Thật Thiên Kim Làm Khoa Học Ở Thập Niên - Chương 145

Cập nhật lúc: 28/02/2026 18:35

Vương Phúc giơ s-úng săn ra:

“Chính là cái thằng ch.ó ch-ết nhà ông g-iết con trai tôi!"

Lương Đại Cường trong lòng mừng thầm, Cẩu Oa vậy mà ch-ết rồi.

Lão vội vàng giải thích:

“Ông đừng có mà ngậm m-áu phun người!

Tôi đang yên đang lành g-iết con trai ông làm gì, con trai ông trộm đồ của tôi, tôi chỉ là hỏi nó đòi lại thôi, tôi còn chưa đến mức tự đưa mình vào tù ngồi bóc lịch đâu."

Để chứng minh sự trong sạch của mình, Lương Đại Cường ưỡn ng-ực giả vờ như cây ngay không sợ ch-ết đứng.

Mọi người nhìn chằm chằm lão không nói một lời, Lương Đại Cường cảm thấy tình hình không ổn liền lặng lẽ lùi lại, thấy không có ai ngăn cản thì lão quay người định chạy trốn.

Vương Phúc nhắm chuẩn lão rồi lên đ-ạn nổ s-úng, Lương Đại Cường sợ đến mức nằm rạp xuống đất.

Viên đ-ạn b-ắn trúng ngay cạnh chân Lương Đại Cường, quần bông của lão bị ướt một mảng.

Vương Phúc nghiêm giọng nói:

“Trói lão ta lại cho tôi!"

Lương Đại Cường bị trói c.h.ặ.t năm hoa rồi nhốt vào nhà kho của đại đội.

Trịnh Nghị và Trịnh Học Trí đứng từ xa nhìn, hai cha con không ngờ lại có thể dính dáng đến nhà họ Lương.

“Bố, xem ra không có việc của chúng ta nữa rồi."

Trịnh Nghị ánh mắt trầm mặc nhìn chằm chằm vào nhà kho.

Cẩu Oa được bế lên ghế sau của xe hơi, Lương Hảo giúp điều chỉnh ghế thành chế độ nằm nghỉ phẳng phiu, như vậy trong xe có thể ngồi vừa cha mẹ của Cẩu Oa và Văn Khê đang sốt ruột như lửa đốt.

Lương Hảo ngồi lên ghế phụ:

“Cháu cũng đi theo nữa."

Văn Nghiêm không ngăn cản, vừa hay cô cũng nên đi khám t.h.a.i rồi.

Văn Nghiêm lái xe rất nhanh, suốt quãng đường không hề bị xóc nảy, không gây ra vết thương thứ cấp cho Cẩu Oa.

Đến bệnh viện thành phố, Cẩu Oa ngay lập tức được đưa vào phòng phẫu thuật cấp cứu.

Vương Phúc và vợ đi đi lại lại trước cửa phòng phẫu thuật, Lương Hảo lo lắng nhìn chằm chằm vào cửa phòng phẫu thuật thẩn thờ.

Bác sĩ nhanh ch.óng đi ra.

“Đứa trẻ không có vấn đề gì lớn, đưa đến rất kịp thời, hôn mê là do sợ m-áu và mất m-áu nhiều gây ra.

Có điều kiện thì đề nghị nằm viện theo dõi một thời gian, những vấn đề về đầu thì phải chú ý nhiều hơn.

Cũng có thể đợi tỉnh lại rồi đón về nhà, ba ngày thay thu-ốc một lần."

Bác sĩ đưa ra hai phương án, Vương Phúc và vợ nhìn nhau, nghiến răng chọn phương án thứ nhất.

Họ chỉ có mỗi đứa con này, dù có tiêu hết tiền tiết kiệm cũng phải để con ở lại bệnh viện theo dõi thêm vài ngày.

Cẩu Oa được chuyển đến phòng bệnh, ngủ nửa tiếng thì tỉnh lại.

Vương Phúc và Văn Nghiêm nói chuyện bên ngoài, Trần Ái Liên đi cùng Lương Hảo đến phòng lấy nước của khu nội trú để lấy nước nóng.

Cẩu Oa mở mắt ra nhìn thấy Văn Khê.

“Cậu là ai?"

Tim Văn Khê lạnh đi một nửa:

“Cẩu Oa?

Cậu không nhận ra tôi nữa sao?"

Văn Khê múa tay múa chân trước mặt nó kể về mối quan hệ giữa hai người, Cẩu Oa nhìn cậu với vẻ mặt mờ mịt.

Trần Ái Liên xách bình nước nóng vào phòng, thấy con trai tỉnh lại thì mừng phát khóc.

Văn Khê quýnh quáng nói năng lộn xộn:

“Thím ơi, đầu của Cẩu Oa có vấn đề rồi, cậu ấy không nhận ra cháu nữa rồi!"

Cẩu Oa ở phía sau cuối cùng không nhịn được mà cười ha hả, Văn Khê quay người lại gãi đầu đầy thắc mắc.

Cẩu Oa cười một lúc thì “ôi chao ôi chao" mà ôm đầu, nó cười đến mức ch.óng mặt.

“Anh Thủy ơi, em đùa anh chút thôi mà."

Văn Khê lườm nó một cái.

Trần Ái Liên hiểu ra chuyện là thế nào.

“Cái thằng bé này, có ai như con không dọa người ta như thế, Thủy nó cả quãng đường sắp khóc đến nơi rồi kìa, con dọa người ta làm gì!"

Cẩu Oa cười hì hì:

“Anh Thủy ơi, lần này em được làm anh hùng rồi, sau này anh phải tôn trọng em hơn đấy."

Văn Khê không chịu thua kém:

“Anh hùng?

Cậu là gấu ch.ó thì có!

Có thể bị m-áu của chính mình dọa cho ngất đi, uổng công tôi còn tưởng có người truy sát cậu thật."

Cẩu Oa lấy cớ nói mình đói bụng, đuổi mẹ mình ra ngoài.

Trần Ái Liên nhìn thấu ý đồ của con trai nên đành bất lực đi đến căng tin mua bánh bao, đám trẻ con với nhau thì có bí mật gì mà còn phải giấu giấu giếm giếm.

Cẩu Oa kể lại bí mật kinh thiên động địa mà mình nghe được ở nhà họ Lương, Văn Khê mãi vẫn chưa hoàn hồn lại được.

Văn Khê xác nhận lại lần nữa:

“Cậu chắc chắn không nghe lầm chứ?"

Cẩu Oa vỗ ng-ực đảm bảo:

“Nếu là giả thì tại sao Lương Đại Cường lại phải đuổi theo ném đ-á em?

Hận không thể g-iết ch-ết em luôn ấy."

Nó xắn tay áo mình lên, lại vén vạt áo lên.

“Trên người em toàn là vết thương do bị đ-á ném trúng đây này, lão ta không đuổi kịp nên mới cứ ném đ-á vào người em, đây đúng là tin tức em mang về từ trong làn tên mũi đ-ạn đấy."

Văn Khê vỗ mạnh vào vai nó:

“Anh em tốt, làm tốt lắm, đợi tôi tìm anh tôi giúp cậu báo thù."

Cẩu Oa nhìn chằm chằm Văn Khê:

“Anh Thủy ơi, công lao em lập được lần này có được ngồi xe hơi nhà anh về không?"

Lúc nó hôn mê đã được ngồi xe hơi nhưng tiếc là không cảm nhận được gì.

Văn Khê hứa chắc như đinh đóng cột với nó:

“Cậu là đại công thần, muốn ngồi trên nóc xe về cũng được!"

Chương 68 Trịnh Nghị ngất xỉu

(Đã sửa)

Văn Khê chạy ra khỏi phòng bệnh nhìn quanh, cuối cùng cũng thấy bóng dáng anh tư ở cửa khoa sản.

“Anh tư, xảy ra chuyện lớn rồi!"

Văn Khê ngồi xuống bên cạnh anh tư, hạ thấp giọng kể lại tin tức chấn động mà Cẩu Oa nghe lén được, nhưng không ngờ anh tư nghe xong lại chẳng có chút ngạc nhiên nào.

Văn Khê cứ ngỡ anh tư không tin, cậu cuống quýt:

“Đây là tin tức mà Cẩu Oa đã liều mạng mới nghe ngóng được, Cẩu Oa không bao giờ lừa người khác cả!"

Văn Nghiêm ấn vai cậu ra hiệu cho cậu bình tĩnh:

“Anh biết rồi, lát nữa sẽ có đồng chí cảnh sát đến hỏi chuyện."

Dù sao cũng đã liên quan đến hành vi g-iết người chưa thành.

Văn Khê bĩu môi, anh tư căn bản chẳng coi lời mình nói ra gì cả.

Cậu khoanh tay đầy vẻ tức giận:

“Mọi người lại chê em lo chuyện bao đồng rồi."

Văn Nghiêm rút từ trên người ra mười đồng đưa cho cậu:

“Chuyện này không phải là việc mà trẻ con như các em có thể xen vào được, em có từng nghĩ ngợi lỡ như bạn của em gặp chuyện thì phải làm sao không?

Em nên thấy may mắn vì nó phúc lớn mạng lớn trốn được về, ra ngoài mua cho bạn em ít đồ ăn món chơi mà nó thích đi, đừng đi xa quá, đối diện bệnh viện là cửa hàng bách hóa đấy."

Văn Khê nắm c.h.ặ.t số tiền trong tay, anh tư hào phóng thật!

Văn Nghiêm vừa mới trò chuyện vài câu với Vương Phúc, trong lòng đại khái đã nắm rõ tình hình, cho nên không hề kinh ngạc trước tin tức vỉa hè của Văn Khê.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.