Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 131: Lấy Lều Bạt Quân Sự Từ Trong Không Gian Ra

Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:26

Núi Võ Minh. Đang độ giữa hè, cỏ cây trong núi xanh tươi mướt mắt, những thân cây cao lớn vươn tận trời xanh. Rừng núi trập trùng trải dài bất tận, phóng tầm mắt ra xa là những đường viền vòng cung sẫm màu như mực, nối tiếp nhau không dứt.

Trăng treo trên cao, giữa con đường đất vàng quanh co hiểm trở trong núi, một đoàn người đang di chuyển. Có đủ cả già trẻ gái trai, nhưng ánh mắt ai nấy đều thâm trầm, ngay cả bà lão lục tuần cũng bước đi như gió. Đi đầu là một nữ t.ử trẻ tuổi mặc y phục màu xanh, bên cạnh còn có một con bạch hổ đi theo.

Đi hết con đường đất vàng là sẽ tiến vào sâu trong núi Võ Minh. Tạ Lăng vỗ vỗ Cổn Cổn bên cạnh.

"Cổn Cổn, lên trước dò đường."

Lời vừa dứt, Cổn Cổn liền lao v.út đi như mũi tên rời cung. Chưa được bao lâu đã quay lại, gầm gừ một tiếng, rồi hiên ngang ngẩng đầu dẫn đường phía trước. Tất Phương ngồi trên trán nó, vừa vặn ngồi ngay trên chữ "Vương", trông vô cùng đáng yêu.

Càng đi sâu vào trong càng khó đi, đâu đâu cũng là bụi gai, quẹt vào quần áo là rách toạc ngay một đường. Tiếng các loại côn trùng kêu râm ran không dứt bên tai, thỉnh thoảng lại có vài con dơi đen ngòm bay xẹt qua. Tạ Lăng lấy từ không gian ra vài chiếc liềm, đưa cho Thạch Thiếu Văn, Từ Hành Chi phía sau. Cố Nguy cũng rút trường kiếm bên hông ra, vài người đi lên phía trước mở đường.

Tạ Lăng tay cầm liềm, động tác lưu loát, lưỡi liềm móc vào đoạn giữa bụi gai, tay dùng lực, bụi cây to bằng cổ tay liền gãy gục xuống đất. Nàng cúi người, lại tiếp tục c.h.ặ.t đứt những đám cỏ dại cao ngang lưng, hung hăng giẫm lên vài cái, một con đường bằng phẳng đã được mở ra. Tốc độ rất nhanh, một mình xông lên phía trước, chẳng hề kém cạnh mấy nam nhân như Cố Nguy.

Cố Nguy sợ nàng gặp nguy hiểm, đành dùng kiếm thuật, quét ngang một đường, bụi rậm xung quanh lập tức đổ rạp cả một mảng. Vượt qua bụi rậm, hớt hải chạy tới, nắm lấy cổ tay Tạ Lăng.

"Nàng chậm một chút."

Tạ Lăng khẽ gật đầu, quay lại nhìn mọi người. Trên mặt mỗi người đều là sự kích động bị đè nén, chân bước đi có lực, không ai nói tiếng nào, dù sao cũng đang chạy trốn, tất cả đều im lặng di chuyển. Đám trẻ con đằng kia cũng rất ngoan, lấy Cố Ly và Quân Xuyên làm người dẫn đầu, đứa nào cũng căng cái mặt nhỏ xíu ra, ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c đi theo người lớn, không khóc không nháo, ra dáng hệt như người lớn thu nhỏ.

Tạ Lăng hắng giọng: "Có thể nói chuyện được rồi, trong núi cũng không có ai khác, mọi người cũng đếm thử xem người nhà mình có thiếu ai không."

Lời vừa dứt, hệt như nồi nước sôi sục, tất cả mọi người đều ríu rít bàn tán, ồn ào cả lên. Dù sao đây cũng là đang bỏ trốn, trong lòng mỗi người đều vô cùng kích động, kìm nén đầy bụng lời muốn nói.

"Ai da, ta kích động c.h.ế.t đi được, cứ nghĩ đến biểu cảm của Trần Đạo Úc vào ngày mai là ta lại muốn cười!"

"Cuối cùng cũng không phải đi theo đội lưu đày nữa, có một tên quan sai béo ục ịch tởm lợm cực kỳ, ngày nào cũng cầm roi dọa người ta ở phía sau, ánh mắt thì dê xồm."

"Ôi chao, xung quanh toàn người nhà mình thật là sảng khoái!"

Trong lòng ai nấy đều dâng trào cảm xúc, chỉ hận không thể ngửa mặt lên trời hét lớn. Từ nay về sau bọn họ là người tự do rồi, không còn là phạm nhân bị kẻ khác quản thúc nữa! Triều đình Bắc Cương, thích làm gì thì làm đi!

Bắt đầu trò chuyện, đường đi cũng không còn cảm thấy quá khó nhọc. Có Cổn Cổn - chúa tể rừng xanh đi trước mở đường, chẳng sợ có dã thú xuất hiện. Tạ Lăng đi một đoạn lại lấy từ trong không gian ra vài món đồ ăn vặt, chuyền xuống cho mọi người cùng chia nhau ăn. Có ăn có uống, tâm trạng vui vẻ. Trừ việc cảnh vật xung quanh quá tối tăm, thì còn lại chẳng khác nào đang đi du xuân.

Mùa hè trời sáng sớm, mới đi được vài canh giờ, trời đã tờ mờ sáng. Trong rừng vang lên tiếng chim hót líu lo lanh lảnh, sương mù mỏng lượn lờ giăng mắc, mỗi nhịp thở đều tràn ngập hơi thở tươi mát của núi rừng. Tạ Lăng ngoái đầu nhìn lại, đi đường thâu đêm lâu như vậy, trên mặt mỗi người đều hằn lên vẻ mệt mỏi.

Thế là nàng xua tay ra hiệu: "Nghỉ ngơi một lát đi. Bọn Trần Đạo Úc chắc vẫn chưa dậy đâu."

Nào ngờ mọi người lại không dừng bước, ngược lại trên mặt tràn đầy vẻ lo âu.

"Đi đi đi, đi tiếp đi, đi xa thêm chút nữa."

"Đúng, nhỡ bị bắt lại thì sao?"

Nói rồi, mọi người rảo bước nhanh hơn, chỉ hận không thể vượt qua núi Võ Minh ngay trong một ngày.

Cố Nguy rút địa đồ trong ống tay áo ra: "Núi Võ Minh có chừng bảy ngọn núi lớn nối liền, sơn mạch rất nhiều, chúng ta nhắm chừng phải đi nửa tháng mới thoát ra được."

Tạ Lăng cũng gật đầu hùa theo: "Đừng sợ, không sao đâu, Trần Đạo Úc bây giờ chắc đang đau đầu lắm, tạm thời chưa lo đến chúng ta được đâu. Yên tâm đi, Tạ Lăng ta đã dám đưa mọi người ra đây, thì nhất định sẽ bảo đảm an toàn cho mọi người."

Lúc này mọi người mới dừng lại. Đám đàn ông xách dụng cụ lên, tự giác đi c.h.ặ.t cây tìm nguồn nước. Tạ Lăng giơ tay ngăn cản hành động của họ. Đều là người nhà cả rồi, nàng cũng không cần giấu giếm nữa. Bao nhiêu công cụ hiện đại trong không gian của nàng, đều có thể lấy ra sử dụng rồi.

Giọng nàng nhàn nhạt: "Dừng một chút, mọi người nghe ta nói. Năm ngoái ta rơi xuống sông, tình cờ đi vào một vùng đất linh thiêng, được thần tiên cứu giúp. Tiên nhân thấy có duyên với ta, bèn tặng ta vài món bảo vật, sau này bất kể ta lấy ra thứ gì, mọi người cũng đừng ngạc nhiên."

Mọi người trừng to mắt, hung hăng gật đầu. Người cổ đại vốn dĩ mê tín, bọn họ tự nhiên tin sái cổ những lời Tạ Lăng nói. Nhìn Tạ Lăng, trong mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ. Thảo nào Tạ Lăng lợi hại như vậy, hóa ra là từng được thần tiên điểm hóa!

Nói xong, Tạ Lăng trực tiếp lấy từ trong không gian ra năm sáu chiếc lều bạt quân sự ngoài trời. Sau đó gọi nam đinh của từng nhà qua, cùng với Cố Nguy dạy họ cách dựng lều. Ở trong không gian, Cố Nguy đã học được toàn bộ kiến thức hiện đại, việc dựng lều bạt đương nhiên không thành vấn đề.

Dựng lều rất đơn giản, một chốc sau, trên nền đất bằng phẳng đã xuất hiện năm sáu chiếc lều ch.óp nhọn màu xanh quân đội, vừa chắc chắn vừa đẹp mắt.

Mọi người trừng to mắt, vẻ mặt khó tin, sờ chỗ này ngó chỗ kia.

"Đồ của thần tiên quả nhiên là tốt!"

"Đúng vậy, loại vải này cũng không biết làm bằng gì, chắc chắn quá."

Tạ Lăng nhìn phản ứng của mọi người mà khẽ cười, thầm nghĩ đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Sau này còn có nhiều thứ chấn động hơn nữa kìa. Nào là máy bay đại bác, xe tải tàu thủy, đủ loại s.ú.n.g ống đạn d.ư.ợ.c... Nhưng vẫn nên từ từ từng bước một thì hơn, kẻo đám người cổ đại này rớt cả cằm.

Tiếp đó, Tạ Lăng vào không gian, vớt bốn năm con cá béo mập dưới hồ, lại bắt mấy con gà rừng, hái một giỏ trái cây.

Lớn tiếng hô: "Hôm nay ăn một bữa ngon! Ăn mừng trốn thoát thành công!"

"Được! Ăn mừng trốn thoát thành công!"

Mặt trời vừa vặn ló rạng, ánh ráng hồng nhuộm đỏ chân trời, giữa núi rừng, khói bếp lượn lờ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 130: Chương 131: Lấy Lều Bạt Quân Sự Từ Trong Không Gian Ra | MonkeyD