Thật Thiên Kim Làm Khoa Học Ở Thập Niên - Chương 105
Cập nhật lúc: 28/02/2026 18:26
Lương Hảo phản ứng chậm một nhịp:
“Lúc nãy con đang xem tivi, không chú ý có người chào hỏi con."
Hác Hồng Mai nhiệt tình mỉm cười giải thích:
“Em xem tivi nhập tâm quá, chị đi ngang qua cạnh em mấy lần em đều không phát hiện ra."
Lương Hảo không chắc chắn lắm mà nhận người:
“Vậy chị là?"
Hoàng Lệ Mai bảo mọi người vào chỗ ăn cơm:
“Đây là chị dâu con, ăn cơm xong rồi nói sau."
Lương Hảo nhìn một vòng, không thấy cha ruột và Văn Nghiêm đâu.
“Văn Nghiêm đi đâu rồi ạ?"
Hoàng Lệ Mai múc cho cô nửa bát thịt kho tàu.
“Cậu ta đi ra ngoài với bố con rồi, hình như có chút việc."
Lương Hảo cúi đầu nhìn miếng thịt mỡ chất cao như núi trong bát cơm của mình.
“Thế này có hơi nhiều quá không ạ, nửa đĩa thịt đều ở trong bát con rồi."
Trên bàn còn có ba người nữa phải ăn cơm mà, món thịt chia cho cô phần lớn, bình thường ở nhà cô cũng không làm như vậy.
“Không nhiều đâu, nửa đĩa còn lại ba người mẹ đủ ăn rồi, trong nhà thường xuyên ăn thịt không thiếu miếng này đâu.
Con vừa từ nông thôn về phải tẩm bổ một chút, xem con g-ầy thành cái dạng gì rồi kìa."
Lương Hảo bán tín bán nghi, cuối cùng vẫn hỏi mẹ ruột lấy một cái đĩa sạch gắp ra một nửa thịt kho tàu.
“Văn Nghiêm vẫn chưa ăn cơm, con để lại một ít cho anh ấy."
Nụ cười của Hoàng Lệ Mai đông cứng lại, con gái cái gì cũng tốt, sao cứ phải trong lòng luôn nhớ mong cái gã đàn ông không học thức đó chứ?
Mặc dù trong lòng không thích con rể, nhưng bà vẫn tươi cười rạng rỡ.
“Được, để lại cho cậu ta, con gái mẹ đúng thật là chu đáo."
Văn Nghiêm và nhạc phụ ra ngoài là để lo chuyện đổi họ cho Lương Hảo, tiện thể còn phải sửa lại tên trên giấy chứng nhận kết hôn.
Kể từ khi biết tên của con gái mang họ Chu đã được đưa vào gia phả của nhà họ Chu, lòng Trịnh Nghị nảy sinh cảm giác khủng hoảng tột độ, đây là con gái ruột của ông.
Trịnh Nghị đã nghĩ ra mấy cái tên, tuy nhiên một câu nói của Văn Nghiêm đã khiến tất cả những cái tên ông mất mấy ngày lật từ điển nghĩ ra đều đổ xuống sông xuống biển.
“Cô ấy nói cái tên chỉ là mật hiệu thôi, đổi họ là được rồi."
Thực ra Lương Hảo chưa từng nghĩ đến việc đổi tên, chỉ là tham gia thi đại học cần điền hồ sơ cũng như thẩm tra chính trị sau này đều cần thông tin gia đình, điền tên của hai vợ chồng Lương Đại Cường thì không thích hợp nữa rồi.
Một câu nói của Văn Nghiêm đã chặn đứng mọi ý tưởng của nhạc phụ, Trịnh Nghị suốt cả quá trình đều sa sầm mặt thực hiện xong các thủ tục.
Chương 48 Tivi từ thành phố về
(Đã sửa)
Lương Hảo dạo này say mê xem tivi, kể từ khi thấy Chu Khiêm Hữu trên tivi thì ngày nào cô cũng đợi xem bản tin thời sự.
Văn Nghiêm mấy lần gọi cô đi ra ngoài, Lương Hảo gần như không nỡ rời mắt khỏi tivi, bất đắc dĩ anh chỉ có thể tự mình đi ra ngoài.
Hoàng Kiến Cương nghe nói Lương Hảo đã về, vội vàng mang theo quà mình đã chuẩn bị đến nhà.
Tuy nhiên điều khiến ông phiền muộn là Lương Hảo toàn bộ sự chú ý đều dán c.h.ặ.t vào tivi, nói chuyện với cô cơ bản là tai trái lọt sang tai phải rồi trôi tuột ra ngoài.
Hoàng Lệ Mai kéo em trai rời đi:
“Đừng làm phiền con bé xem tivi, hồi trước con bé chưa từng thấy tivi, hiếm khi có thứ con bé thích, con bé thích xem thì cứ để con bé xem đi."
Khó khăn lắm mới phát hiện ra sở thích của con gái, Hoàng Lệ Mai đang cân nhắc dùng tivi để giữ chân con gái đây.
Cùng lúc đó, đại đội Xuân Phong có một chiếc xe tải nhỏ đi tới, các xã viên không cần nghĩ cũng biết chắc chắn lại là khách của nhà họ Văn.
Quả nhiên, sau khi tài xế dừng xe thì hỏi thăm vị trí nhà họ Văn.
Mọi người chỉ thấy trên xe đặt một cái hộp giấy lớn, ghế phụ lái còn có một người công nhân ăn mặc kiểu thợ điện.
Nhà họ Văn vừa ăn xong cơm trưa, trước cổng dừng lại một chiếc xe tải nhỏ, bọn họ còn tưởng là chú bốn đã về.
Văn Khê nóng lòng ra đón, trước cổng lại là hai gương mặt lạ lẫm.
“Xin hỏi đây có phải là nhà của Văn Nghiêm không?"
Văn Khê do dự gật đầu.
Tài xế mỉm cười nói:
“Trong nhà em còn có người lớn không?
Giúp khuân đồ trên xe xuống."
Văn Khê lùi lại vào trong sân hô hoán anh hai anh ba.
Văn Nhị Sơn thắc mắc nói:
“Đây là thứ gì vậy?"
Tài xế cười hì hì giải thích:
“Đây là tivi đặc biệt gửi từ thủ đô đến nhà đồng chí Văn Nghiêm."
Văn Khê nuốt nước bọt, tivi?
Văn Nhị Sơn không thể tin nổi trợn to mắt:
“Cái gì cơ?
Tivi!"
Tài xế thấy bọn họ dường như không biết chuyện, thế là chủ động giải thích.
“Đây là tivi đồng chí Mạnh ở thủ đô giúp Văn Nghiêm mua hộ, đồng chí Văn Nghiêm đã trả tiền rồi."
Văn Nhị Sơn và Văn Tam Hà hai anh em nhìn nhau, người thanh niên đến nhà họ lần trước hảo hán chính là chiến hữu của chú bốn, đối phương dường như chính là họ Mạnh.
Hai anh em cùng tài xế đồng lòng hiệp lực khuân tivi từ trên xe xuống, người thợ kỹ thuật ít nói ở bên cạnh giúp lắp đặt tivi điều chỉnh ăng-ten.
Vốn dĩ muốn để tivi vào trong nhà đợi chú bốn về xử lý, nhưng thợ kỹ thuật từ nghìn dặm xa xôi đến giúp lắp đặt tivi, hai anh em sợ để thợ kỹ thuật đi chuyến không công, dứt khoát bảo lắp tivi ở nhà chính.
Văn Khê hào hứng hỏi anh hai:
“Tối nay có phải là được xem tivi rồi không?"
Văn Nhị Sơn lắc đầu:
“Đây là tivi anh bốn em mua, đợi anh ấy về rồi xem sau."
Văn Khê buồn bực:
“Chúng ta không xem sao biết tivi có tốt hay không?"
Cho dù cậu nhóc có nài nỉ thế nào, anh hai vẫn kiên trì đợi anh bốn về mới được xem tivi, Văn Khê chỉ có thể tự mình nghĩ cách.
Cậu tìm chị dâu hai nhờ giúp viết thư cho anh bốn.
Xuân Ni được chiều chuộng mà lo sợ:
“Chị chỉ mới đi học vài năm thôi, kiến thức trong đầu sớm đã quên hết rồi."
Văn Khê vỗ vỗ ng-ực:
“Không sao, chúng ta chỉ cần viết một bức thư gửi vào thành phố cho anh bốn, để anh bốn biết là em muốn xem tivi là được."
Anh bốn và Lương Hảo rất hào phóng, chắc chắn sẽ đồng ý cho cậu xem tivi.
Xuân Ni c.ắ.n môi lòng bồn chồn, cô chỉ học hết tiểu học, rất nhiều chữ đã quên không còn ấn tượng nữa.
Dù vậy, cô vẫn là người có văn hóa nhất trong nhà ngoại trừ vợ chồng chú bốn.
Xuân Ni vừa ghép vừa chắp vá giúp Văn Khê viết xong một bức thư, Văn Khê chạy đến đại đội đưa thư cho Văn Đa Bảo.
Văn Khê đáng thương cầu xin:
“Chú Đa Bảo, ngày mai chú đi công xã có thể giúp cháu gửi bức thư này đi không?"
