Thể Diện Phu Thê - Chương 5

Cập nhật lúc: 26/07/2026 07:00

8

"Vân Hành!"

Hắn mang theo uy áp mà nhìn thẳng vào mắt ta.

Đèn dầu kêu tí tách, chiếu rõ sát ý trong mắt hắn. Lòng ta đã hiểu rõ, Thẩm gia và hắn, rốt cuộc chỉ có một kẻ có thể sống sót mà thôi.

Một lúc lâu sau, hắn cuối cùng cũng thua cuộc trước sự lạnh lẽo không lùi bước của ta.

Năm vạn lượng ngân phiếu được hắn đẩy đến tay ta: "Nàng cầm năm vạn lượng này đi, chuyện của A Uyên, cứ thế mà bỏ qua."

Để khiến mình có lý, hắn còn cố ý nâng cao giọng:

"Trẻ con không hiểu chuyện lỡ tay làm người bị thương mà thôi, người lớn như nàng tính toán đủ điều, chỉ làm mất thể diện Hầu phủ của ta. Thể diện và vị trí chính thê nàng đều không quan tâm, nhưng tiền thì sao?"

Quả thật, ta rất quan tâm đến tiền.

Bạch gia quân của ngoại tổ phụ, cần tiền chảy như nước để nuôi, đó là căn bản để ta và tỷ tỷ an thân lập mệnh.

Gả cho Thẩm Niệm An, hắn cầu quyền, ta cầu tiền, coi như mỗi người đều lấy thứ mình cần.

Còn về tình cảm, hắn cứ thay đổi hồng nhan, ta liều mạng vơ vét tiền bạc từ Thẩm gia, thì có thể thấy đó là thứ không tồn tại.

Bình an vô sự nhiều năm như vậy, bọn ta đều thấu hiểu đạo lý chung sống của một cặp phu thê phong nhã.

Chỉ là hắn ngàn vạn lần không nên vì để nâng con của ngoại thất lên trên con trai ta, mà táng tận lương tâm dẫm lên m/áu th/ịt của con trai ta để trải đường cho nó.

Trong vẻ mất kiên nhẫn không che giấu và sự coi thường đối với con trai ta của Thẩm Niệm An, ta liền biết, hắn là người đầu tiên phá vỡ cục diện bình yên, sẽ chet không được yên ổn.

"Năm vạn lượng mua một cái chân của con trai, đây là cái giá trong lòng Hầu gia sao?"

Hắn nổi giận:

"Nói linh tinh cái gì, sự việc đã đến nước này, nàng còn muốn thế nào nữa? Dù có bức chet cặp mẹ con đáng thương kia, chân của A Uyên cũng sẽ không lành lại. Nó đã bị phế rồi, chẳng lẽ còn muốn cả Hầu phủ ch/ôn cùng nó hay sao.

Nhất định phải làm loạn để quan phủ đến cửa nàng mới chịu thả người à? Như vậy, nàng có nghĩ đến tình cảnh của tỷ tỷ nàng trong lãnh cung không?"

Quý phi tỷ tỷ của ta đã vào lãnh cung, còn muội muội của Thẩm Niệm An dựa vào cái bụng mang long tự được phong phi, không cần phải cầu xin tỷ tỷ ta chiếu cố nữa.

Cho nên, Thẩm gia hắn qua cầu rút ván, đột nhiên trở mặt với ta, ngay cả con trai ta cũng vứt bỏ như cỏ rác.

Hắn thậm chí còn chưa hề hỏi thăm vết thương ở chân của A Uyên, liền tự mình kết luận, A Uyên của ta, đã phế rồi.

Tình thế ép buộc, kẻ trước đây phải nhún nhường giờ đây cũng học được cách uy h.i.ế.p người rồi.

Ta nhướng mày, bật cười thành tiếng: "Nhưng cặp mẹ con đó đang ở trong tay mẹ ngươi đấy. Tổ mẫu từ bi, đã ra mặt vì A Uyên. Nghe nói một kẻ bị đ/ánh g/ãy răng, một kẻ bị đ/á g/ãy chân, đang quỳ chỉnh tề trong tuyết ở hậu viện!"

Khuôn mặt góc cạnh của Thẩm Niệm An, khi đối diện với nụ cười lạnh lùng của ta, lập tức trắng bệch một cách đáng sợ.

9

Đuổi theo đến viện của mẹ Thẩm, hắn vội vã run giọng hỏi: "Cặp mẹ con kia đâu? Mẹ, bọn họ không phải người bình thường, không thể phạt."

Mẹ Thẩm đang thoải mái được tỳ nữ bóp chân, căn bản không hiểu hàm ý trong lời nói của Thẩm Niệm An. Nhàn nhạt hất mí mắt, bà ta khẽ hừ một tiếng:

"Mặc kệ là nghiệt súc từ nhà quyền quý nào ra, làm mất thể diện Hầu phủ của ta, thì phải chịu phạt."

Nói xong, bà ta còn lạnh lùng liếc ta một cái:

"Cũng là con gái của Tướng quân, ta thấy ngươi là được sự phú quý của Thẩm gia nuôi đến mềm x/ương rồi, một chút khí thế sấm sét cũng không lấy ra được. Cứ để kẻ nghiệt chủng kia mắng đến tận mũi cũng không dám đáp lại.

Mở miệng là có cha nó chống lưng, ai dám làm gì nó. Lại còn nói khoác rằng để bọn ta đợi cha nó đến đòi m/ạng.

Bà già này cả đời rồi, còn chưa từng bị ai uy h.i.ế.p, cứ lấy một cái chân của nó, xem ai có thể đòi m/ạng ta!"

Thẩm Niệm An như bị sét đ/ánh, thân hình đột nhiên loạng choạng.

Hắn không biết, A Uyên học cưỡi ngựa b.ắ.n cung, xưa nay đều có ta đích thân giám sát và chỉ dẫn, chưa từng xảy ra bất trắc.

Chỉ có hôm nay, khi ta dẫn A Uyên ra khỏi phủ, bị mẹ Thẩm giữ lại trong phủ.

Bà ta lấy tư thế trưởng bối, giáo huấn ta một phen, rồi đưa biểu muội ở phía nam của Thẩm Niệm An cùng với đứa con ngoại thất Thẩm Chiêu đến trước mặt ta.

"Làm chủ mẫu phải có khí độ của chủ mẫu, chỉ là một đứa trẻ thôi, Thẩm gia ta lớn như vậy không đến mức để m/áu m/ủ của mình lưu lạc bên ngoài, biểu muội Ninh gia kia cũng ôn hòa ngoan ngoãn, không phải là kẻ khó ở chung. Dọn dẹp lại Nam Uyển một chút, không lâu nữa sẽ sắp xếp cho cặp mẹ con đáng thương kia vào ở."

Không để ý đến vẻ mặt âm trầm của ta, bà ta đỡ tay tỳ nữ đứng dậy:

"Thẩm phi nương nương đang mang thai, thái y chẩn mạch như hòn bi lăn, mạnh mẽ, chín phần mười là một hoàng t.ử. Tương lai của Thẩm gia, tương lai của Thẩm phi, đều không thể lường trước được.

Còn Quý phi nương nương, đã vào lãnh cung hơn một năm rồi, bệ hạ một lần cũng không nhắc đến. Ngươi nói, nương nương năm đó kết thù kết oán nhiều như vậy, nếu không có người chiếu cố, có thể an ổn sống hết quãng đời còn lại trong lãnh cung không?"

Nắm được nhược điểm của ta, bà ta cười: "Ngươi là người thông minh, người thông minh phải học cách xem xét tình thế. Không vì bản thân, cũng phải vì A Uyên và tỷ tỷ ngươi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thể Diện Phu Thê - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD