Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 108: Ngủ Trọ Ở Hạnh Hoa Thôn - Thay Gả Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm

Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:23

Ăn no uống say, mọi người bắt đầu bàn tán về chuyện vừa xảy ra, suýt chút nữa cười muốn nội thương.

Mấy nhà đó đúng là thứ tiện nhân, miệng lưỡi lại độc địa, nhìn thấy bọn họ gặp báo ứng, trong lòng ai nấy đều sảng khoái vô cùng! Đáng đời!

Nghỉ ngơi thêm một lát, tiếng gõ chiêng của quan sai lại vang lên.

“Tiếp tục lên đường thôi! Những người ở xa mau quay lại!”

Đi thêm chừng một khắc đồng hồ, đám phạm nhân lưu đày cuối cùng cũng đến được cổng Hạnh Hoa thôn.

Gọi là Hạnh Hoa thôn, nhưng trong thôn lại là một mảnh hoang tàn. Cây cối đổ rạp ngả nghiêng, mặt đất đầy rẫy những vết nứt nẻ do bị mặt trời phơi khô sau khi nước bốc hơi hết. Nhà cửa chỗ này thiếu một mảng mái hiên, chỗ kia lại mất một thanh xà ngang.

Thẩm lĩnh đầu đứng ở đầu thôn hét lớn: “Có ai không?”

Cách cổng thôn không xa, từ trong một ngôi nhà rách nát thò ra một cái đầu, hỏi: “Các người tìm ai sao?”

Thấy đông người như vậy, lại có cả binh lính và quan sai, người nọ luống cuống rụt đầu lại, đoán chừng là bị dọa sợ. Thời xưa dân sợ quan cũng là chuyện bình thường.

Thẩm lĩnh đầu cười làm lành tiến lên: “Đại ca đừng đi! Chúng ta là phạm nhân lưu đày, hôm nay e là không tới kịp dịch trạm, muốn xin nghỉ chân lại trong thôn một đêm!”

Người đàn ông trung niên lại thò đầu ra, rụt vai, vẻ mặt có chút rúm ró: “Chuyện này ta không làm chủ được, ta dẫn các người đi tìm lý chính.”

Thẩm lĩnh đầu cười nói: “Được! Phiền huynh đệ rồi!”

Người đàn ông trung niên dẫn đoàn người đi sâu vào trong thôn.

Đứng bên ngoài nhìn xuống thung lũng, liếc qua là thấy rõ, bên trong tổng cộng chỉ có khoảng hơn hai mươi hộ gia đình. Một dãy nhà bằng đất nện, chỉ có điều nhà nào cũng bị nước lũ làm sập một phần.

Lúc này trời đã nhá nhem tối, trên nóc mái nhà rách nát của không ít hộ gia đình đã bắt đầu bốc khói bếp. Dưới rãnh mương, thỉnh thoảng có vài con cò trắng bay lượn, phía xa ráng chiều rực rỡ, khung cảnh hiện lên một vẻ tháng năm tĩnh lặng, thái bình.

Qua lời kể của người đàn ông, mọi người mới biết Hạnh Hoa thôn cũng bị lũ lụt tấn công. Nhưng vì địa thế cao nên số người c.h.ế.t không nhiều, chỉ là hoa màu dưới ruộng đều mất trắng, nhà cửa của các hộ dân cũng bị sập một phần và đang được xây dựng lại.

Từ xa, mọi người đã nhìn thấy nhà của lý chính, một đám thanh niên trai tráng đang vây quanh ngôi nhà làm việc.

Người đàn ông trung niên chạy vào trong, nửa khắc sau, lý chính bước ra.

Thấy nhiều binh lính như vậy, sắc mặt ông có chút kinh ngạc, nhưng dù sao cũng là lý chính một thôn, từng trải sự đời nên không e sợ như người đàn ông ban nãy.

Sau khi nắm rõ tình hình, sắc mặt lý chính ngưng trọng: “Ở lại thì được, chỉ có điều...”

Giọng điệu rề rà của ông khiến đám binh lính không hài lòng. Tên lính cầm đầu lạnh lùng nói: “Có lời thì nói mau! Đừng làm mất thời gian của bọn ta!”

Mẹ kiếp, ngứa c.h.ế.t hắn rồi, hắn không nhịn nổi nữa!

Thẩm lĩnh đầu vội đứng ra giảng hòa: “Chúng tôi lội bùn nước bẩn suốt quãng đường qua, bây giờ bọn họ toàn thân ngứa ngáy kỳ lạ nên mới nóng vội như vậy, đại ca đừng để bụng. Sẵn tiện cho ta hỏi luôn, trong thôn có đại phu nào biết y thuật không?”

Sắc mặt lý chính vốn đã sa sầm, nghe lời Thẩm lĩnh đầu mới khôi phục lại bình tĩnh, nói tiếp: “Ở thì được, nhưng các người phải trả tiền, năm đói kém loạn lạc, chúng tôi cũng khó sống... Còn đại phu thì, đúng là có một người.”

Tên lính đi đầu vẻ mặt thiếu kiên nhẫn, ném thẳng mười lạng bạc qua: “Đủ chưa?”

Mắt lý chính lập tức sáng rực lên, vội vàng khom lưng nhặt thỏi bạc, c.ắ.n thử một miếng, cười tít cả hai mắt: “Đủ rồi đủ rồi! Cho ngần này người các ngài là dư sức rồi! Ta lập tức đi gọi đại phu đến cho các ngài!”

Nói đoạn, ông gọi vọng vào trong nhà: “Mẹ thằng bé đâu, ra tiếp khách quý! Tìm chỗ ở cho bọn họ!”

Phu nhân lý chính chắc đang nấu cơm, vội vã bước ra, chùi hai bàn tay mập mạp vào vạt áo, vừa đi vừa nói: “Chỗ ở à, để ta nghĩ xem...”

Cuối cùng, dưới sự sắp xếp của phu nhân lý chính, đám phạm nhân lưu đày đều di chuyển về phía bắc thôn.

Phu nhân lý chính mặt mũi tươi cười hớn hở, đi đằng trước dẫn đường. Hễ gặp dân làng là bà lại tóm lấy dặn:

“Nhà họ Lý, mau dọn dẹp nhà cửa đi, có khách đến rồi!”

“Trương đại hán, mau thu xếp nhà ngươi ra!”

“Tiền ở chỗ trượng phu ta, mười lạng bạc lận đấy, yên tâm không thiếu phần các người đâu!”

Phía bắc thôn, nhà cửa còn giữ được tương đối nguyên vẹn, không quá rách nát. Một dòng suối nhỏ uốn lượn quanh bờ ruộng, phát ra tiếng róc rách vui tai.

Nhà họ Cố được sắp xếp ở tại một hộ gia đình mang họ Ngô. Người nhà này rất đỗi chất phác, nhanh ch.óng dọn dẹp sạch sẽ bốn gian phòng, còn bảo họ cứ thoải mái sử dụng nhà bếp.

Thời tiết thế này, trải chiếu dưới đất ngủ cũng được, chen chúc một chút là đủ chỗ. Có điều người nhà họ Ngô liên tục nhấn mạnh, tuyệt đối không được sang Đông sương phòng.

Mọi người tuy có chút tò mò, nhưng cũng ghi nhớ trong lòng, làm gì cũng đi vòng qua đó.

Dọn dẹp xong hành lý, Tạ Lăng ra sân hóng mát, Cố Nguy ngồi ngay bên cạnh.

Nữ chủ nhân nhà họ Ngô còn bưng ra mấy bát nước đường, tuy vị rất nhạt, hầu như không nếm ra vị ngọt. Nhưng trong hoàn cảnh giá đường cao đắt đỏ mà vẫn nguyện ý pha nước cho họ uống, đã là điều vô cùng đáng quý rồi.

Con suối nhỏ chảy vắt ngang qua trước cửa nhà họ Ngô, bọn trẻ con đều cởi giày tất, chạy xuống suối vầy nước đùa nghịch. Đám người lớn thì vừa phe phẩy quạt vừa cảm thán, thời tiết này quả thật càng lúc càng nóng bức.

Mặt khác, vị đại phu kia dưới sự dẫn dắt của thôn trưởng, đã đến chẩn bệnh cho đám người Trần Đạo Úc. Cuối cùng nghiền ra mấy thang thảo d.ư.ợ.c, bảo bọn họ bôi lên chỗ đau. Dù chỉ trị ngọn không trị gốc, nhưng đem lại cảm giác mát mẻ dễ chịu hơn nhiều, đối với họ lúc này đã là niềm hạnh phúc tột cùng rồi.

Làm xong mọi việc, trời đã tối sầm, tiếng ve kêu râm ran khắp chốn đồng quê. Đã đến giờ ăn cơm.

Lưu Nhu Lệ híp mắt, đứng dậy, chủ động xin đi nấu cơm. Mọi người đều mệt lả, tâm lực tiều tụy, chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ xem tại sao hôm nay Lưu Nhu Lệ bỗng dưng lại siêng năng đến vậy.

Người nhà họ Cố thì như trút được gánh nặng, cuối cùng họ cũng không phải làm đầu bếp nữa.

Lưu Nhu Lệ bước vào bếp, nhìn thấy trong góc bếp của nhà này tình cờ có mấy cây cải tùng (cải thìa), ả liền băm nhỏ tất cả, bỏ vào nấu chung với gạo. Ả dù sao cũng là gái nông thôn, tay nghề nấu nướng khá ổn.

Chẳng mấy chốc, hương thơm đậm đà của gạo quyện với mùi thanh mát của rau đã lan tỏa ra ngoài.

Sau khi múc cho mỗi người nhà họ Trần một bát, Lưu Nhu Lệ bưng một cái thau gỗ, bước sang bên nhà họ Cố. Ả đứng trước cửa, liếc mắt, bĩu môi, mắng: “Hừ, cái đồ quỷ lười đầu thai, nếu không phải do các người nấu ăn dở tệ làm lãng phí đồ ăn, ta mới lười phục vụ các người.”

Nói rồi, ả múc từng muôi từ trong thau ra bát, lần lượt đưa cho người nhà họ Cố.

“Ta đích thân múc cho các người, mỗi người chỉ được ăn hai muôi, đừng hòng ăn nhiều.”

Người nhà họ Cố đều im lặng, ngượng ngùng không đáp.

Đến lượt Cố Thời Vũ, Lưu Nhu Lệ cười lạnh: “Nếu không phải Trần Đạo Úc thu nhận ngươi, ta thật sự không muốn cho ngươi ăn đâu!”

Cố Thời Vũ nhận lấy cái bát, hung hăng lườm ả một cái.

Trong lòng Lưu Nhu Lệ đ.á.n.h trống lô tô. Ả diễn kịch lâu như vậy, chắc cũng khiến Cố Thời Vũ nới lỏng cảnh giác rồi chứ!

Ả chằm chằm nhìn vào miệng Cố Thời Vũ, trong lòng gào thét: Ăn đi! Bằng không viên t.h.u.ố.c của lão nương lãng phí mất!

Cố Thời Vũ nhìn hành động bất thường của Lưu Nhu Lệ, đột nhiên dừng tay cầm bát lại, híp mắt hỏi: “Ngươi cứ nhìn chằm chằm ta làm gì?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 107: Chương 108: Ngủ Trọ Ở Hạnh Hoa Thôn - Thay Gả Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm | MonkeyD