Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 121: Thái Tử Truyền Tin, Bộ Hạ Cũ Của Cố Nguy
Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:25
Ngày thứ hai.
Trời chưa sáng Trần Đạo Úc đã thức dậy. Hắn lo ở lại Thanh Hà lâu sinh biến, muốn thúc giục đội ngũ lưu đày mau ch.óng xuất phát, lập tức đi Tế Châu.
Nhưng hai chân vừa chạm đất, áo còn chưa kịp mặc, một cơn ch.óng mặt tột độ đã ập đến đại não, trước mắt tối sầm. Trần Đạo Úc lùi nhanh về sau, ngã phịch xuống ván giường. Hai bên thái dương giật giật đau đớn, kèm theo cảm giác choáng váng buồn nôn.
Trần Đạo Úc lắc mạnh đầu, không tin vào tà, muốn tiếp tục đứng lên, nhưng chưa bước được hai bước đã ngã lăn ra đất.
Trong miệng thốt ra một câu c.h.ử.i thề.
Trần Đạo Úc nhắm mắt: "Thế này là sao? Trúng độc?"
Đáy lòng trầm xuống, Trần Đạo Úc lập tức rơi vào hầm băng. Cố Nguy sẽ không thực sự định hạ độc c.h.ế.t bọn họ ở đây chứ! Hắn sao dám?
Liền gầm lên một tiếng: "Người đâu!"
Bên ngoài viện bước vào hai tiểu tư mặc trường bào chéo vạt xanh trắng, cúi mày rũ mắt: "Công t.ử, xin hỏi có dặn dò gì?"
Trần Đạo Úc mò từ trong n.g.ự.c ra một thỏi bạc: "Hai người các ngươi, một người đi tìm đại phu cho ta, một người đi xem xét tình trạng người nhà và đồng bạn của ta."
Tiểu tư lùi lại một bước, không nhận bạc, chỉ ôn tồn đáp một tiếng "Dạ." Rồi xoay người rời đi.
Trần Đạo Úc nằm trên giường, trong lòng có chút cảm thán. Gia phong nhà họ Bùi đúng là rất tốt, khác biệt hoàn toàn với mọi thế gia ở Bắc Cương. Nhà họ Trần của hắn cũng được coi là thế gia lâu đời ở Bắc Cương, nhưng so với nhà họ Bùi thì còn kém xa.
Trần Đạo Úc thầm thề trong lòng, đợi lúc từ Lĩnh Nam về, hắn sẽ chỉnh đốn lại gia phong đàng hoàng.
Tên tiểu tư đi dò la tình hình rất nhanh đã quay lại, đôi mắt trong trẻo, gằn từng chữ: "Công t.ử, người nhà và đồng bạn của ngài đều giống ngài, hơi khó chịu, toàn bộ đều đang nằm trên giường. Ta đã đi báo cho lão phu nhân, đại phu chắc sẽ đến nhanh thôi."
Trần Đạo Úc không tin, lạnh lùng nói: "Ngươi đỡ ta đi xem."
Tiểu tư đỡ Trần Đạo Úc đi về phía viện phía sau.
Nhà họ Trần, nhà họ Vương, bao gồm cả đám lính tráng kia, thảy đều giống hắn choáng váng hoa mắt, nhíu mày nằm trên giường, động đậy cũng không nổi. Trần Đạo Úc lại đi thăm mấy nhà giao hảo với nhà họ Cố, tình hình cũng y chang, toàn bộ liệt giường.
Đại phu vừa vặn tới nơi.
Lão nhân ngoài năm mươi, râu tóc bạc phơ nhíu c.h.ặ.t mày: "Lại có người thủy thổ bất phục nữa à? Ôi dào, quận Thanh Hà sông nước bao quanh ẩm ướt quá mức, đặc biệt là tháng tư, khác hẳn bên ngoài. Người xứ khác lần đầu đến nhất định sẽ không thích ứng được, sao quận chúa đã ban lệnh cấm mà vẫn có người đi vào chứ?"
Vừa nói vừa lắc đầu, nhìn tiểu đồng phía sau mình: "Ngươi quay về lấy t.h.u.ố.c trị chứng thủy thổ bất phục lại đây."
Trần Đạo Úc vừa hay ở ngay đó, vươn tay: "Đại phu, ta là bệnh nhân."
Lão đại phu bước tới bắt mạch, vểnh râu: "Những người còn lại có phải triệu chứng giống hệt ngươi không?"
Trần Đạo Úc gật đầu.
"Vậy không cần khám nữa, uống t.h.u.ố.c của ta, dăm mười bữa nửa tháng là khỏi."
Trần Đạo Úc híp mắt: "Dăm mười bữa nửa tháng?"
Đại phu hừ một tiếng: "Chứ sao nữa? Tháng tư hàng năm ở quận Thanh Hà sẽ phát sinh một loại bệnh tên là Thủy sinh, người bản địa còn thấy khó chịu, nói gì người xứ khác."
Nói xong, đại phu vác hòm t.h.u.ố.c rời đi.
Đại phu nói là sự thật. Khí hậu quận Thanh Hà luôn khác biệt so với bên ngoài. Người xứ khác đến ít nhất phải ở lại chừng hai tháng trở lên mới có thể thích ứng. Tạ Lăng làm loạn bậy bạ, vừa vặn loại độc nàng hạ chính là t.h.u.ố.c thủy thổ bất phục, chỉ là nghiêm trọng hơn đôi chút so với thông thường.
Ánh mắt Trần Đạo Úc tối sầm, cơn ch.óng mặt lại ập đến, vội bảo tiểu tư đỡ hắn lên giường.
Nhắm nghiền mắt, trong đầu Trần Đạo Úc suy tính điên cuồng. Cố Nguy chắc cũng chưa to gan đến mức dám mưu hại bọn họ ngay tại quận Thanh Hà. Nếu không cả quận Thanh Hà sẽ bị kéo xuống nước, vừa vặn tạo cớ cho triều đình Bắc Cương thảo phạt Thanh Hà.
Nhưng dăm mười bữa nửa tháng, vị tất cũng quá dài... Không biết chừng Cố Nguy sẽ có dị động gì đó. Phải dùng cách nào để khống chế Cố Nguy đây?
Đang mải suy nghĩ, một chú chim nhỏ màu đỏ từ cửa sổ bay vào, đậu vững vàng trên lòng bàn tay Trần Đạo Úc. Chú chim này hình dáng giống chim hạc, chỉ có một chân, trên bộ lông xanh có những vằn đỏ, mỏ màu trắng, trông vô cùng thần khí.
Trần Đạo Úc híp mắt: "Thứ đồ chơi gì thế này?"
Hắn ngưng mắt nhìn, trên mắt cá chân chim nhỏ có đeo một chiếc vòng sắt tinh xảo, khắc hoa văn rồng lộng lẫy.
"Dấu ấn của Thái t.ử?"
Trần Đạo Úc lập tức sai tiểu tư đi gọi Vạn Khí. Vạn Khí là được khiêng tới, nằm trên một tấm phản gỗ, tình trạng cũng tồi tệ, thoi thóp ngắc ngoải.
"Trần công t.ử, ngài gọi ta đến làm gì? Ta khó chịu sắp c.h.ế.t rồi..."
Vạn Khí vừa vào, Trần Đạo Úc đã bảo tiểu tư đóng cửa lại. Trần Đạo Úc mò mẫm đi tới cửa sổ, chọc thủng một lỗ nhỏ, thấy bên ngoài không có ai mới ghé lại gần Vạn Khí, móc chú chim trong n.g.ự.c ra.
Nhỏ giọng hỏi: "Đây là con gì? Sao lại có dấu ấn của Thái t.ử?"
Đôi mắt hổ của Vạn Khí vụt sáng, cố gắng gượng dậy: "Đây là thần điểu Tất Phương! Là do đám người bên kia tặng làm quà kèm theo lúc Thái t.ử đổi thành trì mua độc d.ư.ợ.c. Nghe đồn là thần điểu thời nhà Chu thượng cổ, đưa thư vô cùng chuẩn xác. Chỉ cần cho Tất Phương ngửi quần áo hoặc đồ vật của người cần tìm, Tất Phương sẽ ghi nhớ mùi hương của người đó, dù ngàn dặm cũng có thể tìm ra. Xem ra Thái t.ử muốn truyền tin cho chúng ta!"
Vạn Khí không kể hết. Chú chim Tất Phương này không phải quà tặng kèm, mà là mồi nhử đám người thần bí kia quảng cáo với Thái t.ử. Thái t.ử nghe nói con chim này vậy mà lại là thần điểu của Chu Thiên triều, lại nghiến răng nghiến lợi đổi bằng một tòa thành trì. Dù sao trước khi thiên hạ phân liệt thành bảy nước, Chu Thiên triều từng là bá chủ duy nhất, ai chẳng muốn làm dòng chính của nhà Chu? Có điều Thái t.ử nào dám cho Trần Đạo Úc biết vì con chim này hắn đã mất một thành trì, sợ bị c.h.ử.i mắng.
Trần Đạo Úc nghe xong, trong lòng cũng nóng rực lên. Tin tức quan trọng nhường nào mà phải nhờ đến thần điểu Tất Phương trân quý như vậy truyền báo? Hiện tại con này tuy chỉ là chim non, nhưng năng lực đã thấy rõ.
Trần Đạo Úc híp mắt, tìm kiếm từ đầu đến chân Tất Phương một lượt. "Không tìm thấy thư."
Vạn Khí chống nửa thân trên dậy: "Thái t.ử cho nó ngửi chắc hẳn là mùi của ngài, ngài cắt một giọt m.á.u cho nó ăn xem sao."
Trần Đạo Úc làm theo. Tất Phương uống m.á.u xong, vươn cái đầu nhỏ, cất tiếng kêu lanh lảnh, một chốc sau, trong miệng nó thế mà thốt ra giọng nói của Thái t.ử! Dù có hơi gượng gạo, phát âm không rõ chữ lắm, nhưng vẫn khiến hai người kinh ngạc đến nỗi mắt không chớp nổi, đờ đẫn trừng trừng nhìn Tất Phương.
"Đạo Úc, trước đó ngươi đoán Cố Nguy có thể vẫn còn tàn dư bộ hạ, ta liền phái người đi tìm, tìm mấy tháng, quả nhiên phát hiện dấu vết của Cố gia tướng, ngay tại một thôn làng nhỏ ở Trấn Bắc! Không ngờ Cố Nguy vậy mà còn giấu giếm một nhóm người như vậy, quả nhiên là dã tâm lang sói! Cố gia tướng trung tâm tuyệt đối, chỉ trung thành với nhà họ Cố, không trung thành với hoàng quyền, ta định sẽ tiêu diệt toàn bộ, ngươi thấy thế nào?"
Trần Đạo Úc vô cùng chấn động trong lòng, khóe miệng không kìm được nhếch lên, cười mỉa: "Ha ha ha, trời giúp ta!"
Đang rầu rĩ không biết lấy gì để khống chế Cố Nguy, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh. Kể từ lúc bị lưu đày đến nay, Trần Đạo Úc vẫn luôn lờ mờ cảm giác mình bị ép dưới cơ Cố Nguy, nay, cuối cùng cũng tìm được cơ hội lật ngược tình thế rồi! Cố Nguy quả nhiên có giấu người! Giữa hàng mày Trần Đạo Úc ngập tràn sự đắc ý. Trên thế gian này, không có việc gì thoát khỏi lòng bàn tay của hắn!
Vạn Khí đứng cạnh, nghe tất cả chuyện này đều nằm trong dự đoán của Trần Đạo Úc, lòng kính nể Trần Đạo Úc lại cao thêm một bậc. Nhớ lại trước đây mình từng bất kính với hắn, Vạn Khí hận không thể lập tức dập đầu hai cái để bày tỏ lòng trung thành.
"Công t.ử, trước mắt phải làm sao?"
Trần Đạo Úc xoa xoa chiếc nhẫn ngọc bọc ngón tay, ánh mắt thâm trầm: "Đợi thân thể ta khá hơn một chút sẽ đi tìm Cố Nguy, cảnh cáo hắn một phen đàng hoàng."
Thực ra Trần Đạo Úc hiện tại đã có thể đi tìm Cố Nguy ngay. Còn lý do phải đợi thân thể đỡ hơn mới đi, chính là tư tâm của hắn. Hắn muốn xuất hiện trước mặt Cố Nguy với tư thế hoàn mỹ nhất, tốt nhất là bộ dáng của kẻ chiến thắng, người bề trên, nhằm thỏa mãn lòng tự trọng hiếu thắng của mình. Sao có thể ốm yếu bệnh tật, đứng còn không vững được?
Trần Đạo Úc giờ đây hào khí ngút trời, cực kỳ đắc ý, cảm thấy bản thân mình đích thị là mưu sĩ thượng cổ chuyển thế, nếu không làm sao chuyện gì cũng lường trước được? Hắn nằm trên ván giường, không nói tiếng nào, bỗng phá lên cười lớn hai tiếng, khiến Vạn Khí bên cạnh sợ suýt mất mật.
Vạn Khí nhìn Tất Phương cao ngạo đứng một bên, hỏi: "Công t.ử, con chim này tính sao?"
"Ngươi và ta đều không hiểu cách khiến Tất Phương truyền lời như vừa nãy, viết thư đi. Giấu trong vòng chân, Thái t.ử hẳn sẽ hiểu ý ta."
Vạn Khí lập tức cun cút lấy giấy b.út dâng lên. Viết thư xong, Trần Đạo Úc cầm b.út, lại bất thình lình cười lên hai tiếng. Vạn Khí trừng mắt, thầm nghĩ Trần công t.ử chẳng lẽ thủy thổ bất phục đến mức trúng tà rồi sao? Nhưng ngoài mặt không dám biểu lộ gì, kẹp lá thư vào vòng chân Tất Phương, đưa tay định vỗ vỗ đầu nó: "Tiểu Tất Phương, trông cậy vào mày đấy."
Nhưng tay gã chưa kịp chạm xuống, Tất Phương đã quay phắt đầu, nhảy tót sang bên cạnh bằng một chân, tránh né bàn tay Vạn Khí. Vạn Khí trơ mắt nhìn thấy sự ghét bỏ lộ rõ trong mắt một con chim. Gã cau mày, nhổ một bãi nước bọt: "Đồ súc sinh nhỏ, còn dám tỏ thái độ với lão t.ử, mau cút đi."
Tất Phương lại khá thù dai, quay đầu mổ gã một cái, rồi mới dang rộng đôi cánh xinh đẹp bay v.út lên bầu trời.
Ở phòng dành cho khách trong Bùi phủ, Cổn Cổn đang hóng mát dưới một gốc cây. Vừa vặn nhìn thấy một con bướm bay qua, nó vểnh đôi tai mềm mại lên, hai chân trước đầy lông lá chồm dậy, vồ bướm chơi đùa. Giờ nó đã lớn lắm rồi, Cố Nguy sợ dọa người ta nên cất công giam nó ở phòng xa xôi hẻo lánh.
Cổn Cổn vốn dĩ bám người, thích có người chơi cùng, trước đây có Quân Xuyên cùng một đám thiếu niên bầu bạn. Nay nó chỉ còn lủi thủi một mình một hổ, vô cùng buồn chán, thấy bướm bay đi mất bèn tủi thân gác cái đầu to oạch xuống đất. Ánh nắng rực rỡ, nó uể oải ngước mắt, không biết nhìn thấy thứ gì mà đôi mắt hổ tròn xoe lập tức mở to. Mặc kệ lời dặn của Cố Nguy, nó rống to một tiếng "Gào gừ".
Tiếng hổ gầm chấn động bầu trời, làm cả Bùi phủ rung chuyển. Nhưng Cổn Cổn còn chê chưa đủ, lắc la lắc lư cái đầu, lại "gào gừ" thêm một tiếng, mừng rỡ chỉ chực nhảy cẫng lên.
Một cô nương trong sân viện khác lại nghe hiểu lời Cổn Cổn, trong mắt hiện lên tia nghi hoặc.
Cổn Cổn đang nói: "Tất Phương, Tất Phương! Sao cậu lại ở đây!"
Cố Nguy bên cạnh cau mày: "Cổn Cổn xưa nay rất nghe lời, sao đột nhiên lại nôn nóng thế này? Xảy ra chuyện gì chăng?"
Dù sao cũng không có việc gì, Tạ Lăng đứng dậy: "Đi xem thử đi."
