Thật Thiên Kim Làm Khoa Học Ở Thập Niên - Chương 107
Cập nhật lúc: 28/02/2026 18:27
Văn Nham nhất thời dở khóc dở cười:
“Anh bị oan, anh không có ý đó."
Lương Hảo bịt tai lại:
“Không quan tâm không quan tâm, anh chính là có ý đó, em nhất định sẽ thi đỗ cho anh xem."
Văn Nham cảm thấy mình có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
Đêm đến, Lương Hảo bật đèn bàn cúi người trên bàn viết thư hồi âm, đột nhiên nghĩ đến trong nhà không có ai biết chữ, làm sao đọc hiểu được nội dung trên thư?
Thế là cô và Văn Nham bàn bạc, hay là đưa Văn Khê đi học đi.
Lương Hảo và Văn Nham vừa khớp ý nhau.
Văn Khê phải đi học, cậu ta mới mười mấy tuổi, đang là lúc đại não thông minh nhất, vẫn còn là trẻ vị thành niên, không thể cứ để cậu ta ở nhà không làm gì mà xem tivi mãi được.
Bức thư này vẫn được gửi về, trên thư không có nội dung dư thừa, cho dù có nhờ người có văn hóa trong đại đội đọc giúp cũng không sao.
“Tổng cộng có hai việc, việc thứ nhất là tivi ở nhà mỗi tối có thể xem từ sáu giờ chiều đến mười giờ đêm.
Việc thứ hai là bảo Văn Khê chuẩn bị đi học, bắt đầu học từ tiểu học."
Văn Đa Bảo giúp đọc xong thư thì ngưỡng mộ không thôi, mới bao lâu mà nhà họ Văn ngay cả tivi cũng có rồi, người bình thường đâu có mua nổi cái thứ này.
Những người khác trong văn phòng đại đội tâm tư khác nhau, thi nhau trêu chọc buổi tối sẽ đến nhà họ Văn xem tivi.
Trong lòng Văn Khê kêu khổ, mình gặp chuyện lớn rồi.
Người của đại đội đến nhà mình xem tivi, e là các xã viên khác cũng sẽ kéo đến.
Cậu ta cầm lấy phong thư chạy bán sống bán ch-ết về nhà.
Văn Tam Hà vác cuốc gọi cậu ta lại:
“Mày chạy nhanh thế làm gì, đằng sau có ma đuổi à!"
Văn Khê mặt mày mếu máo:
“Anh ba, xong rồi, người của đại đội tối nay muốn đến nhà mình xem tivi."
“Suỵt," Văn Tam Hà vuốt cằm, “Nhà mình còn chưa được xem, mắc gì cho bọn họ xem."
Văn Khê đưa tờ giấy thư ra:
“Thư Lương Hảo gửi về, em không biết chữ nên nhờ chú Đa Bảo đọc giúp rồi."
Điều khiến cậu ta thấy khó chịu hơn là, cậu ta vậy mà sắp bị tống đi học tiểu học rồi.
Học sinh tiểu học toàn là lũ nhóc con, cậu ta đã là người lớn rồi, để một người lớn như cậu ta đi học cùng lũ trẻ ranh thì ra cái thể thống gì chứ, mất mặt quá đi thôi.
Chương 49 Học viện Sân khấu
(Đã sửa)
Văn Khê thấp cổ bé họng không cãi lại được, bị đưa đi học từ tiểu học.
Văn Nhị Sơn và Văn Tam Hà vô cùng tán thành việc cho Văn Khê đi học, hai kẻ thô kệch bọn họ đã qua tuổi đi học rồi, đầu óc lại ngu si không học được gì.
Giờ đây đã không lo ăn mặc, trong nhà phải có thêm vài người biết đọc biết viết.
Nếu không sau này vợ chồng chú út đi học đại học ở ngoài, bọn họ muốn gửi bức thư cũng phải vò đầu bứt tai đi cầu cạnh khắp nơi.
Lương Hảo ở nhà học tập được mấy ngày thì được sư mẫu mời đến trường đại học tham quan, sư mẫu làm việc ở Học viện Sân khấu, nghe nói còn là diễn viên nổi tiếng.
Lương Hảo rất hứng thú với thân phận diễn viên của sư mẫu, thế là vui vẻ nhận lời mời đến Học viện Sân khấu thành phố S.
Học viện Sân khấu có một đoạn đường khá xa, Văn Nham đích thân lái xe đưa cô đi.
Sư Đồng đứng đợi Lương Hảo ở cổng trường, bà vừa thấy Lương Hảo đã nắm lấy tay quan sát kỹ lưỡng, sắc mặt hồng nhuận hơn trước, ngón tay thon dài mềm mại trông không giống người thường xuyên làm việc nhà, xác định dạo này cô không phải chịu khổ bà mới yên tâm.
Sư Đồng cười tủm tỉm nói:
“Thầy của con gửi thư về cho ta, dặn đi dặn lại bảo ta kiểm tra xem con có bỏ bê bài vở không.
Ta bảo ta làm sao mà hiểu nổi bài tập của các nhà nghiên cứu tụi con chứ, chi bằng ta xem con có g-ầy đi không, tinh thần có tốt không, nếu mà g-ầy, tinh thần uể oải thì chắc chắn là cuộc sống quá bận rộn rồi."
Lương Hảo là nhân tài hiếm có, Văn Nham biết thiên phú của cô nên sẽ không để cô phải lo toan việc nhà hay làm phiền cô học tập, cho nên Sư Đồng chỉ cần nhìn trạng thái của cô là có thể hiểu được tình hình cuộc sống gần đây của cô.
Hễ là những gia đình yêu thương con cái, khi biết con mình có thiên phú học hành thì chắc chắn sẽ để con chuyên tâm học tập.
Huống hồ Lương Hảo đã nhận lại cha mẹ ruột, Trịnh Nghị trước đó đã biết thiên phú kinh người của Lương Hảo, cho nên càng không thể làm phiền cô học tập.
Lương Hảo chột dạ ánh mắt đảo liên hồi:
“Con không có bỏ bê bài vở, con đang nghiên cứu nguyên lý phóng tên lửa, chỉ là hiện tại vẫn chưa có manh mối."
Sư Đồng khoác tay cô:
“Hai ta đã gặp mặt rồi thì không cần nhắc đến những thứ ta không hiểu đó nữa.
Dù sao ở chỗ ta thì bài vở của con là qua cửa rồi, nhìn sắc mặt con còn tốt hơn trước kia, chắc chắn là có đang chăm chỉ học hành."
Nhìn khuôn mặt tươi cười như hoa và ánh mắt tin tưởng của sư mẫu, Lương Hảo chỉ thấy mình đã phụ lòng sư mẫu, trong lòng càng thêm hổ thẹn, cô thầm thề đợi mình về nhất định sẽ nghiên cứu thật tốt.
Lương Hảo ngoan ngoãn đi theo sau sư mẫu đến lớp học.
Trên đường đi gặp những sinh viên đều gọi sư mẫu là giáo sư, trong lòng cô nảy sinh lòng kính phục, hóa ra sư mẫu lợi hại như vậy.
Cuối cùng cô vẫn không nhịn được:
“Chị dâu con nói sư mẫu là diễn viên nổi tiếng, nhưng con chưa từng xem phim truyền hình của người."
Sư Đồng đưa tay che miệng cười khẽ:
“Trên tivi không tìm thấy ta đâu, con phải đến rạp chiếu phim mới thấy được ta."
Lương Hảo không hiểu phim điện ảnh và phim truyền hình có gì khác nhau, chẳng lẽ là vì phim điện ảnh không thể chiếu trên tivi?
Cô mang theo đầy óc nghi hoặc cùng sư mẫu đến giảng đường bậc thang.
Sư Đồng đi phía trước giới thiệu cho cô:
“Hôm nay đưa con xem vở kịch này là tác phẩm nổi tiếng nước ngoài “Những người khốn khổ", diễn viên là những sinh viên kịch nói xuất sắc nhất khóa này của trường chúng ta, sau này muốn xem kịch của họ phải mua vé đấy."
Ánh mắt Lương Hảo lập tức sáng lên lấp lánh:
“Con phải xem thật kỹ mới được, tính ra là tiết kiệm được một khoản tiền vé rồi."
Sư Đồng cười dắt cô tìm chỗ ngồi, ngay phía sau bà, bà ngồi ở hàng ghế đầu chịu trách nhiệm chấm điểm đ-ánh giá cho sinh viên.
Văn Nham tìm chỗ đậu xe rồi đi tới, các diễn viên kịch nói trên đài đang dốc sức biểu diễn.
Lương Hảo ngồi ở hàng ghế thứ hai, cái đầu cứ thỉnh thoảng lại gật gà gật gù như gà mổ thóc.
Anh khom người tìm chỗ ngồi xuống cạnh cô, Lương Hảo giật mình tỉnh ngủ.
Văn Nham quan tâm hỏi cô:
“Tối qua ngủ không ngon sao?"
Lương Hảo ngáp một cái, khóe mắt vương lệ.
Cô đã không biết ngáp bao nhiêu cái rồi, cũng may sư mẫu ngồi phía trước chấm điểm nên không chú ý đến cô.
