Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 127: Hội Hoa Đăng Gặp Khương Vân Tử

Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:26

Vừa ra khỏi Bùi phủ, đã ngửi thấy một mùi hương hoa sen nhàn nhạt. Càng đi về phía cổng quận, hương sen càng nồng đậm, thấm vào ruột gan.

Nhìn từ xa, đã thấy một dòng sông dài lung linh rực rỡ, tựa như một dải lụa dài vắt ngang qua những mái nhà nhấp nhô của quận Thanh Hà. Trên đường phố đầy rẫy những gánh hàng rong bán đủ loại đồ ăn vặt và đèn hoa đăng.

Tạ Lăng đưa cho ba đứa trẻ mỗi người một lạng bạc, để chúng tự đi mua thứ mình thích. Một chốc sau, cả ba đã xách bốn chiếc đèn hoa đăng xinh đẹp quay lại. Nhữ tỷ nhi cầm chiếc đèn hình hoa sen, Cố Ly và Quân Xuyên cầm chiếc đèn hình sư t.ử và con hổ. Trong tay Quân Xuyên còn xách một chiếc đèn hình con thỏ, cẩn thận dè dặt đưa vào tay Tạ Lăng.

Tạ Lăng chớp mắt: "Mấy đứa mua cho ta à?"

Ba đứa nhỏ đồng loạt gật đầu.

"Cái này là đẹp nhất đấy ạ!" Nhữ tỷ nhi lớn tiếng nói.

Tạ Lăng bị niềm vui của chúng lây nhiễm, cũng nở một nụ cười nhạt: "Được rồi, đi thôi, chúng ta đi thả đèn hoa đăng."

Bốn người xuôi theo dòng người đi về phía cổng quận. Dọc đường, còn mua thêm vài món ăn vặt đặc sản của quận Thanh Hà, có bánh Thanh Đoàn mềm dẻo ngọt ngào, củ ấu trắng ngần giòn ngọt, còn có bánh bao chiên vàng ruộm hai mặt, c.ắ.n một miếng, nước súp nóng hổi chảy ra, thơm nức miệng.

Mỗi sạp hàng đều treo những chiếc đèn l.ồ.ng giấy khác nhau, vẽ đủ loại hoa văn rực rỡ. Tạ Lăng c.ắ.n miếng bánh hoa quế trong miệng thầm cảm thán, xem ra hôm nay khỏi cần ăn tối rồi.

Nơi cổng quận, người đông như trẩy hội. Quan niệm phòng bị nam nữ ở quận Thanh Hà không quá nghiêm ngặt, ven bờ sông có rất nhiều cô nương ăn diện tinh tươm, mặc váy ngắn lụa mỏng, để lộ phần cổ tay trắng ngần như sương, thả những chiếc đèn hoa đăng trong tay xuống nước.

Nhìn kỹ, giữa trán mỗi cô nương còn điểm thêm họa tiết chu sa xinh đẹp. Đây chính là kiểu trang điểm do Bùi Nhạc Thanh hồi còn làm đích trưởng nữ nhà họ Bùi tình cờ vẽ ra. Kể từ một hội hoa đăng dạo nọ, các nữ lang đua nhau bắt chước, đến nay vẫn còn rất thịnh hành.

Trên bờ dĩ nhiên cũng có không ít nam thanh niên, tay cầm quạt giấy, tốp năm tốp ba, người thì trò chuyện, người thì uống rượu, ánh mắt vô tình hay cố ý lướt qua các cô nương ven sông, tay mân mê cành sen rục rịch ý đồ. Thanh Hà có một quy định bất thành văn, vào hội hoa đăng, thiếu niên có thể tặng đóa sen trên tay cho cô nương mình để mắt tới. Nếu cô nương nhận lấy, ngày hôm sau có thể mang sính lễ tới cửa dạm ngõ rồi.

Tạ Lăng vốn xinh đẹp, dưới ánh đèn rực rỡ mờ ảo, ngũ quan thanh lãnh lại càng tỏa sáng tuyệt trần, một cái chau mày một nụ cười đều lay động lòng người. Bất giác thu hút ánh nhìn của không ít nam t.ử. Nhưng nàng lại dẫn theo ba đứa trẻ, kiểu tóc b.úi chẳng phải kiểu thiếu nữ, cũng chẳng ra kiểu phụ nữ có chồng. Những thanh niên kia đành dập tắt trái tim đang chực chờ nổi loạn.

Cách đó không xa, một thanh niên áo trắng phong độ nhẹ nhàng quan sát một hồi lâu, chậm rãi bước tới, khí chất ôn nhuận như ngọc, ôn tồn hỏi: "Cô nương, những đứa trẻ này là đệ muội của cô sao?"

Tạ Lăng hơi nghi hoặc, nhưng vẫn đáp lễ một cách lịch sự: "Quả thực là đệ muội của ta, có chuyện gì không?"

Trong mắt người thanh niên lộ tia mừng rỡ, giơ đóa sen cành dài trong tay ra. Đang định lên tiếng, bên hông bỗng thò ra một cánh tay thon dài, chắn giữa hai người, mang theo sự bá đạo không cho phép kẻ khác cự tuyệt.

Người thanh niên áo trắng ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy một nam t.ử áo tím vóc dáng cao lớn. Ánh đèn màu hắt bóng loang lổ xuống một bên người hắn, chỉ để lộ nửa khuôn mặt nghiêng xuất chúng tựa minh nguyệt. Đôi mắt lạnh như đầm hàn, ánh nhìn sắc lạnh lướt qua, vô cớ khiến người ta cảm nhận được một luồng áp bách cực mạnh.

Cố Nguy hé đôi môi mỏng: "Đây là thê t.ử của tại hạ."

Thanh niên áo trắng trong lòng chợt dâng lên cảm giác tự ti mặc cảm, cúi người hành lễ xin lỗi rồi vội vã lẩn đi.

Cố Nguy hững hờ vòng qua vai Tạ Lăng, kề sát tai nàng: "Nương t.ử sao lại có nhã hứng ra đây chơi thế này."

Tạ Lăng chỉ vào ba đứa nhỏ bên cạnh: "Đưa bọn chúng ra chơi."

Cố Nguy khẽ gật đầu, thầm nghĩ Tạ Lăng chắc hẳn không biết phong tục hội hoa đăng của Thanh Hà. Sau đó trực tiếp nắm lấy tay nàng. Ôn tồn nói: "Ta đi cùng nàng."

Tạ Lăng không hiểu lòng chiếm hữu bộc phát bất thình lình này của Cố Nguy là sao, gật đầu: "Được."

Cố Nguy dắt Tạ Lăng đi phía trước, bước đi khoan t.h.a.i không nhanh không chậm, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được sự ưu nhã và cao quý của kẻ nhàn nhã tản bộ, mọi thứ xung quanh thảy đều hóa thành phông nền cho chàng. Dung mạo xuất chúng, phong thái cao ngạo, dọc đường thu hút vô số ánh nhìn của các cô nương.

Tất nhiên cũng xua tan tâm tư của một vài kẻ nấp trong bóng tối. Đám thanh niên nhìn thấy Cố Nguy, thảy đều lặng lẽ cất đi đóa sen trên tay.

Cố Nguy dắt tay Tạ Lăng, đưa nàng bước qua cầu vòm, đi qua những cây liễu, ngang qua đình gỗ, đến một khúc sông vắng người. Những chiếc hoa đăng trên mặt sông lúc sáng lúc tối, lấp la lấp lánh trong gió.

Tạ Lăng thắp nến, thả chiếc đèn con thỏ trong tay xuống, nhìn quanh: "Chỗ này quen mắt thật, là lối vào quận Thanh Hà hôm chúng ta mới đến?"

Cố Nguy gật đầu: "Đúng vậy, vì là lối vào nên ít người hơn một chút."

Hai người đang trò chuyện, giữa muôn ngàn ngọn đèn hoa đăng lấp lánh, bỗng một chiếc thuyền gỗ nhỏ trôi tới. Đầu thuyền có một lão lái đò đang đứng, vừa chèo lái vừa càm ràm: "Nhiều đèn hoa đăng thế này khó chèo thuyền quá!"

"Thật là xui xẻo! Chẳng thèm đến nữa, không bao giờ đến nữa!"

Trong thuyền vang lên một giọng nói già nua, nhưng ngữ khí lại rất nghịch ngợm. Tạ Lăng nheo mắt, cái giọng này, ngữ khí này, sao nghe quen thế nhỉ?

Cố Nguy cũng nhìn về phía chiếc thuyền ô bồng: "Nương t.ử, sao vậy?"

Tạ Lăng chau mày: "Người trong thuyền ta hình như có quen."

Vừa dứt lời, từ trong thuyền ô bồng ló ra một lão già tóc bạc da mồi hồng hào. Lão già giành lấy mái chèo bên cạnh: "Để ta chèo phụ ông, đi men bờ sông ấy, bên bờ ít người."

Thuyền ô bồng dần cập bờ, Khương Vân T.ử vừa ngẩng đầu, bắt gặp ngay ánh mắt chạm nhau với Tạ Lăng. Tạ Lăng trừng to mắt, trong mắt đong đầy vẻ vui sướng. Đúng là Khương Vân T.ử thật! Không ngờ ông thực sự đến Thanh Hà, tốc độ lại còn nhanh như vậy!

Khương Vân T.ử ở đầu bên kia lại nhíu mày, cô nương này sao nhìn quen mắt vậy nhỉ? Hai người cách dòng sông im lặng nhìn nhau. Lão lái đò lại định quay thuyền.

Khương Vân T.ử giơ tay ra hiệu dừng lại: "Từ từ đã!"

Mãi đến khi Tạ Lăng gọi lớn một tiếng: "Sư phụ!"

Khương Vân T.ử mới giật mình bừng tỉnh, đây chẳng phải tiểu đồ đệ của lão sao? Bệnh mù mặt hại người không cạn! Vội vã bảo lái đò dừng lại: "Khoan chèo khoan chèo!"

Tạ Lăng và Cố Nguy đỡ hai người bước xuống thuyền. Khương Vân T.ử mặt mày hớn hở: "Ngoan đồ nhi a, sao con lại ở đây?"

Tạ Lăng: "Chuyện này nói ra thì hơi phức tạp..."

Hàn huyên một hồi, Khương Vân T.ử trừng mắt nhìn Cố Nguy bên cạnh: "Ngươi vậy mà lại là phu quân của đồ nhi ta?"

Trong lòng vô cùng khó hiểu. Tiểu đồ nhi của lão còn nhỏ như vậy, sao đã bị nam nhân dụ dỗ chạy mất rồi! Nhất định là tên nam nhân này hoa ngôn xảo ngữ!

Cố Nguy khom người, phong thái đoan trang, ngữ khí cung kính, không bới ra được một tia sai sót nào: "Vâng, tại hạ Cố Nguy, ra mắt sư phụ."

Ánh mắt Khương Vân T.ử đầy vẻ săm soi, đ.á.n.h giá Cố Nguy từ trên xuống dưới một lượt, lắc đầu.

"Dáng dấp coi cũng được, đứng với ngoan đồ nhi nhà ta cũng xứng đôi. Chỉ là không biết có phải hạng tiểu bạch kiểm hay không, có bảo vệ tốt được ngoan đồ nhi của ta không."

Cố Nguy nhướng mày: "Không phải tiểu bạch kiểm, chắc chắn sẽ bảo vệ tốt cho Tạ Lăng, điểm này xin sư phụ cứ yên tâm."

Khương Vân T.ử lại đi quanh Cố Nguy nhìn một vòng: "Nhà có mấy miệng ăn? Có thiếp thất thông phòng hay không? Có bao nhiêu cửa hiệu mặt tiền, bạc tiết kiệm được bao nhiêu?"

Cố Nguy bật cười, nhất nhất trả lời các câu hỏi của Khương Vân Tử, không một tia bực dọc.

Khương Vân T.ử vuốt râu, ánh mắt sắc bén. Lão duyệt người vô số, thấy Cố Nguy khí chất thâm trầm, không kiêu ngạo không nóng nảy. Biết kẻ này đích thị là rồng phượng giữa loài người, hiện tại chỉ là tiềm long tại uyên, ngày sau tất sẽ gặp nước hóa rồng, lên như diều gặp gió.

Có điều, trong lòng lão vẫn ưng Kính Huyền của Thính Tuyết lâu hơn. Tiểu Kính Huyền võ công thiên hạ vô song, tính tình lại tốt. Nhưng — nhớ đến cái lâu lệnh biến thái của Thính Tuyết lâu... Khương Vân T.ử lắc đầu, lại gạt cái ý nghĩ đó ra khỏi đầu.

Tiểu đồ nhi a, vẫn là nên kiếm một thanh niên an ổn thì hơn.

Nói chuyện xong, đoàn người hướng vào trong quận Thanh Hà. Lão lái đò đưa Khương Vân T.ử tới cũng được thơm lây đi theo phía sau, thẳng lưng, ngó đông ngó tây, trên mặt đầy vẻ phấn khích.

Khương Vân T.ử liếc thấy thắt lưng của lão lái đò có chút kỳ lạ: "Lão đại ca, ông có phải thường xuyên đau nhức thắt lưng không?"

Lão lái đò "A" một tiếng: "Đúng rồi, sao ông biết?"

Khương Vân T.ử với tay sờ vào thắt lưng lão lái đò, hỏi: "Có phải chỗ này không?"

Lão lái đò gật đầu.

Khương Vân T.ử phẩy tay ra hiệu cho mọi người dừng bước. Lão lấy từ trong tay áo ra một túi vải nhỏ mở ra, bên trong là bảy tám hàng kim châm bạc ngắn dài lớn nhỏ không đều nhau. Sau đó lập tức châm cứu cho lão lái đò.

Lão lái đò trợn to mắt: "Ê, sao cái kim này châm vào tôi chẳng đau chút nào, ngược lại rất ấm áp..."

Một lát sau, Khương Vân T.ử thu tay: "Đi thôi."

Lão lái đò uốn éo thắt lưng: "Vị huynh đài này, ông lợi hại thật đấy! Cái thắt lưng này của tôi xem bao nhiêu đại phu đều chỉ trị ngọn không trị gốc!"

Khương Vân T.ử xua tay: "Sau này lúc chèo đò, lưng đừng cong quá, xương của ông lồi cả ra rồi."

Lão lái đò cười hì hì liên tục gật đầu. Tính cách của Khương Vân T.ử là thế. Tùy duyên. Người lão muốn chữa, bất kể là kẻ buôn thúng bán bưng, hay tá điền hạ nhân, lão đều chữa. Kẻ lão không muốn chữa, dẫu là hoàng thân quốc thích, dâng ngọc ngà châu báu giá trị liên thành, lão cũng không chữa.

Tạ Lăng ở phía sau nghe mà hai mắt sáng rực. Vị sư phụ này của nàng quả thực có tài nghệ, chỉ dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấu trật tự xương cốt! Bái ông làm sư phụ, quả thật là không chịu thiệt.

Thế thì ông ấy có biết những chuyện liên quan đến cổ trùng không?

Ánh mắt Tạ Lăng kích động. Nếu biết, Tất Phương sẽ được cứu rồi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 126: Chương 127: Hội Hoa Đăng Gặp Khương Vân Tử | MonkeyD