Thật Thiên Kim Làm Khoa Học Ở Thập Niên - Chương 72
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:15
“Trịnh Bình Bình xác nhận:
“Đúng thế, giá cả tùy cô đưa ra."
Cô ta nhớ của hồi môn của mình bao gồm một cuốn sổ tiết kiệm, là tiền mẹ đã gửi cho cô ta, từ khi cô ta sinh ra mỗi năm đều gửi tiền vào đó, đến nay chắc cũng phải có một nghìn tệ rồi.”
Lương Hảo ánh mắt trở nên kỳ quặc, như thể đang nhìn một kẻ tâm thần.
“Đầu óc cô không có vấn đề gì chứ?
Chẳng lẽ thành phố S là của nhà cô à?"
Trịnh Bình Bình sốt ruột:
“Cái giá tôi có thể đưa ra là số tiền mà cả đời này cô có liều mạng làm ruộng cũng không kiếm được đâu, cô cứ đưa ra một cái giá đi."
Cô ta nhớ ở quê làm ruộng quanh năm suốt tháng mệt ch-ết đi sống lại cũng chẳng được đến một trăm tệ đâu nhỉ.
Lương Hảo chưa từng làm ruộng, không hiểu rõ về tình hình thị trường.
Cô tính toán:
“Đã theo như lời cô nói, một năm một trăm tệ, tôi sống đến một trăm tuổi không thành vấn đề, vậy là còn 77 năm nữa, chúng ta lại tính thêm lạm phát nhé, nếu mỗi năm tăng thêm một trăm tệ thì tính cho cô ba mươi vạn đi."
Trịnh Bình Bình không ngờ Lương Hảo lại dám đòi nhiều như vậy, đúng là sư t.ử ngoạm.
“Cô đang tống tiền đấy à, người nhà quê đúng là tham lam, đòi nhiều tiền thế này chắc gì đã có mạng mà tiêu."
Lương Hảo bất mãn, đang nói chuyện t.ử tế sao tự dưng lại trù ẻo người ta, cô khinh nhất cái hạng không có tiền mà còn thích ra vẻ giàu sang này.
“Xì, cô đã chẳng có tiền mà giọng điệu còn lớn thế, người không biết lại tưởng thành phố S là của nhà cô đấy, muốn không cho ai vào là không cho."
Tâm trí Trịnh Bình Bình xoay chuyển, dọa Lương Hảo chạy đi còn tiết kiệm được một khoản tiền.
“Cô đoán đúng rồi đấy, cả thành phố S này đều do bố tôi quản, nếu cô biết điều thì mau ch.óng dọn dẹp đồ đạc mà biến đi."
Lương Hảo véo cằm mình:
“Nếu bố cô lợi hại như vậy, sao bạn cũ của cô vẫn còn đang ngồi bóc lịch trong đại lao thế?"
Sắc mặt Trịnh Bình Bình khó coi:
“Chẳng phải đều tại cô sao, rõ ràng là chuyện riêng của hai chúng tôi mà cứ nhất quyết xen vào chuyện bao đồng, cô rốt cuộc có đi hay không?"
Lương Hảo vẻ mặt ác ý:
“Tôi không đi thì sao nào?"
“Không đi thì cứ đợi bị bố tôi báo thù đi, đợi cô đi rồi thì Lưu Tuấn Kiệt sẽ được thả ra thôi, chỉ là làm bộ làm tịch cho các người xem thôi.
Cô thực sự nghĩ các người có khả năng bắt Lưu Tuấn Kiệt vào đó ba năm sao?
Xử lý thế nào đều là do một câu nói của bố tôi thôi, tôi đây là đang lo lắng cho sự an toàn của cô đấy."
Trịnh Bình Bình nói đến cuối cùng gần như là đang đe dọa tính mạng con người.
Lương Hảo đột nhiên ho khan hai tiếng thật lớn:
“Đồng chí, cô nói thật à?
Bố cô thực sự có thể che trời bao che cho tội phạm và còn thủ tiêu tôi nữa sao?"
Trịnh Bình Bình đương nhiên biết là không thể, nhưng để hù dọa Lương Hảo cô ta đã cố ý thổi phồng thân phận của bố mình lên.
“Cả thành phố S này đều phải nghe lệnh bố tôi, bố tôi bảo cô ch-ết vào canh ba thì không ai dám giữ cô đến canh năm đâu."
Trịnh Bình Bình hung tợn đe dọa cô:
“Cô mà còn không đi thì cứ đợi người nhà cô khóc lóc đến nhặt xác cho cô đi!"
Lương Hảo đột nhiên nở nụ cười tươi rói:
“Tôi sợ quá đi mất, chỉ có điều đáng tiếc là nhà cô sắp gặp xui xẻo trước rồi."
Cô vừa dứt lời, những người trong phòng đều bước ra ngoài.
Trịnh Bình Bình chẳng quen biết một ai, nhưng người đàn ông đi đầu mang một khí chất uy nghiêm còn mạnh mẽ hơn cả áp lực mà bố cô ta gây ra cho cô ta.
Trong đầu cô ta lóe lên một loạt những thứ không hay ho.
“Ông...
ông muốn làm gì!"
Lương Hảo cười híp mắt với cô ta:
“Không có gì, nhắc lại những lời cô vừa nói một lần nữa thôi mà, bố cô là ai?"
Trịnh Bình Bình sợ đến mức hồn vía lên mây, muốn chạy trốn nhưng chân lại nhũn ra như sợi b.ún không nhấc lên nổi.
“Tôi... tôi cảnh cáo các người, bố tôi là Trịnh Nghị, các người mà dám đụng vào tôi thì tuyệt đối không có kết quả tốt đâu!"
Khăn quàng đỏ tàng hình trên cổ Lương Hảo càng thêm rực rỡ.
Chẳng phải là so chỗ dựa sao, Văn Nghiêm lén nói với cô rằng lão Chu là nhân vật lớn, chuyên trị những thế lực tà ác.
Cô đã giúp lão Chu bắt được thế lực tà ác địa phương, lão Chu về rồi chắc chắn sẽ được nhận bằng khen cho xem.
Thế này mới gọi là phù sa không chảy ruộng ngoài, lão Chu hôm nay mời khách tốn kém, ngộ nhỡ về rồi lại được nhận tiền thưởng thì sao.
Ba mươi vạn mà đòi mua chuộc cô sao, cô trông có giống hạng người hám tiền không cơ chứ?
Trịnh Bình Bình bị người ta xốc nách đưa về phòng bao, theo sát phía sau là Chu Khiêm Hữu với gương mặt tối sầm.
Buổi sáng vừa mới răn đe Trịnh Nghị xong, không ngờ buổi chiều ông ta lại tặng cho mình một “bất ngờ lớn" thế này.
Đến con gái còn coi thường pháp luật, vô pháp vô thiên như vậy, thì có thể tưởng tượng được Trịnh Nghị đã làm bao nhiêu chuyện xấu xa sau lưng rồi.
Hoàng Lệ Mai muốn ra ngoài tìm con gái, Trịnh Nghị bảo mọi người thu dọn đồ đạc để về nhà.
“Cái người sống sờ sờ thế kia thì chạy đi đâu được?
Lương Hảo bằng tuổi nó mà đã chế tạo được ô tô rồi, nó mười sáu tuổi vào làm ở nhà máy dệt đến giờ vẫn còn ngửa tay xin tiền nhà, đi làm bao nhiêu năm mà chẳng để dành được đồng nào, tất cả đều là do bà chiều hư nó đấy!"
Hoàng Lệ Mai tủi thân lau nước mắt:
“Tiền nó không đủ tiêu thì chẳng lẽ lại để nó nhịn đói đi làm sao, tôi là mẹ ruột chứ đâu phải mẹ kế."
Trịnh Nghị hừ lạnh một tiếng:
“Người khác một công việc có thể nuôi sống cả nhà, nó một suất lương tiêu hết sạch lên người mình mà còn bắt gia đình phải bù vào, đó là cái lý gì?
Giá như bà cứng rắn bắt nó tự lực cánh sinh, thì nó cũng không đến nỗi bị nuôi dưỡng thành kẻ tham lam thế này."
Hoàng Lệ Mai lườm chồng:
“Có ai lại đi nói con gái mình như thế không!
Bình Bình chỉ là chưa trưởng thành thôi, sao lại biến thành tham lam được?"
Ngô Ngọc Phượng nhìn màn kịch hay này mà trong lòng thầm sướng, lời của anh rể chẳng sai chút nào, chị dâu đúng là chiều con gái quá mức rồi, làm gì có ai nuôi con gái kiểu đó chứ.
Trịnh Học Trí và vợ cúi gầm mặt xuống để không ai chú ý đến mình.
Bố mẹ năm nào cũng cãi nhau vì chuyện em gái bị chiều hư, lần nào bố cũng là người xuống nước trước, nên họ chẳng thấy cần thiết phải vào can ngăn.
Có tiếng gõ cửa, Hoàng Kiến Cương vội vàng đi mở cửa.
“Chắc chắn là Bình Bình về rồi!"
Về là tốt rồi, cả cái phòng này cũng không cần phải cãi nhau tiếp nữa.
Tuy nhiên Trịnh Bình Bình đúng là đã về, nhưng lại là bị người ta xốc nách đưa về.
Trịnh Nghị nhíu mày bất mãn nói:
“Các người là ai?
Buông con gái tôi ra."
Người mặc thường phục xốc Trịnh Bình Bình ra rồi tránh sang một bên, Chu Khiêm Hữu bước vào trong phòng đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi thu hồi tầm mắt.
Ông không giận mà uy:
“Trịnh Nghị à Trịnh Nghị, buổi sáng vừa mới gặp mặt xong, buổi chiều ông đã hoàn toàn hết diễn kịch nổi rồi."
