Thay Đổi Cuộc Đời Phản Diện - Chương 37

Cập nhật lúc: 26/02/2026 04:15

Khoảng thời gian này, nàng cũng nhìn thấy rõ tương tác giữa phụ mẫu, cũng biết phụ mẫu thật lòng yêu thương nhau, hơn nữa cha thật sự chăm sóc nàng và nương rất tốt.

Cho nên kiếp trước thật sự có hiểu lầm gì sao?

Chẳng lẽ thật sự như lời cha và nương nói, đưa nàng về phủ Thượng Thư là vì cha phải đi báo thù, chứ không phải vứt bỏ nàng, còn về việc tại sao không quay lại, chỉ vì cha đã c.h.ế.t…

Có lẽ vì trong lòng luôn nghĩ đến chuyện này, buổi tối Củng Tuyết trằn trọc mãi không ngủ được, sau đó nàng phát hiện nam nhân ngủ ở phía ngoài đột nhiên ngồi dậy.

Củng Tuyết còn tưởng hắn dậy đi tiểu, vốn cũng không để ý, nhưng lại nghe thấy tiếng mặc quần áo rất khẽ.

Nàng nghiêng đầu nhìn sang, liền thấy nam nhân ăn mặc chỉnh tề, dáng vẻ chuẩn bị ra ngoài.

Trong mắt nàng ánh lên tia sáng hưng phấn, cho rằng đã bắt được đuôi cáo của hắn.

Đêm hôm khuya khoắt, lén lút ra ngoài chắc chắn là giấu nương đi làm chuyện xấu.

Vấn đề nàng trăn trở có lẽ sắp có câu trả lời.

Vừa quay đầu lại đã đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh của con gái, Củng Việt: ...

Củng Tuyết vươn hai tay về phía hắn, ý bảo hắn mang nàng theo.

Củng Việt khẽ cau mày, im lặng hồi lâu.

Củng Tuyết biết hắn chắc chắn không muốn mang gánh nặng như nàng theo, mím môi giả vờ muốn khóc.

Nàng mà khóc, nương chắc chắn sẽ tỉnh, nàng chỉ muốn dọa hắn thôi.

Nam nhân quả nhiên thỏa hiệp, bất đắc dĩ ôm nàng lên, tiện thể bịt miệng nàng lại.

“Đều tại ngươi, đều tại ngươi thả Củng Việt đi, khiến ta đêm không ngủ được, trong giấc mơ luôn thấy Củng Việt cầm kiếm đến tìm ta báo thù. Sao ta lại sinh ra một đứa con gái như ngươi, đều là ngươi hại ta.”

Hai mắt Đào lão đỏ ngầu, bóp cổ Đào Tình, mặt mày vặn vẹo.

Do sợ hãi trong thời gian dài, bây giờ ông gầy đến mức gần như biến dạng, gò má nhô cao, tròng mắt đỏ ngầu gần như muốn lồi ra, trông vô cùng đáng sợ.

Cảm giác ngạt thở mãnh liệt khiến Đào Tình không ngừng giãy giụa, nhìn người cha mặt mày đã hoàn toàn thay đổi, nước mắt Đào Tình không ngừng tuôn rơi.

Không khí càng ngày càng loãng, tia sáng cuối cùng trong mắt nàng ta tan biến, nàng ta từ từ buông bỏ giãy giụa, chậm rãi nhắm mắt lại.

Cứ như vậy đi, nàng ta c.h.ế.t rồi sẽ không còn phải đau khổ nữa.

“Trang chủ, không hay rồi, không hay rồi.”

Hộ vệ của sơn trang vừa lăn vừa bò đến bẩm báo: “Củng Việt đến rồi.”

Đào lão đột ngột buông Đào Tình ra, đứng bật dậy: “Cái gì?”

Đôi mắt vẩn đυ.c của ông tràn ngập sợ hãi, ông ôm đầu, kinh hãi nói: “Hắn đến rồi, hắn vẫn đến rồi.”

Bị buông ra, Đào Tình ngã xuống đất, ho khan liên tục, nàng ta nhìn Đào lão đang điên cuồng, bi thương gọi: “Cha.”

Không biết lúc đó cha đã gặp phải chuyện gì, mà sau khi trở về lại hóa điên.

Đều là tại nàng ta, cha mới biến thành như vậy.

Trong lòng Đào Tình mờ mịt, khi đó nàng ta thật sự đã làm đúng chứ?

Đào lão đột nhiên cười lớn, lẩm bẩm một mình: “Đúng rồi, ta còn có một mật đạo ha ha ha, hắn sẽ không tìm thấy ta.”

Nói xong, hắn bỏ lại tất cả, lảo đảo chạy ra ngoài.

Bên ngoài trăng sáng sao thưa, không phải là một mảnh tối đen, trăng sáng treo cao, không có mây che khuất, lờ mờ còn có thể nhìn rõ đường đi dưới chân.

Đào lão vịn vào một thân cây, thở hổn hển, cúi người cười lớn.

Ông trốn thoát rồi, ông trốn thoát rồi.

Nhưng chưa cười được bao lâu, ông như bị bóp nghẹt cổ họng, tất cả âm thanh đều mắc kẹt trong cổ, con ngươi co rút kịch liệt, dường như nhìn thấy thứ gì đó khiến ông kinh hãi.

Dưới ánh trăng, nam nhân một tay cầm kiếm, một tay ôm đứa bé còn mặc tã lót, bước về phía ông.

Hắn cứ tiến lên một bước, Đào lão lại lùi lại một bước.

Đôi mắt đen láy của nam nhân lấp lánh trong bóng tối, hắn chậm rãi giơ kiếm lên, mà Đào lão lại mềm nhũn cả chân, trực tiếp ngã nhào xuống đất.

Ở trong lòng cha, Củng Tuyết nhàm chán ngáp một cái. Nửa đêm ra ngoài, nàng còn tưởng cha nàng đi lầu xanh tìm thú vui, như vậy nàng có thể mách nương.

Nhưng không ngờ lại là đi gϊếŧ người, thật nhàm chán, sớm biết vậy đã không đi theo.

Cúi đầu thấy con gái buồn ngủ, Củng Việt cũng định tốc chiến tốc thắng, hắn không nói gì, trực tiếp vung kiếm về phía Đào lão.

“Củng đại ca…”

Tiếng nữ t.ử thê lương làm kinh động chim ch.óc trong rừng, vỗ cánh bay tán loạn.

Củng Tuyết nhíu mày, cơn buồn ngủ lập tức bị xua tan.

Đào Tình chạy tới chắn trước mặt Đào lão, đôi mắt nàng ta khóc đến sưng đỏ: “Củng đại ca, cầu xin huynh tha cho cha ta một mạng. Ông ấy đã điên rồi, sau này sẽ không làm chuyện thương thiên hại lý nữa, cầu xin huynh tha cho ông ấy một mạng.”

Củng Tuyết đảo đôi mắt tròn, lại có hứng thú, nữ nhân này gọi cha nàng thân thiết như vậy, chắc chắn có gian tình.

Quả nhiên vẫn bị nàng bắt được cái đuôi rồi sao?

Đáy mắt của Củng Việt tĩnh lặng như mặt hồ, khẽ mở đôi môi mỏng: “Ông ta không điên.”

Đào lão ngẩn ra, giống như một đứa trẻ nép sau lưng Đào Tình, khóc lớn: “Con gái cứu ta, cứu ta.”

Cho dù cha nàng ta điên thật hay giả điên, Đào Tình cũng không thể trơ mắt nhìn cha mình bị gϊếŧ. Nàng ta quỳ trước mặt Củng Việt, cầu xin hết lần này đến lần khác.

“Củng đại ca, xin huynh hãy tha cho cha ta một mạng, coi như... coi như là báo đáp ân tình ngày đó ta đưa các người ra khỏi sơn trang. Củng đại ca, cầu xin huynh.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.