Thật Là Một Đóa Hoa Nhài Đẹp - Chương 7
Cập nhật lúc: 29/06/2026 16:04
Người bạn mở nhà hàng bít tết kia của tôi, đã trì hoãn mất hơn nửa năm mới khai trương được.
Phùng Tranh theo đó cũng bị trì hoãn mất hơn nửa năm mới được ăn miếng thịt bò Wagyu do tôi mời.
“Nghe nói mấy dự án gần đây liên tiếp đều đã thu hồi được vốn rồi, mọi người đều khen em là một thiên tài đầu tư đấy."
Tôi cười híp mắt đem miếng thịt bò Wagyu đã nướng chín đặt vào trong đĩa của anh ta, nịnh nọt khen ngợi, “Đó cũng là nhờ có người thầy như anh dạy dỗ tốt thôi mà."
Phùng Tranh giữ c.h.ặ.t lấy tay tôi, “Em biết mà, người tôi muốn làm từ trước đến nay chưa bao giờ là thầy của em cả."
Tôi khéo léo rút bàn tay mình ra, rủ mắt xuống thở dài một tiếng, “Đàn anh, cho em thêm chút thời gian nữa đi."
Phùng Tranh rõ ràng có chút không được vui vẻ.
Bất kỳ ai đã hơn nửa năm trời mà còn chưa ngủ được người mình muốn ngủ, thì đều sẽ không vui vẻ nổi đâu.
Nhưng tôi hoàn toàn không lo lắng.
Tầng thứ nhu cầu của các vị đại lão luôn luôn cao hơn so với người thường một chút.
Người có thể ở bên cạnh ngủ cùng Phùng Tranh thì có rất nhiều.
Nhưng người đẹp có thể ở bên cạnh dùng lời lẽ văn thơ để nói chuyện tình cảm với anh ta, thì chỉ có một mình tôi mà thôi.
Buổi tối sau khi quay trở về, tôi gửi cho anh ta một đoạn thơ.
“Em phải là một cây gạo ở ngay bên cạnh anh.
Cùng đứng với anh trong hình tượng của một cái cây."
Đến từ bài thơ 《Gửi Cây Sồi》 của Thư Đình.
Tôi đang ngầm ám chỉ với anh ta rằng, tất cả những nỗ lực mà tôi đang làm, đều là vì để cho bản thân xứng đáng với anh ta.
Phùng Tranh rõ ràng là hiểu được sự ám chỉ này của tôi.
Thế là anh ta đã bắc cầu dắt mối, cho tôi có cơ hội tham gia vào một quỹ đầu tư vốn cổ phần chuyên đầu tư vào giới giải trí.
Số tiền đầu tư ban đầu rất lớn, tôi có chút do dự.
Nhưng nếu như một khi thành công, tôi có thể sẽ trực tiếp đạt được tự do tài chính luôn.
Phùng Tranh nhìn ra được sự do dự của tôi, anh ta cười nói:
“Không sao đâu, tôi có thể đứng ra bảo lãnh gánh chịu rủi ro cho em."
Tôi lắc đầu khéo léo từ chối:
“Thế thì có khác gì so với việc anh trực tiếp đưa tiền cho em tiêu đâu chứ?"
Phùng Tranh nói:
“Nhất định phải phân chia rõ ràng với tôi như vậy sao?"
Tôi chớp chớp mắt:
“Cũng không phải thế, chỉ là vấn đề tiền bạc, em có cách để giải quyết mà."
Tôi bỗng nhiên nhớ ra, Lương Yến vẫn còn đang nợ tôi một khoản tiền.
—— Khoản phí chia tay cho tình cũ.
21
Sau khi chia tay với Lương Yến, anh ta còn tìm đến tôi vài lần nữa.
Anh ta không thể chấp nhận được việc tôi đột ngột rời bỏ anh ta như vậy.
Lúc đầu là các loại tặng quà tặng hoa, các loại cứu vãn tình cảm.
Thấy tôi không thèm đoái hoài gì đến, anh ta bắt đầu chèn ép tôi.
Mưu toan thông qua phương thức này để ép buộc tôi phải quay trở về bên cạnh anh ta.
Mặc dù anh ta ở trong giới giải trí cũng không phải là có thể một tay che trời cho được.
Nhưng thực sự cũng đã đem lại cho tôi một số rắc rối phiền hà.
Đoạn video anh ta dây dưa với Chung Nghê trước đây, tôi vẫn luôn giữ lại chưa từng mang ra ngoài.
Vốn dĩ định bụng là làm người thì nên chừa lại một đường lui cho nhau.
Nhưng bây giờ Lương Yến làm cho tôi không vui, cho nên tôi dự định sẽ đòi lại chút tiền lãi về đây.
Tôi bảo Tiểu Trần tìm một phóng viên giải trí, cầm đoạn video đó đi nói chuyện với Lương Yến, số tiền kiếm được chúng tôi sẽ chia theo tỷ lệ hai tám.
Tôi dạy cho Tiểu Trần:
“Cậu bảo phóng viên giải trí nói với anh ta rằng, anh chắc cũng không muốn cho người khác biết bản thân mình chỉ có sáu phút đâu nhỉ."
Tiểu Trần giơ ngón tay cái lên thán phục tôi.
Tôi giẫm lên ranh giới cuối cùng của Lương Yến để báo ra một con số lớn nhất có thể.
Lương Yến cuối cùng đã đồng ý.
Anh ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ biết được, khoản tiền này cuối cùng lại chui vào trong túi của tôi.
Trong lòng của anh ta, tôi vẫn trước sau như một là đóa bạch liên hoa từng yêu anh ta sâu đậm, nhưng lại bị anh ta làm cho tổn thương thấu lòng kia.
Làm người thì nên chừa lại một đường lui, ai biết được sau này liệu có còn cơ hội hợp tác nào nữa hay không chứ.
22
Tôi đã thận trọng tiến hành ba vòng thẩm định chuyên sâu đối với cái quỹ đầu tư kia, cộng thêm sự bảo chứng bằng uy tín của Phùng Tranh.
Tôi cuối cùng đã quyết định đem toàn bộ số tiền mặt tích lũy được đập hết vào trong đó.
Không ngờ tới năm sau, một bộ phim điện ảnh do cái quỹ đó đầu tư đã bùng nổ doanh thu lớn, tôi trực tiếp thu hồi lại được vốn luôn.
Năm thứ ba, một công ty giải trí do cái quỹ đó đầu tư đã được niêm yết lên sàn chứng khoán tại Hồng Kông.
Năm thứ năm, tôi tiến hành giảm bớt cổ phần nắm giữ, hoàn toàn đạt được tự do tài chính.
Trong khoảng thời gian này, tôi có cùng anh ta qua lại yêu đương ngắn ngủi trong vòng một năm trời.
Bởi vì tôi muốn thử xem, cảm giác yêu đương với một vị đại lão như Phùng Tranh thì sẽ như thế nào?
Cuối cùng chia tay trong hòa bình.
Tôi là người đề xuất trước.
Bởi vì tôi đã trải nghiệm qua rồi, mùi vị của đại lão thì ra cũng chỉ đến thế mà thôi.
Chủ yếu là bọn họ thiếu đi mất cái ý thức phục vụ người khác.
Tuy nhiên Phùng Tranh thì ngược lại có chút lưu luyến không quên đối với tôi.
Thường xuyên hẹn tôi đến tụ họp nhỏ một chút.
Tôi thì xem tâm trạng mà nhận lời đến buổi hẹn.
Tôi đã chuyển sang làm hậu trường vào đúng thời kỳ huy hoàng rực rỡ nhất của mình.
Từ một diễn viên đã biến thành một nhà tư bản.
Trở thành một đoạn giai thoại truyền kỳ trong giới giải trí.
Đàn ông muốn theo đuổi tôi xếp hàng từ cửa nhà tôi dài cho đến tận Paris nước Pháp.
Cậu nào cậu nấy đều bờ vai rộng eo thon dáng chuẩn như cửa đôi, nói chuyện thì cậu sau lại càng ngọt ngào hơn cậu trước.
Tôi chọn ra một cậu có cái miệng ngọt ngào nhất dắt đến trước mặt mẹ tôi.
Nói cho bà biết rằng đời người lúc đắc ý thì hãy cứ vui chơi cho trọn vẹn, đừng để cho thân xác kiều diễm này phải cô đơn đối diện với ánh trăng suông.
Niềm tin mà bà đã kiên trì suốt cả cuộc đời bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn.
Bà không còn đến nhồi nhét vào đầu tôi cái tư tưởng chân ái là trên hết, theo đúng người đàn ông thì mới có chỗ dựa dẫm nữa.
Khi bà được cậu trai trẻ ôm c.h.ặ.t vào lòng, cuối cùng bà đã phải thừa nhận một điều.
Người phụ nữ nên nắm giữ c.h.ặ.t chẽ vận mệnh của chính mình trong tay mình.
23
Lúc tôi đang đi nghỉ dưỡng ở đảo Tahiti, có lướt thấy một đoạn video trên bảng tìm kiếm nóng.
Là do những người hâm mộ của tôi cắt ghép những khoảnh khắc huy hoàng đỉnh cao trong sự nghiệp của tôi.
Đoạn cuối cùng bọn họ còn cắt ghép thêm một đoạn phỏng vấn của Lương Yến vào trong đó nữa.
Lương Yến với ánh mắt đầy sự hoài niệm và tiếc nuối, đã khen ngợi tôi là “Đóa hoa nhài thuần khiết duy nhất".
Tôi khẽ mỉm cười một tiếng.
Nghĩ lại về rất nhiều năm trước đó, Phùng Tranh từng hỏi tôi muốn cái gì.
Lúc đó tôi còn chưa thể nói ra miệng được, không thể để cho người khác nhận ra được dã tâm của mình.
Giờ đây tôi cuối cùng đã có thể không còn bất kỳ kiêng kỵ gì nữa mà nói ra rằng.
Tôi chưa bao giờ muốn làm một đóa bạch liên hoa được nuôi dưỡng nâng niu trong căn vườn sau nhà của một vị kim chủ nào đó cả.
Thứ tôi muốn có được, chính là làm một vị kim chủ đi nuôi hoa cơ.
Hết -
