Thấy Trước Cảnh Tượng Vụ Án, Tôi Trở Thành Con Cưng Của Cục Cảnh Sát - Chương 52: Hung Thủ Lộ Diện
Cập nhật lúc: 22/03/2026 23:06
Buổi sáng mùa đông lạnh thấu xương, lại đúng một ngày âm u khiến không khí càng thêm rét buốt.
Tại một khu tập thể cũ.
Nhân viên giao hàng vội vã bước vào tòa nhà, men theo cầu thang bộ chạy thẳng lên tầng năm rồi gõ cửa phòng 501. Rất nhanh sau đó, bên trong vang lên tiếng bước chân.
Nhân viên giao hàng đội chiếc mũ đặc trưng của nền tảng, đeo khẩu trang. Anh ta nhìn vào mắt mèo trên cửa, trực giác cho thấy người bên trong đang quan sát, nên chủ động ngẩng đầu để lộ đôi mắt.
Cánh cửa nhanh ch.óng mở ra. Nhân viên giao hàng bước thẳng vào nhà. Cửa đóng lại, anh ta đi sâu vào bên trong.
Lư Kính mặc bộ đồ ngủ rộng, tóc xõa ngang vai, rõ ràng vừa mới ngủ dậy. Cô ta dựa vào bức tường bên cạnh, uể oải nói: “Yên tâm đi, tuy ở đây cách âm không tốt nhưng cả tầng này chỉ có mình tôi, tầng trên tầng dưới cũng không có người.”
Nhân viên giao hàng quay người nhìn cô ta. Lư Kính chậm rãi ngáp một cái: “Đến nhanh thật. Tôi vất vả lắm mới được nghỉ làm, định ngủ bù vài ngày, vậy mà anh cũng không cho tôi cơ hội.”
“Cô bình tĩnh thật đấy.” Anh ta nói.
“Chẳng phải chỉ là cái c.h.ế.t thôi sao?” Lư Kính đáp, “Nó đơn giản hơn việc tiếp tục sống nhiều. Với những chuyện đơn giản thì đương nhiên phải bình tĩnh.”
“Vì một ngôi sao mà tự ý hành động, chọc giận cảnh sát. Ông chủ để cô ở lại đây làm việc không phải để cô tự ý g.i.ế.c người.” Nhân viên giao hàng nhìn chằm chằm vào cô ta, “Cô biết đấy, ông chủ ghét nhất những kẻ tự ý hành động. Tự ý hành động đồng nghĩa với phản bội, một quân cờ không nghe lời thì không thể giữ lại.”
“Những quân cờ đang chờ được ‘thức tỉnh’ như chúng tôi, nếu có thể vì bản thân mà sống một lần, làm chút chuyện vì người mình yêu thích, thì với tôi, đời này đã đáng giá rồi.” Lư Kính nói rất thản nhiên.
“Cảnh sát đang điều tra rất gắt, sao cô phải vội vàng như vậy?” Nhân viên giao hàng hỏi.
“Tôi phải tự tay kết liễu hắn thì mới cam lòng.” Lư Kính khẽ mỉm cười nhạt.
“Vậy cô có xứng đáng với công sức bồi dưỡng bao năm của ông chủ không?” Anh ta gằn giọng, “Tất cả những gì cô có bây giờ, thậm chí cả mạng sống này, đều do ông chủ ban cho. Nếu không có ông chủ, chúng ta đã c.h.ế.t từ lâu.”
Lư Kính đột nhiên im lặng. Nhân viên giao hàng nhìn cô ta, cả hai im lặng một lúc.
Lư Kính mới lên tiếng: “Tôi ở đây là để chờ sự trừng phạt của ông chủ. Nếu anh đã đến rồi thì ra tay đi, lấy xác tôi về giao nhiệm vụ.”
Nhân viên giao hàng khẽ thở dài, bàn tay đeo găng lấy từ trong túi ra một túi nhỏ được bịt kín rồi ném cho cô. Lư Kính bắt lấy, nhìn thứ bên trong rồi lại nhìn anh ta.
“Nếu đã chọc vào cảnh sát, thì thay mặt ông chủ đi chào hỏi một tiếng đi.” Anh ta nói.
Lư Kính chưa hiểu.
“Dùng mạng của Trang Ngôn Tranh đổi lấy mạng của cô.” Nhân viên giao hàng lạnh lùng ra lệnh.
Đôi mắt Lư Kính khẽ d.a.o động: “Nếu thất bại và bị bắt thì sao?”
“Không quan trọng.” Anh ta đáp, “Dù sao chúng ta vốn chẳng biết gì, cho dù cô có khai hết những gì mình biết thì cũng không ảnh hưởng được gì đến ông chủ.”
Lư Kính từ từ siết c.h.ặ.t túi nhỏ trong tay: “Tôi sẽ mang đầu của Trang Ngôn Tranh về gặp ông chủ.”
Nhân viên giao hàng mỉm cười: “Chúc may mắn.”
...
Tại cục thành phố.
Mọi người nhanh ch.óng ăn xong bữa sáng để tỉnh táo lại, sau đó tập trung trong phòng họp.
“Lư Kính, nữ, ba mươi ba tuổi, y tá khoa Nội tiêu hóa bệnh viện số 1, trẻ mồ côi.” Tề Phong báo cáo, “Khi chúng tôi đến nhà thì cô ta không có ở đó. Dựa vào camera cổng khu tập thể và hệ thống kiểm soát ra vào, chiều qua sau khi tan làm, Lư Kính không hề quay về nhà.”
“Hiện tại camera vẫn đang được rà soát, chưa phát hiện nơi lẩn trốn của Lư Kính.”
“Trong nhà Lư Kính phát hiện rất nhiều áp phích, đồ lưu niệm, chữ ký tay và tạp chí của Hạ Ngôn. Cô ta là fan cuồng của Hạ Ngôn, dựa vào các món đồ lưu niệm bản giới hạn có thể thấy đã hâm mộ Hạ Ngôn nhiều năm. Chúng tôi bước đầu kết luận vì nạn nhân Hạ Ngôn mà Lư Kính g.i.ế.c Tưởng Lăng Kiệt.”
“Đây là camera hành lang tầng nội trú khoa Nội tim mạch.” Tề Phong phát một đoạn video, “Lư Kính với tư cách y tá khoa tiêu hóa đã xuất hiện tại tầng tim mạch và từng vào phòng bệnh của Tưởng Lăng Kiệt.”
“Chúng tôi tìm thấy vỏ bao bì t.h.u.ố.c trong phòng bệnh của Tưởng Lăng Kiệt, trên đó có hai loại dấu vân tay, một là của nạn nhân, loại còn lại trùng khớp với dấu vân tay thu được tại nhà Lư Kính.”
“Chúng tôi đã hỏi bác sĩ khoa tim mạch, họ không hề kê loại t.h.u.ố.c đó cho Tưởng Lăng Kiệt.”
“Đồng nghiệp của Lư Kính ở bệnh viện có cung cấp thông tin gì hữu ích không?” Tô Diệu Nghi hỏi.
“Hôm qua chúng tôi đã hỏi y tá trực khoa tiêu hóa. Họ nói Lư Kính bình thường hay đi một mình, tính tình rất tốt, ai cần gì cô ta cũng giúp, đổi ca cũng rất thoải mái. Nhưng cô ta khá ít nói, không muốn giao tiếp nhiều nên mọi người không hiểu rõ về cô ta.”
“Lát nữa đến bệnh viện hỏi thêm những người khác.” Trang Ngôn Tranh ra lệnh.
“Rõ.”
“Tiếp tục rà soát camera, các giao lộ lớn chú ý tìm xe của cô ta.” Trang Ngôn Tranh phân công, “Đội một đến bệnh viện, đội hai đến nhà Lư Kính kiểm tra lại lần nữa.”
“Nguồn gốc của Cyanide vẫn chưa rõ, chúng ta cũng không biết trong tay cô ta còn t.h.u.ố.c hay không.” Trang Ngôn Tranh dặn, “Mọi người phải chú ý an toàn.”
Bước ra khỏi phòng họp, Lục Tri Thâm nói: “Dẫn cô ấy đến nhà Lư Kính đi, rất có thể cô ấy sẽ có phát hiện mới.”
Sau những gì xảy ra ở Hội sở Số 7 đêm qua, vị trí của Tô Diệu Nghi trong lòng Lục Tri Thâm gần như sắp vượt qua cả Trang Ngôn Tranh.
Tô Diệu Nghi đang đưa tay xoa thái dương. Trang Ngôn Tranh nhìn cô: “Vẫn ổn chứ?”
“Cực kỳ tỉnh táo.” Tô Diệu Nghi chỉ vào Lục Tri Thâm, “Anh ta vừa cho tôi một viên kẹo ‘thông não’ cực mạnh, tối nay tôi có thể thức trắng tiếp.”
Lục Tri Thâm hít sâu một hơi, chộp lấy cổ tay Tô Diệu Nghi kéo đi. Đến trước một cánh cửa gỗ, anh ta ấn tay cô lên cửa: “Mau nói ‘phủi phui cái mồm’ đi!”
Tô Diệu Nghi: “???”
“Đừng nói mấy câu xui xẻo kiểu tối nay không ngủ nữa, thức thêm đêm nữa là tôi tiêu đời.” Lục Tri Thâm than.
Tô Diệu Nghi làm theo: “Phủi phui cái mồm. Nhưng sao phải đặt tay lên đây?”
“Chạm vào gỗ mới linh.” Lục Tri Thâm giải thích.
Tô Diệu Nghi gật gù, vẻ mặt như vừa học thêm điều gì đó.
“Đi thôi, đến nhà Lư Kính.” Trang Ngôn Tranh nói.
Lư Kính sống trong một khu chung cư khá cao cấp. Căn hộ của cô ta không cao, nằm ở tầng ba, lại ở góc. Cửa sổ hướng nắng chỉ cách tường bao của khu chung cư vài mét.
Tô Diệu Nghi và mọi người mặc đồ bảo hộ rồi bước vào phòng. Đúng như Tề Phong nói, căn phòng dán đầy áp phích của Hạ Ngôn. Có những tấm dán trên tường nhưng đều được bọc màng bảo vệ rất cẩn thận. Ngoài ra còn rất nhiều đồ lưu niệm và thẻ ảnh.
Có một căn phòng riêng chất đầy băng rôn cổ vũ, thậm chí còn có ảnh chụp chung được phục dựng tỉ lệ 1:1 dán trên tường. Đúng là một tình yêu cuồng nhiệt.
Cả nhóm đang lục soát thì đột nhiên cửa sổ phòng ngủ vang lên một tiếng “cộp”. Tô Diệu Nghi và Trang Ngôn Tranh cùng quay đầu nhìn về phía đó. Ngay sau đó, một viên đá nhỏ lại đập vào kính cửa sổ, phát ra tiếng động.
Cả hai bước tới, nhìn ra ngoài. Họ thấy Lư Kính đang đứng bên ngoài bức tường bao của khu chung cư, tay tung hứng viên đá, mỉm cười nhìn họ không chớp mắt...
