Thật Thiên Kim Làm Khoa Học Ở Thập Niên - Chương 171

Cập nhật lúc: 28/02/2026 18:40

Chàng thanh niên bên cạnh người đàn ông trung niên nhanh ch.óng nói một câu:

“Thầy ấy là giáo sư chứ không phải sinh viên."

Lương Hảo vội vàng xin lỗi đối phương:

“Thật xin lỗi, cháu cứ ngỡ mọi người đều là sinh viên."

Đối phương không hề để tâm việc bị Lương Hảo coi là sinh viên, ông ấy ngược lại tràn đầy hiếu kỳ đối với Lương Hảo.

“Cháu là sinh viên đại học?"

Quy định bảo mật của Lương Hảo không yêu cầu phải che giấu học lực.

Cô thành thật trả lời:

“Vâng, cháu tham gia kỳ thi đại học năm ngoái, lớp cháu có rất nhiều sinh viên cùng lứa tuổi với chú, cho nên cháu theo bản năng cứ ngỡ..."

Người đàn ông trung niên chưa kịp tỏ thái độ, chàng thanh niên đã lên tiếng kêu quái dị trước.

“Cho nên cô mới là sinh viên năm hai?"

Lương Hảo không hiểu anh ta ngạc nhiên ở điểm nào:

“Đúng vậy, tôi mới học đại học một năm, còn là học nhờ."

Cô lại hỏi:

“Chẳng lẽ anh cũng không phải sinh viên đại học?"

Chàng thanh niên đảo mắt:

“Tôi là nghiên cứu sinh, thạc sĩ tiến sĩ liên thông."

Lương Hảo vốn biết núi cao còn có núi cao hơn, nhưng không ngờ nhanh như vậy đã gặp được một chuẩn tiến sĩ.

Người đàn ông trung niên rất hứng thú với Lương Hảo:

“Cháu học trường đại học nào?"

Lương Hảo thành thật trả lời:

“Viện Công trình Tây Bắc, cháu học nhờ ở Học viện Hàng không thành phố N một học kỳ."

Chàng thanh niên cuối cùng cũng thu lại sự chấn động:

“Thì ra là sức lao động, tôi còn tưởng cô đi làm nghiên cứu khoa học chứ, học lực cũng thấp quá rồi."

Sinh viên của Viện Công trình đến căn cứ chỉ có thể ở tầng ngoài cùng đi theo công nhân vặn vít thôi.

Người đàn ông trung niên hỏi Lương Hảo:

“Sao cháu không đến trường đại học của mình?

Trường học nhờ không liên quan đến chuyên ngành của cháu nhỉ?"

Lương Hảo suy nghĩ một chút, không nói mình là nghiên cứu viên:

“Có chút việc riêng không thể đi đường dài, cho nên tìm một trường đại học gần đó học nhờ."

Trước đây cô không hiểu địa vị thân phận của thầy giáo đại diện cho điều gì, nhưng lúc này nhìn thấy phản ứng của chàng thanh niên kia, cô đã hoàn toàn hiểu rõ.

Cho nên cô không có gì bất ngờ, hẳn là học viên có học lực thấp nhất và “tư chất kém nhất" trong đợt học viên này.

Tất nhiên đây chỉ là đ-ánh giá của người khác, Lương Hảo không hề căng thẳng, dù sao thầy giáo đã nói cô có thể đến, chứng minh năng lực của cô chắc chắn không vấn đề gì.

Có điều cô cuối cùng đã hiểu ra một điểm, đó chính là tại sao thầy giáo lại để cô ở nhà đọc nhiều sách như vậy, quả nhiên thầy giáo đã có sự sắp xếp của riêng mình.

Người đàn ông trung niên và chàng thanh niên dường như là thầy trò, chàng thanh niên rõ ràng rất sợ người hướng dẫn của mình, người hướng dẫn không nói lời nào thì anh ta không dám hé răng.

Tàu hỏa dừng giữa trừng, họ xuống xe.

Mấy người đàn ông từng bị Lương Hảo chú ý trên tàu cũng xuống xe theo.

Lương Hảo liên tục quay đầu lại nhìn.

“Hình như có người theo dõi chúng ta?"

Người đàn ông trung niên đã quá quen thuộc:

“Là quân nhân bảo vệ chúng ta đấy, mục tiêu của chúng ta không thể quá lộ liễu, cho nên họ mặc thường phục."

Lương Hảo đã hiểu rõ trong lòng, hỏa trách cứ nhận nhầm bọn họ thành Văn Nghiêm, thì ra trên người họ có khí chất quân nhân giống nhau.

Chương 82 Ông bà ngoại

(Đã sửa)

Lương Hảo rốt cuộc cũng hiểu tại sao Văn Nghiêm chỉ chuẩn bị cho cô một chiếc vali và ba lô, đồ đạc cũng không nhiều.

Vali của cô là quần áo, đồ dùng sinh hoạt và vài cuốn sách, trong ba lô toàn là đồ ăn, không cần mang theo lỉnh kỉnh đồ đạc làm gánh nặng.

Cô đếm thử, trên quãng đường này từ ô tô chuyển sang tàu hỏa rồi lại chuyển sang ô tô, vòng lặp như vậy ít nhất sáu lần mà vẫn chưa đến nơi.

Không chỉ là để đón người ở những nơi khác nhau, quan trọng nhất là bảo mật, cho nên mỗi nơi đều phải thay tài xế và phương tiện giao thông.

Mọi người trên xe đã quen với việc này và không giao lưu gì mấy, đều là những người bạn đồng hành quen biết nhau khẽ nói chuyện, phân chia ranh giới rõ ràng.

Lương Hảo đến từ tỉnh J không có bạn đồng hành, tuy nhiên hai thầy trò hội quân lúc đầu chung sống với cô khá tốt.

Nghe nói cô là lần đầu tiên đến căn cứ, giáo sư Mạc kể cho cô nghe không ít quy tắc của căn cứ.

Ví dụ như học viên sau khi vào phải ở ký túc xá thống nhất quản lý tập trung, không có sự cho phép không được chạy lung tung, nếu không sẽ mất tư cách.

Sinh viên của giáo sư Mạc tên là Tôn Diệu Tông, cho dù là nghiên cứu sinh cũng phải ở ký túc xá học viên, trừ khi có đóng góp nổi bật trong một dự án nào đó mới được phân phòng đơn.

Anh ta suốt chặng đường ít lời, đối với thầy giáo cung kính hết mực, có thể thấy anh ta là tính cách nhút nhát cẩn thận.

Lương Hảo một tay chống cằm tiêu hóa những thông tin về căn cứ, không biết thầy giáo có sắp xếp gì cho mình không.

Đến giờ ăn cơm, mọi người ăn ý lấy bánh bao hoặc bánh đa đã chuẩn bị sẵn từ trong ba lô ra, rồi đi lấy một cốc nước sôi là xong bữa trưa.

Lương Hảo chỉ mang theo điểm tâm và đồ hộp, cô ăn đồ hộp hai ngày là phát ngán rồi.

Suất ăn trên tàu hỏa rất đắt, tuy nhiên trước khi lên xe Văn Nghiêm đã nhét cho cô hai trăm đồng tiền ăn.

Văn Nghiêm biết cô keo kiệt, dặn cô trên tàu hỏa không được tiết kiệm, đói thì mua cơm mà ăn, đừng cứ ăn bánh mì và đồ hộp suốt.

Lương Hảo từ sớm đã nghe anh nói cơm tàu hỏa không ngon, may mà cô không quá kén chọn đồ ăn, chỉ cần không quá khó nuốt, có thể lấp đầy bụng là được.

Loa phóng thanh trên tàu vang lên thông báo có thể đến toa nhà hàng dùng bữa.

Cô không đến toa nhà hàng ăn cơm, mà đợi xe đẩy bán cơm đi qua mua một suất cơm thịt lợn xào ớt xanh và cà chua xào trứng.

Giá của hai món này không hề rẻ, phân lượng lại ít, cơm trong hộp nhôm chỉ có một nửa, cơm trắng cũng phải tính tiền.

Cơm trắng thêm thức ăn là ba hào một suất, Lương Hảo mua thêm một món ăn nữa tổng cộng hết năm hào.

Giáo sư Mạc đối diện đang ăn bánh mì, khẩu phần ăn của ông ấy tốt hơn đa số mọi người một chút, không xa xỉ như Lương Hảo.

Lương Hảo đặt món thịt lợn xào ớt xanh lên chiếc bàn nhỏ, mời giáo sư Mạc cùng ăn.

Giáo sư Mạc cười trêu chọc:

“Đồng chí nhỏ này, người nhà sợ cháu chịu khổ nhỉ."

Lương Hảo không phủ nhận:

“Vâng, cháu nấu ăn không ngon, người nhà chuẩn bị tiền ăn cho cháu."

Giáo sư Mạc chỉ gắp hai đũa ớt xanh, Tôn Diệu Tông căn bản không dám ngẩng đầu.

Lương Hảo đành phải gạt một nửa thịt lợn xào ớt xanh vào hộp cơm không sau khi ăn xong bánh mì của giáo sư Mạc, lại gạt cho Tôn Diệu Tông một ít.

Cô nói:

“Một mình cháu ăn không hết."

Giáo sư Mạc có thiện tâm dặn dò cô:

“Suất ăn trên tàu không rẻ đâu, người nhà cho tiền ăn thì phải tiết kiệm mà tiêu.

Chúng ta đến căn cứ là ăn nhà ăn, cháu để dành tiền sau này sẽ có lúc cần dùng tới."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.