đấy, cô ta nhất định cũng phải tìm một cán bộ thành phố làm đối tượng, còn phải lợi hại hơn đối tượng của Tiêu Phương Phương nữa!
Sáng hôm sau, Tiêu Tiểu Thúy dậy rất sớm, để thể hiện bản thân, cô ta vừa ngủ dậy đã chui vào bếp làm bữa sáng.
Ở nhà Tiêu Tiểu Thúy cũng làm mọi việc, việc lớn việc nhỏ trong nhà đều có thể đảm đương, nên bữa sáng làm ra cũng ra dáng ra hình.
An Họa dậy nhìn thấy, khách khí nói: "Thúy Nhi, bữa sáng nhà thím thường mua ở nhà ăn về ăn, không cần làm đâu."
Tiêu Tiểu Thúy không hiểu: "Mua ở nhà ăn ạ?"
An Họa giải thích cho cô ta: "Trong khu doanh trại có ba nhà ăn, chúng ta thường mua cơm ở nhà ăn phía khu tập thể này, ngày ba bữa đều có cung cấp."
Mắt Tiêu Tiểu Thúy sáng lên: "Là cơm tập thể ạ?"
An Họa: "... Không giống lắm, phải tốn tiền mua."
Tiêu Tiểu Thúy suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Người có lương thấp nhất trong đám lính, tiền lương mỗi tháng có đủ mua cơm ba bữa không ạ?"
An Họa: "... Cái đó thì chắc chắn đủ chứ."
Tiêu Tiểu Thúy đột nhiên lao đến trước mặt An Họa, hưng phấn hỏi: "Thím ơi, thím nói xem, cháu có thể tìm một người lính làm đối tượng không?"
An Họa: "..."
Tiêu Tiểu Thúy mong chờ nhìn An Họa, An Họa đành cười gượng hai tiếng: "Chuyện tìm đối tượng này, quan trọng nhất vẫn phải xem hai bên có tình nguyện hay không thôi."
An Họa chợt nhớ đến Cát Hồng Hà, cô sợ Tiêu Tiểu Thúy cũng giống như Cát Hồng Hà, đến lúc đó lại gây ra rắc rối gì cho Tiêu Chính.
Tiêu Tiểu Thúy cũng chẳng quan tâm đến câu trả lời của An Họa, cô ta cảm thấy mình đã tìm thấy mục tiêu của lần vào thành phố này rồi, đó chính là tìm một người lính làm đối tượng!
Lính tráng có lương, cô ta gả qua đó còn không phải nấu cơm, có thể hằng ngày ăn cơm nhà ăn...
Ban ngày mọi người đều bận rộn việc của mình, Tiêu Tiểu Thúy cứ thế một mình đi dạo quanh khu tập thể.
Có người nhìn thấy cô ta, hỏi cô ta là ai, cô ta bèn trả lời thành thật.
Ai ngờ người hỏi vừa nghe cô ta là cháu gái của Tiêu Chính, lập tức trở nên nhiệt tình hẳn lên.
"Cháu là cháu gái Sư đoàn trưởng Tiêu à? Ái chà, sao chẳng nghe nói ông ấy còn có một đứa cháu gái lớn nhường này nhỉ."
Tiêu Tiểu Thúy không vui: "Cháu còn có thể nói dối chắc?"
Người đó vội nói: "Tôi không có ý đó! Chỉ là thấy bất ngờ thôi, bất ngờ! Chậc chậc, Sư đoàn trưởng Tiêu còn có đứa cháu gái xinh xắn thế này cơ đấy!"
Tiêu Tiểu Thúy vốn thích người khác khen mình xinh xắn, nghe vậy mới vui vẻ trở lại.
Người đó thừa thắng xông lên hỏi thăm tình hình cụ thể của Tiêu Tiểu Thúy, cuối cùng hỏi: "Điều kiện của cháu tốt thế này, chắc hẳn là đã có đối tượng rồi chứ?"
Tiêu Tiểu Thúy thẹn thùng nói: "Bác đừng nói bậy, cháu mới mười tám, còn đang độc thân mà."
Người đó hì hì cười nói: "Chuyện này không phải là việc gì lớn, với điều kiện của cháu. Mấy cậu thanh niên trong doanh trại chẳng phải mặc cháu lựa chọn sao."
Lòng Tiêu Tiểu Thúy khẽ động: "Điều kiện của cháu tốt lắm ạ?"
Người đó vỗ đùi cái "đét": "Chú ruột cháu là người đứng đầu doanh trại chúng ta đấy, điều kiện của cháu mà không tốt thì ai mới gọi là tốt?"
Tiêu Tiểu Thúy ngẩn người hỏi: "Người đứng đầu là gì ạ?"
"... Người đứng đầu mà cháu cũng không hiểu à? Tức là sếp lớn đấy, ở chỗ chúng tôi đây, cái gì cũng là chú ruột cháu quyết định hết."
Tiêu Tiểu Thúy càng sững sờ hơn.
Quan của chú ba cô ta, làm to đến thế sao?
Rất nhanh sau đó, người trong khu tập thể đều biết nhà Sư đoàn trưởng Tiêu có một cô cháu gái ruột đến chơi.
Chu Mai Hoa cũng qua hỏi: "Sư đoàn trưởng Tiêu còn có đứa cháu gái lớn thế này cơ à, đã hứa hôn cho nhà ai chưa?"
An Họa sợ Chu Mai Hoa thấy ai độc thân là lại lên cơn nghiện làm mai mối, vội nói: "Chuyện của con bé thì Tiêu Chính không quyết định được đâu ạ, vả lại con bé chỉ qua chơi vài ngày thôi, sớm muộn gì cũng về quê thôi."
Chu Mai Hoa "ồ" một tiếng, nghe ra được ý tứ bên trong, đây là đang nói cô cháu gái đó và Tiêu Chính không thân thiết gì cho lắm.
Chu Mai Hoa quả thực định làm mai, nghe vậy bèn từ bỏ ý định, hơn nữa khi trò chuyện phiếm với người khác còn cố ý vô tình tiết lộ tin tức này ra ngoài, gióng lên một hồi chuông cảnh báo cho những kẻ muốn leo cao bám quan hệ.
Tiêu Tiểu Thúy hoàn toàn không biết gì về chuyện này, chỉ một lòng một dạ muốn gả cho một người lính, muốn ở lại thành phố.
An Họa nói với Tiêu Chính: "Em cảm thấy Tiểu Thúy không dễ dàng trở về như vậy đâu, con bé đến hình như là muốn nhắm đến việc ở lại thành phố đấy."
