Thế Gả Lật Bàn, Cả Nhà Ta Bị Lưu Đày - 11
Cập nhật lúc: 17/07/2026 09:05
Phụ thân bỗng vùi mặt vào hai lòng bàn tay, bờ vai run lên dữ dội, từ cổ họng bật ra những tiếng nấc nghẹn mơ hồ.
Mẫu thân ôm c.h.ặ.t Hứa Bảo Loan vào lòng, nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây không ngừng lăn xuống, nhưng lại không thốt nổi lấy một tiếng khóc.
Thì ra, khi mất đi đứa con mà mình yêu thương nhất, bọn họ cũng sẽ đau đớn đến tận tâm can.
14
Mất xe ngựa, Trọng ca cũng cùng ta cuốc bộ suốt chặng đường.
Đến khi trời sáng, cuối cùng chúng ta cũng tới được dịch quán gần nhất.
Nhân lúc mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ, ta vội kéo Trọng ca tiến vào không gian.
Lần này, không gian lại rộng hơn trước.
Năm gian nhà tranh đã biến thành bảy gian nhà ngói lớn. Bên ngoài sân, nơi vốn chỉ là một khoảng trắng mênh m.ô.n.g vô tận, nay lại xuất hiện một con suối nhỏ. Nước suối trong veo, róc rách chảy không ngừng, mấy con cá nhỏ tung tăng bơi lội, ven suối còn mọc lên những khóm lau cùng đủ loại hoa dại.
Xa hơn nữa, màn trắng vô tận nơi ranh giới của không gian cũng dần lùi lại, để lộ ra một khu rừng nhỏ. Cây cối tuy chưa cao nhưng cành lá sum suê, tiếng chim ríu rít vang lên không dứt.
Ta hít sâu một hơi, trong không khí phảng phất hương thơm của bùn đất và cỏ cây, tựa như mùa xuân ở thôn Liễu Gia.
Trong không gian, nhũ mẫu và Trần thúc đang ngồi phơi nắng trong sân.
Nhũ mẫu và Trần thúc đang tưới nước cho luống rau. Nghe thấy động tĩnh, nhũ mẫu ngẩng đầu lên, cười đến mức nếp nhăn đầy mặt.
“Châu nhi! Hôm nay nơi này lại rộng thêm rồi! Còn có cả rừng nữa!”
Ta mỉm cười.
“Nương, người và Trần thúc ở đây có thoải mái không?”
“Thoải mái! Thoải mái vô cùng!” Nhũ mẫu liên tục gật đầu. “Còn tốt hơn bên ngoài gấp trăm lần! Châu nhi, bao giờ con mới vào đây ở?”
“Không còn lâu nữa.” Ta đáp. “Đợi đến Lĩnh Nam, cả nhà chúng ta sẽ cùng dọn vào đây.”
Rời khỏi không gian, ta nhìn bóng lưng còng xuống của phụ thân, khóe môi khẽ cong lên.
Gia bảo truyền đời của Hứa gia...
Lại trở thành thứ nuôi lớn không gian của ta.
Đúng là phế vật cũng có thể tận dụng được.
15
Đi suốt bảy ngày, cả đoàn người cuối cùng cũng lảo đảo đến được Quan Nô Phường.
Quản sự của Quan Nô Phường là một phụ nhân béo mập họ Lưu, gương mặt đầy vẻ dữ tợn. Bà ta đưa mắt đ.á.n.h giá từng người bọn họ như đang xem xét một đàn gia súc.
“Người nhà của Hứa Hoài An?”
“Vâng.”
Phụ thân khom lưng cúi đầu, nhỏ giọng đáp.
Lưu quản sự lật giở sổ sách rồi nói: “Hứa Hoài An, phát phối đến bãi khai thác đá. Thê t.ử của Hứa Hoài An là Chu thị và trưởng nữ Hứa Bảo Loan, phát phối đến Phường Giặt.”
Tội phạm ở bãi khai thác đá mỗi ngày đều phải đục đủ một trăm cân đá.
Còn ở Phường Giặt thì cả ngày phải ngâm mình trong dòng nước lạnh giặt giũ. Chỉ cần chậm tay một chút là sẽ lãnh ngay một trận roi.
Người Hứa gia đã sớm tê dại.
Suốt dọc đường lưu đày, nước mắt của bọn họ đã cạn khô từ lâu, giờ đây chỉ còn biết cam chịu mà đón nhận số phận của mình.
Ta đứng một bên, lạnh lùng quan sát tất cả.
Lưu quản sự lại lật sang một trang khác, liếc nhìn ta một cái.
“Hứa Bảo Châu, tự mình an trí. Sang bên kia nhận lộ dẫn.”
Ta nhận lấy lộ dẫn rồi xoay người rời đi.
Phía sau, mẫu thân bỗng òa khóc gọi lớn:
“Bảo Châu! Con mặc kệ nương thật sao? Nương biết mình sai rồi!”
Phụ thân cũng quỳ sụp xuống phía sau ta.
“Hài t.ử, con đã chịu quá nhiều khổ cực. Là cha không nên bỏ rơi con. Con ở lại giúp chúng ta đi.”
Lời hối lỗi của bọn họ đã đến quá muộn. Tiếng bánh xe từng nặng nề đè lên lòng ta cũng đã sớm tan biến.
Giờ đây, điều duy nhất ta còn nhớ đến là cỗ xe ngựa của Trọng ca vẫn luôn lặng lẽ theo sau ta. Bất kể khi nào ta ngoảnh đầu nhìn lại, huynh ấy vẫn luôn ở đó.
Ta không quay đầu.
Cũng giống như năm ấy, khi bọn họ bỏ rơi ta mới bốn tuổi giữa loạn quân.
Ta không phải bậc thánh hiền, không thể lấy đức báo oán.
Huống hồ thánh hiền cũng từng nói: lấy đức báo đức, lấy sự công chính đáp lại oán thù.
Ta còn phải phụng dưỡng nhũ mẫu và Trần thúc đến cuối đời, còn phải cùng Trọng ca sinh con dưỡng cái.
Đến cả hận ý, ta cũng chẳng muốn lãng phí trên người bọn họ.
Kể từ hôm nay, giữa chúng ta chỉ còn là những người xa lạ.
16
Rời khỏi Quan Nô Phường, ánh dương rực rỡ phủ khắp đất trời. Người đứng chờ ta ngoài cổng không chỉ có Trọng ca, mà còn có một người đàn ông trung niên gầy gò.
Vừa nhìn thấy ta, ông ta liền bước nhanh tới, cung kính khom người thi lễ.
“Hứa cô nương, tại hạ là quản sự được Phụng Thánh phu nhân sai đến. Phu nhân đã thay cô nương cầu tình trước Thánh thượng. Chuyện khi quân không liên can đến cô nương, Thánh thượng đã khai ân, cho phép cô nương rời khỏi Lĩnh Nam, tự mình chọn nơi an cư.”
Ông ta lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp gỗ đàn dài và hẹp, hai tay nâng lên dâng cho ta.
“Trong này có lộ dẫn, cùng năm nghìn lượng ngân phiếu, là chút tâm ý của phu nhân. Phu nhân còn nói, Tuyền Châu là vùng đất ven biển, thương nhân tụ hội, rất thích hợp để kinh doanh buôn bán. Người có một tòa trạch viện ở đó, khế ước nhà cũng đã đặt trong hộp, xin tặng lại cho cô nương. Vốn dĩ phu nhân chỉ có ý tốt muốn đón cô nương về nhà, nào ngờ lại khiến cô nương bị cuốn vào tai họa lớn đến vậy. Sau này, nếu cô nương gặp điều gì khó khăn, chỉ cần gửi một bức thư, tuy phu nhân ở tận Kim Lăng, nhưng vẫn sẽ cố hết sức giúp đỡ đôi phần.”
“Xin thay ta đa tạ phu nhân.”
Ta nhận lấy chiếc hộp, cất vào trong tay áo.
“Xin chuyển lời với phu nhân rằng, người không cần phải áy náy. Hiện giờ ta sống rất tốt, lại còn nhận được nhiều thứ quý giá như vậy từ người. Sau này, nếu phu nhân có chỗ nào cần đến ta, dù núi đao biển lửa, ta cũng quyết không từ chối.”
Chu quản sự lại cúi người thi lễ một lần nữa, rồi xoay người lên ngựa, phi thẳng mà đi.
Ta nắm lấy tay Trọng ca.
“Chúng ta có thể đi rồi.”
“Đi đâu?” Trọng ca cong khóe mắt mỉm cười. “Đến Tuyền Châu sao?”
“Đúng vậy.” Ta gật đầu. “Phụng Thánh phu nhân đã tặng chúng ta lộ dẫn, ngân phiếu, còn có cả trạch viện. Chúng ta đến đó làm một vụ làm ăn lớn.”
Trọng ca vung roi ngựa, để lộ hàm răng trắng đều.
“Đều nghe theo nàng.”
