Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 224: Tinh Chế Muối Thô
Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:39
"Cho Huyện lệnh một bài học đi! Để hắn nếm mùi lợi hại của Thường Thủ quân đồn chúng ta."
"Đúng vậy, phải thế chứ! Tướng quân của chúng ta bách chiến bách thắng, anh dũng phi phàm! Nhất định sẽ đ.á.n.h cho hắn tan tác như hoa rụng rụng tơi bời, tìm không thấy đường về!"
"Tướng quân của chúng ta từng là phó tướng của Cố Nguy trấn bắc tướng quân đấy! Đâu phải loại huyện lệnh quèn có thể sánh bằng?"
Vương Thủ Nghĩa mặt xanh như tàu lá chuối, vô cùng khó coi, vung tay đuổi khéo: "Đi đi đi, các ngươi bớt cản trở ta đi. Trời cũng không còn sớm nữa, Thường Thủ quân đồn và huyện Tư Nam xa xôi cách trở, lỡ Chu huyện lệnh không về kịp thì sao?"
Đám lính đứng xung quanh mang vẻ mặt ngơ ngác, tướng quân nhà mình tự dưng đổi tính đổi nết chu đáo thế này từ bao giờ?
Vương Thủ Nghĩa dõng dạc hô to: "Binh lính doanh Nam bước ra! Nhanh ch.óng xin lỗi phu nhân của Huyện lệnh ngay!"
Lính doanh Nam ai nấy lạch bạch bước ra hàng, trố mắt nhìn nhau. Chẳng biết ai là người khơi mào, một giọng hét lớn vang lên: "Huyện lệnh phu nhân, xin lỗi."
Tiếp đó, một tràng âm thanh hò reo vang vọng như thác đổ đồng loạt vang lên.
"Huyện lệnh phu nhân, xin lỗi!"
"Huyện lệnh phu nhân, bọn ta sai rồi!"
Tạ Lăng ngượng chín mặt, quay mặt đi chỗ khác, xua tay giục Cố Nguy mau ch.óng chuồn lẹ.
Cố Nguy tung người bay nhẹ nhàng đáp xuống khỏi võ đài, chắp tay hướng về Vương Thủ Nghĩa: "Đa tạ Vương tướng quân đã nhường nhịn."
Vương Thủ Nghĩa cười như mếu đáp lại: "Đồng liêu với nhau cả, khách sáo làm gì. Các vị mau về đi, trời cũng sẩm tối rồi."
Cố Nguy gật đầu đồng ý, Ngô Đại Cường bên cạnh đang chỉnh đốn lại hàng ngũ.
Binh lính từ ba doanh khác của Thường Thủ quân đồn cũng rục rịch giải tán.
Lúc này đúng ngay bữa cơm tối, hương thơm thức ăn từ nhà bếp bay thoang thoảng từ xa, khiến lũ lính tráng huấn luyện cả ngày bụng đói meo, mắt sáng rực lên. Đứa nào đứa nấy chen lấn xô đẩy, tranh nhau cắm đầu chạy về phía nhà bếp.
Khoảng sân doanh Nam vốn chật hẹp, đây lại là lần đầu tiên binh lính cả ba doanh tụ tập đông đủ thế này, tất cả lại còn đồng loạt ùa về nhà bếp. Khung cảnh lập tức biến thành mớ bòng bong hỗn loạn, lều trại xung quanh suýt bị húc đổ, khắp nơi chỉ rặt tiếng bước chân thình thịch và tiếng gầm thét rống lên.
Binh lính vẫn đang vận bộ áo giáp huấn luyện dày cộp, vừa nặng vừa bí bức ngột ngạt.
Càng xô đẩy chen lấn, không khí càng ngột ngạt, một số người bắt đầu thở hụt hơi. Cục diện bỗng chốc rơi vào hỗn loạn cực điểm, có những người ngã khụy xuống và mãi mãi không thể đứng lên được nữa.
Vương Thủ Nghĩa căn bản chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc. Lão nhảy chồm lên chiếc ghế cao, nhăn mặt cau mày hét lớn: "Làm ăn kiểu gì thế hả? Có mỗi việc dẹp đường mà cũng làm không xong. Tất cả mọi người lùi lại cho ta!"
Trong đám đông bỗng có kẻ thét lên:
"Có người... có người bị giẫm c.h.ế.t rồi!"
Vương Thủ Nghĩa nhăn nhó: "C.h.ế.t vì bị giẫm đạp? Làm sao có chuyện đó được. Lùi hết lại cho ta!"
Đám lính vốn đang dồn lên phía trước, giờ lại phải lùi ngược lại. Tình trạng càng trở nên lộn xộn hơn gấp bội.
Tin báo t.ử từ trong đám đông phát ra ngày một nhiều.
"Chỗ này cũng có người ngất xỉu vì chen lấn rồi!"
"Thiên phu trưởng bị đè c.h.ế.t rồi!"
"Mẹ kiếp, đừng giẫm lên tao!"
Nhóm Tạ Lăng ngồi khá xa, giờ phút này bị cả biển lính tráng quây kín, cũng cảm thấy hoa mắt ch.óng mặt, khó thở vì ngột ngạt.
Tạ Lăng nhón gót nhìn qua một cái, trái tim đ.á.n.h thót một nhịp. Không ổn rồi, cứ đà này chắc chắn sẽ xảy ra t.h.ả.m kịch giẫm đạp!
Nhìn thấy Vương Thủ Nghĩa vẫn đang gân cổ ra lệnh lùi lại, Tạ Lăng nhảy lên ghế, dùng chất giọng lớn nhất gào lên: "Không được lùi! Vương tướng quân, binh lính giờ đang mắc kẹt c.h.ặ.t vào nhau, nếu ông ép họ lùi, sẽ càng có thêm nhiều người phải c.h.ế.t đấy!"
Vương Thủ Nghĩa cau mày: "Ngươi, một con nhãi ranh thì xen vào làm gì? Ta mới là tướng quân, kinh nghiệm ta đầy mình, lùi qua một bên ngay."
Tạ Lăng cười lạnh: "Nếu ông muốn trơ mắt nhìn nhiều người c.h.ế.t hơn nữa thì cứ việc bảo họ lùi! Giờ đã có bao nhiêu người bỏ mạng rồi? E là cả chục người rồi đấy nhỉ?"
Lời Tạ Lăng vừa dứt, từ trong đám lính vang lên những tiếng la ó phản đối.
"Tướng quân, thực sự không thể lùi được nữa!"
"Tướng quân, cho chúng ta nghỉ chân một chút đi!"
"Tướng quân, đã có quá nhiều người c.h.ế.t rồi!"
"Hay là nghe thử ý kiến của Huyện lệnh phu nhân xem sao!"
Triệu Hội vốn là kẻ nhạy bén, phóng tầm mắt quan sát toàn cảnh một lượt, vội khuyên: "Tướng quân, hay là nghe thử đi. Ta vừa nhìn qua một lượt, quả thực đã có rất nhiều người mất mạng rồi."
Vương Thủ Nghĩa hừ lạnh một tiếng, vẫn cứng đầu không chịu thừa nhận mình thua kém một cô nhóc.
"Lùi lại cho ta! Lùi lại! Ta đã từng lăn lộn qua trăm trận chiến, vậy mà các ngươi thà nghe một con ranh nói nhảm chứ không chịu nghe lời một lão tướng như ta sao? Cứ lùi lại, về chỗ cũ là xong chuyện! Lách nhau một tí mà c.h.ế.t người được à? Lão t.ử ếch tin!"
