Thật Thiên Kim Làm Khoa Học Ở Thập Niên - Chương 158
Cập nhật lúc: 28/02/2026 18:37
“Ai nói chứ, Mã Hữu Tài là do quay cóp mới được lên lớp đấy.
Học kỳ trước nó thi toán được 80 điểm, học kỳ này chỉ được có 30 điểm thôi!"
Trường học của họ chỉ có năm khối lớp, học sinh trình độ không đồng đều, khoảng cách tuổi tác cũng rất lớn, tóm lại là một mớ hỗn độn.
Văn Khê và Cẩu Oa học lớp ba, lớp năm còn có những học sinh lớn tuổi hơn hai đứa, đều là kiểu không thi đỗ vào cấp hai nên cứ bám trụ ở trường để học.
Lương Hảo hiếu kỳ hỏi cậu:
“Cậu thi được bao nhiêu?"
Văn Khê ngập ngừng không chịu nói, Văn Tam Hà đã trực tiếp “bán đứng" cậu.
“Ngữ văn 67, toán 51, có tiến bộ hơn lần trước."
Trong phòng khách nhất thời vang lên tiếng cười vui vẻ, Văn Khê hận không thể tìm cái lỗ nào để chui xuống.
Lương Hảo cảm thấy lo lắng thay cậu:
“Thế này thì phải học thêm mấy năm nữa mới lên được cấp ba."
Văn Khê nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Em không thi cấp ba đâu, may mắn thì em học trung cấp chuyên nghiệp làm công nhân kỹ thuật, không đỗ trung cấp thì em làm văn thư ở đại đội."
Lương Hảo không ngờ cậu lại hoạch định tương lai rõ ràng như vậy, nhất thời không biết nói gì.
Văn Nghiêm lại không tán thành kế hoạch cuộc đời của cậu:
“Gia đình có điều kiện cho em đi học đọc sách, dù có thi đỗ hay không cũng phải dốc hết sức mình thử một lần, chưa bắt đầu nỗ lực đã kêu gào bỏ cuộc là không có trách nhiệm với bản thân."
Văn Khê lần đầu tiên bị anh tư phê bình nghiêm khắc như vậy, lại còn là vì cậu không ham học.
Cậu ngoan ngoãn cúi đầu chịu mắng, cậu không hiểu tại sao anh tư nhất định phải bắt cậu thi cấp ba, nhưng cậu biết anh tư sẽ không hại cậu.
Văn Nghiêm nghĩ đến số phận của Văn Khê ở kiếp trước.
Rõ ràng đầu óc rất linh hoạt nhưng lại vì không hiểu pháp luật mà phải gánh tội thay cho người khác rồi bị bắt vào tù, sau khi có tiền án tiền sự ra ngoài chỉ có thể làm những công việc tầng lớp thấp, làm thợ phụ ở công trường vài năm sau đó trở thành nhân viên giao hàng ở thị trấn.
Nghĩ đến kết cục của Văn Khê, anh không khỏi đau lòng.
Tuổi đôi mươi chính là tuổi để phấn đấu nỗ lực nhưng lại bị mây mù bao phủ, sợ cái danh xấu của mình làm liên lụy đến người thân không dám về nhà, mỗi tháng gửi hơn nửa số lương về nhà.
Lương Hảo nhận ra Văn Nghiêm tâm trạng không tốt.
Đặt mình vào hoàn cảnh của anh mà nghĩ, nếu Văn Khê là em trai ruột của cô, thi cử như vậy thì tâm trạng cô cũng chẳng tốt hơn được bao nhiêu.
Lương Hảo nhẹ nhàng kéo kéo ống tay áo của anh.
“Đừng lo, cậu ấy mới đến trường học có một năm, có thể thi đỗ một môn đã là khá rồi, cùng lắm thì học lại thêm vài năm, trước ba mươi tuổi kiểu gì chẳng đỗ đại học."
Văn Khê nghe thấy lời Lương Hảo nói, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng... nguội ngắt.
Chỉ nghe nói đến Phật sống, lần đầu tiên thấy Diêm vương sống.
Đợi đến lúc cậu ba mươi tuổi vẫn còn ngồi học cùng một lũ nhóc tì, cậu thà tìm miếng đậu phụ nào đ-ập đầu ch-ết quách cho xong.
Lương Hảo nhận ra sự không phục của cậu:
“Lớp chúng tôi còn có sinh viên đại học bốn mươi tuổi đấy, ba mươi tuổi học cấp ba không mất mặt đâu."
Văn Khê há miệng, không nói được lời phản bác nào.
Cô ấy lẽ nào biết thuật đọc tâm?
Sao ngay cả trong lòng cậu nghĩ gì cô ấy cũng biết rõ mười mươi thế này.
Lương Hảo nghĩ đi nghĩ lại vẫn đưa món đồ chơi đã chuẩn bị cho cậu.
Trẻ con thành tích học tập không tốt cũng có quyền được vui chơi, cái gì ra cái đó, không thể vì học kém mà cứ ấn đầu bắt nó học cứng nhắc được.
Cô dẫn Văn Khê đến phòng chứa đồ lặt vặt trong nhà:
“Lần này cậu thi không lý tưởng cho lắm nên chỉ có thể chơi flycam bốn cánh quạt thôi."
Văn Khê nhìn thấy mẫu flycam mới là mắt sáng rực lên, chỉ nhìn vẻ ngoài thôi đã tinh xảo hơn món đồ chơi ở nhà cậu nhiều.
Tuy nhiên cậu không bỏ qua trọng điểm trong lời nói của cô:
“Thi kém mà còn có đồ chơi lợi hại thế này, vậy nếu em thi tốt thì phần thưởng sẽ là cái gì?"
Lương Hảo tùy miệng bịa chuyện:
“Tôi đã chế tạo một chiếc flycam lớn hơn, to hơn món đồ chơi nhỏ trên tay cậu mấy lần, trọng tải hai trăm kg, cậu tự buộc mình lên đó bay cũng được."
Văn Khê phấn khích nhìn đông ngó tây:
“Đâu rồi đâu rồi?
Cho em xem với, lần sau em nhất định sẽ thi tốt!"
Lương Hảo tiếc nuối ngay trước mặt cậu:
“Đáng tiếc là vì tính năng quá xuất sắc nên đã bị đồng chí Chung mang về nghiên cứu rồi."
Văn Khê bán tín bán nghi:
“Thật không?
Chị không lừa em chứ?"
Văn Nghiêm làm chứng thay Lương Hảo:
“Chiếc flycam đó là thật, vì tính năng quá xuất sắc nên đã bị phía quân đội mang đi nghiên cứu, em không được xem đâu."
Văn Khê lập tức cảm thấy chiếc flycam trên tay không còn thơm nữa, chiếc flycam có thể treo cậu lên chẳng phải tứ xá ngũ nhập chính là máy bay sao?
Nếu cậu thi tốt thì có thể ngồi máy bay rồi!
Chương 75 Cô
(Đã sửa)
Văn Khê chơi flycam một lúc là đã lên tay.
Trịnh Học Trí ở phòng khách lén lút quan sát Văn Khê chơi flycam trong sân, thèm thuồng không thôi.
Đáng tiếc anh là anh trai, ngại không dám hỏi em gái đòi đồ chơi.
Người đàn ông nào chẳng có giấc mơ lái máy bay trong lòng, dù chỉ là máy bay đồ chơi điều khiển từ xa.
Văn Khê nghĩ đến việc mình cầm flycam đến trường khoe khoang lại càng hưng phấn hơn.
Cậu nhất định phải luyện thêm mấy kiểu biểu diễn trên không ở trong thành phố, để khi về đại đội cho mọi người phải lác mắt nhìn mình.
Hoàng Kiến Cương và con trai đến nhà họ Trịnh, Hoàng Chí Quốc nhìn thấy đứa nhỏ trong sân đang chơi máy bay điều khiển từ xa, ngưỡng mộ nhìn chằm chằm lên trời không rời bước nổi.
Hoàng Kiến Cương biết đây là món đồ chơi nhỏ do cháu gái mình làm ra, không kìm được khoe khoang với con trai.
“Đây là món đồ chơi nhỏ mà em họ con làm ra đấy."
Mặt Hoàng Chí Quốc đầy vẻ không thể tin nổi:
“Em họ con ạ?
Cô ấy vậy mà lợi hại thế sao?"
Hoàng Chí Quốc không có cảm giác gì nhiều với cô em họ nhỏ này, lúc em họ được đón về nhà anh ta không tiếp xúc qua.
Anh ta và Bình Bình quan hệ cũng ổn, chỉ là Bình Bình hơi kiều khí, lâu ngày không gặp mặt thì quan hệ hai người lại tạm ổn, hồi nhỏ anh ta thường xuyên bị ăn đòn vì làm Bình Bình khóc.
“Em họ con không phải người bình thường đâu, đừng có làm người ta khóc đấy, ngày nào cũng chân tay lóng ngóng, con cũng là người sắp kết hôn rồi."
Hoàng Chí Quốc ngượng ngùng gãi đầu:
“Đó là hồi nhỏ con không hiểu chuyện, sâu róm với giun đất có gì đáng sợ đâu, là con gái kiều khí quá thôi."
Hoàng Kiến Cương giơ tay định đ-ánh anh ta:
“Lớn bằng ngần này rồi mà còn.
Còn bắt nạt con gái nữa thì đừng có kết hôn, tiếp tục làm kẻ độc thân đi."
Hoàng Chí Quốc theo phản xạ có điều kiện ôm đầu:
“Đừng đ-ánh vào đầu con, vốn dĩ đã không thông minh rồi."
Hoàng Kiến Cương thở dài vì con trai không có chí khí:
“Giá mà có được một phần mười chỉ số thông minh của em họ con..."
