Thật Thiên Kim Làm Khoa Học Ở Thập Niên - Chương 126

Cập nhật lúc: 28/02/2026 18:30

Lý Viễn mỉm cười trả lời:

“Lương Hảo đúng là có bản lĩnh, Văn Nghiêm thằng bé đó gặp may mới cưới được người vợ ưu tú như vậy về nhà."

Văn Viễn Chinh nhìn ra ngoài cửa sổ thở dài:

“Lương Hảo gặp may, suýt chút nữa bị gia đình đó vùi dập làm chúng ta phí hoài mất nhân tài trọng điểm, may mà gả cho Văn Nghiêm mới được các anh phát hiện ra thiên phú, sự phát triển nội bộ của chúng ta cần nhiều nhân tài ưu tú như Lương Hảo hơn nữa."

Lý Viễn cười híp mắt an ủi lãnh đạo:

“Khôi phục thi đại học, sinh viên có thể một lần nữa thi đỗ đại học, nhân tài chẳng phải sẽ được sàng lọc ra sao."

Văn Viễn Chinh nở nụ cười, ông không lạc quan như Lý Viễn.

Khôi phục thi đại học là một chuyện đại hỷ, tất cả các học t.ử và thanh niên trí thức đều đang chờ đợi tham gia kỳ thi đại học đầu tiên được khôi phục vào mùa đông năm nay.

Trịnh Bình Bình cầm tờ giấy giới thiệu của đại đội mở ra quay trở về thành phố S, trên các bức tường trong ngõ lớn ngõ nhỏ đều dán tin tức về việc khôi phục thi đại học.

Ở dưới quê cô chẳng nghe thấy chút phong thanh nào, một lần nữa quay lại thành phố mà cứ như đã trải qua mấy đời.

Cô cúi đầu nhìn đôi bàn tay ngày càng thô ráp của mình, trước kia cô chỉ cần ngồi trong văn phòng cầm b.út máy ghi chép tên của người khác, đôi bàn tay trắng trẻo mịn màng chưa từng làm việc nặng nhọc.

Từ khi trở về nhà ở dưới quê, mới nghỉ ngơi chưa được hai ngày đã bị yêu cầu phải ra đồng kiếm điểm công nhật, nếu không trong nhà sẽ không có lương thực để ăn.

Cô đâu có biết làm ruộng, cái cuốc mài rách da thịt cô, bùn đất dưới ruộng làm bẩn đôi giày xinh đẹp của cô.

Trịnh Bình Bình đã đưa cho cha mẹ ít nhất 50 tệ để trợ cấp gia đình, nhưng họ không nỡ bỏ ra một xu nào, hỏi thì chính là để dành cho em trai cưới vợ.

Khoảng cách đến tuổi em trai cưới vợ còn phải rất nhiều năm nữa, cha mẹ dù thế nào cũng không chịu dùng số tiền cô đưa đi mua gạo mua lương thực.

Ở nhà cô ăn gạo lứt, làm cổ họng cô đau rát, nhưng không ăn thì không có cơm.

Thế này còn tính là ăn tốt đấy, bình thường nếu bận rộn lên thì ngay cả gạo lứt cũng không có mà chỉ có một củ khoai lang luộc, không ăn thì nhịn đói.

Cô thường xuyên nửa đêm đói đến mức không ngủ được, một người trưởng thành một ngày chỉ ăn hai củ khoai lang luộc thì làm sao có thể ăn no, đích thân nếm trải gian khổ mới thấy những ngày tháng trước kia của mình hạnh phúc biết bao.

Vốn tưởng rằng ngày tháng ở nhà khổ một chút rồi sẽ qua đi, nhưng những ngày tháng sống bằng năm bằng tháng này khiến cô mấy tháng nay sống không bằng ch-ết.

Điều khiến cô phẫn nộ nhất là sau khi về nhà ngoại trừ bữa sủi cảo ăn ngày đầu tiên ra thì không bao giờ được ăn bất cứ món mặn nào nữa, nhưng lại vô tình nhìn thấy mẹ lén cho em trai ăn trứng luộc, mà còn không chỉ một lần!

Chương 58 Tặng đồ Tết

(Đã sửa)

Lương Hảo và Văn Nghiêm bước ra khỏi phòng thi, trên mặt hai người đều mang nụ cười nhẹ nhàng vui vẻ, cuối cùng cũng thi xong rồi.

Kỳ thi đại học là do tỉnh ra đề, đề thi không khó.

Nhưng trong lòng Lương Hảo hiểu rõ là nhờ có giáo sư văn học bổ túc cho cô, không ngờ đề thi đại học thật sự có dịch văn ngôn văn và văn nghị luận theo chủ đề, may mà mình đã bổ túc môn văn.

Kiếp trước Văn Nghiêm không tham gia thi đại học, sau khi sự nghiệp phát đạt đã mời gia sư bổ túc bài vở còn khó hơn cả đề thi đại học bây giờ nhiều.

Độ khó của đề thi đại học nằm trong phạm vi năng lực của anh, anh không dự định thi vào trường đại học nào quá lợi hại, chỉ là muốn xứng đáng đứng bên cạnh cô, không muốn người khác nhắc đến chồng cô là lại thở dài và tiếc nuối.

Lương Hảo ra khỏi cổng trường không hề né tránh mà thảo luận đề thi đại học với anh:

“Môn Toán là dễ nhất, chỉ cần vùi đầu vào giải đáp là được.

Những chữ sai và câu sai của đề môn Văn em đọc đi đọc lại mấy lần đều thấy không có vấn đề gì, dễ nhất vẫn là đ-ánh dấu phiên âm."

Văn Nghiêm ngược lại trái ngược với cô, có một câu hỏi lớn môn Toán anh không chắc chắn mình có thể lấy được điểm hay không.

Phần vấn đáp tiếng Anh và dịch thuật cũng như viết văn viết khá tốt, anh có thể sử dụng tiếng Anh thương mại để giao tiếp trôi chảy với người nước ngoài, nhưng đối với các hình thức biến đổi của từ vựng cũng như điền vào chỗ trống các hình thức của động từ thì hơi không chắc chắn lắm.

Dù sao khi anh giao tiếp với người khác cũng không đặc biệt chú ý đến danh từ số nhiều cũng như thì quá khứ và phân từ hiện đại.

Tuy nhiên anh là kiểu người điển hình báo tin vui không báo tin buồn, kiên nhẫn nghe cô phân tích từng câu hỏi của kỳ thi đại học.

Các thí sinh đi bên cạnh hai người âm thầm tránh xa, hai người này chắc chắn là có vấn đề gì rồi, thi xong rồi mà còn thảo luận đúng sai nữa!

Lương Hảo và Văn Nghiêm ở trong thành phố mua sắm một ít đồ Tết, thực tế thì còn cách ngày Tết một thời gian nữa.

Chỉ là cô ở trong thành phố thấy phiền phức, tình mẫu t.ử nặng nề không làm cô thấy nhẹ nhõm, ngược lại áp lực rất lớn.

Về nhà tự do tự tại còn thoải mái hơn.

Lương Hảo và chị dâu hai ngồi song song trong căn phòng sưởi ấm.

Giữa phòng là một cái lò sưởi đốt củi hình vuông có ống khói, giữa lò sưởi còn có thể đun nước hâm nóng cơm, bốn xung quanh là một vòng mặt bàn ấm áp, có thể dùng để ăn cơm làm bài tập.

Vào phòng là phải cởi áo khoác ngoài ra chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, nếu không nóng đến mức không thể ở nổi, ấm áp hơn trong thành phố nhiều.

Cô sờ sờ bụng chị dâu hai.

“Sau này trong nhà có ba em bé rồi."

Xuân Ni thẹn thùng cúi đầu, kết hôn chưa đầy nửa năm đã m.a.n.g t.h.a.i chẳng phải là vì người đàn ông quá mạnh bạo sao, người khác vừa nhắc đến là cô đã thấy xấu hổ rồi.

Khuôn mặt cô b-éo lên một vòng, gả vào đây là chưa từng phải ra đồng, người đàn ông chưa bao giờ để cô làm việc nặng.

Trong nhà có hai người đàn ông kiếm điểm công nhật, còn có một đứa em trai giúp đỡ, ngày tháng trôi qua không hề thắt lưng buộc bụng, trái lại còn có thể rảnh rỗi để thở phào một cái.

Cô mỗi ngày ở nhà nấu cơm, sau đó lại đến đại đội đạp máy khâu khâu những chiếc áo đã nhồi lông vũ vào, đây chính là công việc hàng ngày của cô.

Xuân Ni cảm thấy mình rất hạnh phúc.

Trước kia gả cho chồng cũ, tháng chạp lạnh giá còn phải giặt quần áo cho chồng và mẹ chồng, nước sông lạnh thấu xương, trong nhà không có một ai xót xa cho cô, cô giặt quần áo xong về nhà còn phải nấu cơm.

Chồng cũ luôn nói mẹ chồng một thân một mình nuôi anh ta khôn lớn không dễ dàng gì, bảo Xuân Ni nhất định phải hiếu thảo với mẹ anh ta.

Nhưng mẹ chồng lại oán hận cô đã cướp mất đứa con trai là chỗ dựa duy nhất của bà, lại còn không sinh được cháu trai, ngoại trừ ngày kết hôn ra thì chưa bao giờ cho cô sắc mặt tốt.

Xuân Ni vô cùng may mắn vì mình đã lựa chọn ly hôn, cha cô là một ông già ngu muội phong kiến, sau khi biết những uất ức mà cô phải chịu ở nhà chồng cũng ủng hộ cô ly hôn.

Nghĩ đến cuộc hôn nhân nhu nhược trước đây của mình, Xuân Ni đột nhiên che miệng chạy ra khỏi phòng sưởi đứng bên cạnh tường trong sân nôn khan.

Phản ứng nghén của cô rất nghiêm trọng.

Xuân Ni nôn xong quay lại phòng sưởi, cô quan tâm hỏi Lương Hảo:

“Dạo này em có nôn không?

Em m.a.n.g t.h.a.i đôi e là còn vất vả hơn nữa đấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.