Thật Hay Thách - Chương 7

Cập nhật lúc: 25/08/2026 17:02

“Khách hàng có quyền chọn mua ở đâu.”

Giọng anh dứt khoát, Bàn tay cũng siết tay tôi c.h.ặ.t hơn.

“Tiễn khách.”

Trong văn phòng riêng, Ông chủ chẳng nói gì.

Chỉ im lặng cầm ly trà sữa vốn thuộc về mình, Ném thẳng vào thùng rác.

Làm xong mới như chợt nhận ra —

Hai bàn tay chúng tôi vẫn đang nắm nhau.

Anh cũng bừng tỉnh, Nhìn thấy ngoài cửa kính có không ít ánh mắt cố tình hoặc vô tình liếc vào.

“Tích” một tiếng.

Ông chủ lập tức chuyển kính văn phòng sang chế độ mờ.

Ánh sáng bên trong dịu xuống, Bầu không khí bỗng trở nên mập mờ khó tả.

Tôi hoảng hốt lùi lại một bước, Chỉ muốn thoát khỏi cảm giác hỗn loạn này.

“Là vì hắn sao?”

“Nên em không muốn đi du thuyền?”

Ông chủ hỏi thẳng vào trọng tâm.

Nhưng tôi không muốn trả lời.

Giữa lúc căn phòng rơi vào im lặng, Anh trai tôi lại dẫn theo thư ký, Ôm một đống quần áo tới gõ cửa.

Vừa bước vào nhìn thấy tôi, Hắn lập tức trợn mắt:

“Sao vậy, em gái tôi bị phạt đứng trong văn phòng à?”

Hắn cúi xuống, thấy mắt tôi đỏ, Liền quay sang trừng ông chủ.

“Anh bắt nạt em gái tôi?”

Ông chủ chỉ lắc đầu, cười nhạt:

“Anh tự hỏi cô ấy đi.”

Anh trai tôi lập tức hiểu ra, Gãi đầu đầy khó xử.

Ấp úng hồi lâu mới mở miệng:

“Em gái… lúc nãy anh thấy thằng bồ cũ của em rồi.”

“Có chuyện anh vẫn chưa nói — ở quê nó nợ một đống tiền, Bị người ta đuổi đ.á.n.h chạy tới chạy lui.”

“Ngày xưa anh tưởng hai đứa sẽ cưới nhau, Nên từng cho nó vay một khoản.”

“Ai biết được nó lại là thứ khốn nạn.”

“Dạo gần đây nó còn nhắn cho anh, Nói đã tới thành phố này mở cửa hàng, Muốn quay lại với em.”

“Anh c.h.ử.i thẳng, bảo nó cút.

Ai ngờ thằng đó dai hơn đỉa, Vẫn mặt dày mò tới quấy rầy em…”

Tôi ngồi c.h.ế.t lặng nghe anh trai nói.

Hóa ra còn có nhiều chuyện như vậy.

Mà trước đây, Anh chưa từng nói xấu người kia trước mặt tôi lấy một câu.

Chỉ tới lần cuối cùng tôi khóc chạy về nhà, Anh ôm tôi, giả vờ hung dữ nói sẽ đ.á.n.h gãy chân tên đó vì dám khiến em gái mình khóc.

Không nhịn được nữa, Tôi “òa” một tiếng bật khóc.

Giống như suốt khoảng thời gian vừa qua, Tất cả sự mạnh mẽ tôi cố dựng lên, Tất cả những câu “không sao, tôi ổn”…

Đều vỡ nát trong khoảnh khắc đó.

Ông chủ rót cho anh trai một tách trà, Rồi đưa cho tôi một cốc nước.

“Hồi nhỏ, trong buổi biểu diễn văn nghệ, dù gặp sự cố, em vẫn cố nhảy hết điệu anh dương.”

“Khi ấy…

Em kiên cường hơn bây giờ rất nhiều.”

Anh nâng tay làm động tác mời, Ra hiệu bảo tôi uống nước.

Nhưng tôi lập tức quay sang, Đập “bốp” một cái lên đầu anh trai.

“Anh vì tiền mà chuyện gì cũng đem kể cho người ngoài hả?!”

Anh trai ôm đầu chạy, Biết rõ đây là t.ử huyệt của tôi.

“Anh có kể đâu! Anh thật sự chưa nói gì mà… E-em… em biết từ đâu ra?!”

Giọng anh trai oan ức tới mức còn t.h.ả.m hơn quỷ khóc.

Ông chủ bình tĩnh nhấp một ngụm trà, Sau đó thản nhiên nói:

“Ừ, đúng là anh ấy không kể.”

“Bởi vì… Hồi đó tôi cũng có mặt.”

!!!

Hóa ra ông chủ chính là nhân chứng của khoảnh khắc mất mặt nhất đời tôi?!

Tôi vốn đang khóc, Bây giờ vừa khóc vừa xấu hổ, Nước mắt càng chảy dữ hơn.

“Tiểu thư mạnh mẽ hồi nhỏ, Sao bây giờ lại khóc thành thế này rồi…”

Ông chủ vừa nói xong, Tôi lập tức khóc to thêm.

Khi còn bé, Tôi thường xuyên đi theo anh trai leo núi, trèo cây, xuống sông bắt cá.

Trò gì thú vị cũng dám chơi.

Bởi tiếp xúc quá sớm với những trò bị người lớn cấm, Nên trong đám trẻ con cùng khu, Tôi có địa vị rất cao.

Lý Thư An —

Ông chủ hiện tại, Hồi ấy chỉ là một trong số rất nhiều “đàn em” trung thành của tôi.

Anh kể, Bởi xung quanh tôi lúc nào cũng có cả đám trẻ vây quanh, Nên mỗi lần muốn tới gần, Anh đều phải chen rất lâu mới lọt được vào.

Nhưng thường chưa kịp nói với tôi hai câu, Tôi đã bị một đứa khác kéo đi chơi.

Khi ấy anh chỉ lặng lẽ theo sau, Mong có một ngày tôi chủ động tìm mình.

Cho tới hôm xảy ra “sự cố điệu anh dương”.

Bị tất cả bạn bè cười nhạo, Đám “đuôi nhỏ” ngày thường vẫn vây quanh tôi đều chạy mất.

Chỉ có một mình anh, Sau khi tôi kiên trì nhảy hết tiết mục, Lại đứng dậy vỗ tay.

Cũng chỉ có anh, Đem chiếc quần dự phòng của mình cho cô giáo, Nhờ cô giúp tôi thay bộ quần áo xảy ra sự cố.

Dưới lời nhắc của cô giáo, Tôi lí nhí nói một tiếng cảm ơn.

Anh bảo, Chỉ một câu ấy đã khiến anh vui suốt rất lâu.

Nhưng đối với tôi, Những ký ức đó gần như hoàn toàn trống rỗng.

Khi ấy tôi chìm trong nỗi xấu hổ, Căn bản không để ý ở một góc rất nhỏ trong ký ức, Một mầm duyên kỳ lạ đã âm thầm được gieo xuống.

Trên đường ra bến tàu chuẩn bị lên du thuyền, Anh trai gửi tin nhắn tới.

【Anh chuyển tiền vào thẻ cho em rồi. Khoản tiền thằng kia từng lừa của anh, anh bắt nó bán tiệm trà sữa để trả. Coi như tiền từ trên trời rơi xuống, hai anh em chia đôi, đừng khách sáo.】

【Chuyện dù đau tới mức nào, một khi đã qua thì cũng chỉ là chuyện cũ. Sau này nếu em còn gặp sự cố, Anh đây vẫn có thể đỡ cho em.】

Tôi vừa khóc vừa bật cười, Mắng hắn một câu rồi tắt điện thoại.

“Lão đại, đi thôi.”

Ông chủ cười khẽ trêu tôi, Trong tay còn cầm cốc cà phê mua riêng.

Tôi mím môi, cúi đầu, Khẽ đáp lại bằng một nụ cười.

Sau đó khoác lấy cánh tay anh.

“Đi thôi.”

“Bắt đầu lại từ đầu.”

Phía sau, Con du thuyền khổng lồ đang đợi sẵn.

Mang theo tiếng cười nói náo nhiệt, Và cả một chút dũng khí vừa mới tìm lại được, Chậm rãi tiến về phía trước.

End.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thật Hay Thách - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD