Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 259: Trị Đám Điêu Dân (1) - Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Đái Không Gian Lưu Phóng Thiên Lý - Tác Giả: Đường Lê Tiểu Văn

Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:43

Nông dân thời cổ đại là tầng lớp người ngu muội nhất.

Bọn họ đa phần đều ăn không đủ no mặc không đủ ấm, phải giãy giụa trên ranh giới sinh tồn.

Bán mặt cho đất bán lưng cho trời, chỉ nội việc nghĩ xem làm sao để sống tiếp đã vắt kiệt toàn bộ tinh lực của họ rồi, căn bản không có thời gian để suy nghĩ những chuyện khác, càng đừng nói đến chuyện biết chữ hay mưu lược.

Tục ngữ có câu, no ấm mới sinh dâm d.ụ.c (phú quý sinh lễ nghĩa). Con người phải ăn no, mới có dư năng lượng cung cấp cho não bộ, để suy ngẫm những vấn đề khác.

Thời đại này, thiên tai nhân họa xảy ra liên miên, sức sản xuất thấp kém, thức ăn thiếu thốn.

Phần lớn nông dân, chẳng khác nào những con thú hoang dã tìm thức ăn để sinh tồn, trong đầu chỉ có một khái niệm duy nhất.

Đó chính là ăn no.

Ăn no mới có thể sống tiếp.

Trước mắt, đám bách tính này thù hận nhóm người Tạ Lăng đến vậy, cũng chỉ là do bị người ta xúi giục, cảm thấy bọn họ sẽ ảnh hưởng đến sự sinh tồn của mình.

Suy cho cùng thì bách tính tựa núi ăn núi, tựa nước uống nước, mất đi một mảnh đất, một ngọn núi, là mất đi một con đường mưu sinh.

Đương nhiên, những điều này không đủ để khiến đám bách tính này rủ nhau kéo ra toàn bộ, đối đầu với Tư Nam.

Huyện Vĩnh An chắc chắn đã cho những nông dân này không ít lợi ích.

Chân mày Tạ Lăng tĩnh lặng, không hề vì những lời nói của đám bách tính này mà tức giận.

Ở thời hiện đại, nàng học về khoa học kỹ thuật.

Sau khi mạt thế ập đến, một mình nàng đơn độc cất bước, chiến đấu đơn lẻ, con đường nàng đi cũng là chủ nghĩa cá nhân.

Từ khi xuyên không đến nay, đi theo bên cạnh Cố Nguy, học được không ít đạo trị quốc làm quan, nàng hiểu được nỗi khổ của bách tính, hiểu được trong thời loạn thế cổ đại, bách tính chính là nhánh bèo trôi nhỏ bé nhất.

Bất cứ một ngọn sóng nào xô tới, cũng có thể hất họ lên hàng vạn trượng sóng dữ, bản thân chẳng thể làm chủ.

Phong Gian Thanh Ly cũng vậy, cho nên mới muốn hảo hảo nói đạo lý với đám nông dân này.

Nhưng có một câu nói rất đúng, cùng sơn ác thủy xuất điêu dân (núi cùng nước độc sinh kẻ gian ác).

Những bách tính này đều không phải là hạng thiện lương.

Đối phó với kẻ cứng đầu thì phải có cách của kẻ cứng đầu.

Bắt buộc phải dùng biện pháp cứng rắn, mới có thể trấn áp được.

Tạ Lăng ra hiệu bằng mắt cho Quý Kha.

Quý Kha hiểu ý ngay tắp lự, nhanh ch.óng dẫn dắt binh lính bao vây hơn hai trăm người dân làng này lại.

Đối phó với mấy gã đàn ông cứng đầu, trực tiếp dùng nắm đ.ấ.m hầu hạ.

Quý Kha không phải là kiểu tiểu văn sĩ ôn hòa nhu mì như Phong Gian Thanh Ly, giữa hàng mày hắn tràn ngập lệ khí, đã sớm tích tụ lực lượng chờ xuất phát, lớn tiếng gầm lên: "Ta xem kẻ nào dám động đậy?"

Những người dân làng này thấy binh lính thực sự dám ra tay với mình, cũng đ.â.m hoảng sợ.

Lý chính thôn họ Lý cố tỏ ra bình tĩnh: "Các người đường đường là quan binh triều đình, sao có thể vô cớ bắt người? Không sợ, không sợ bị nhốt vào ngục lớn sao?"

"Nhốt vào ngục lớn? Bây giờ ta có thể tống tất cả các ngươi vào ngục, cản trở mệnh quan triều đình hành sự, có g.i.ế.c sạch các ngươi cũng không quá đáng!"

Giọng Tạ Lăng cao v.út lên, trên người tỏa ra khí chất lạnh lẽo, tựa như cuồng phong bão táp, dọa cho đám dân làng này đứng im thin thít không dám nhúc nhích.

Đồng thời, nàng đang âm thầm quan sát đám người này.

Kẻ nào kẻ nấy sắc mặt xanh xao, bờ môi tím tái.

Ngoại trừ...

Tạ Lăng hơi híp mắt lại, trong chớp mắt, đã vượt qua mười mấy bóng người, tiến đến cuối hàng ngũ.

Ánh mắt dừng lại trên hai người đàn ông cao lớn.

Ánh mắt trầm ổn, hạ bàn vững chãi, nhìn qua là biết không phải dân làng bình thường.

Tạ Lăng đặt hai tay lên b.úi tóc, rút đôi Nga Mi Thích ra, v.ũ k.h.í thoáng chốc phóng dài ra khoảng một mét, tựa như lưu tinh bay về phía hai gã nọ, đ.â.m phập vào vai, ghim c.h.ặ.t chúng xuống mặt đất, khiến chúng hoàn toàn không kịp tránh né.

Thấy m.á.u chảy, đám dân làng càng thêm hoang mang, từng người run rẩy sợ hãi, không còn giữ được cái điệu bộ chua ngoa cay nghiệt lúc nãy nữa.

Hai kẻ kia đau đớn nhe răng trợn mắt, m.á.u tươi nhuộm ướt cả mặt đất.

Chân mày Tạ Lăng hờ hững không chút động dung, tựa như hai thứ bị ghim c.h.ặ.t dưới đất chẳng qua chỉ là hai tảng thịt ba chỉ.

"Các ngươi không phải là dân làng, trà trộn vào đây để châm ngòi thổi gió, ý đồ gì đây?"

"Chúng ta chính là dân làng, quan binh Tư Nam các người tùy tiện g.i.ế.c ch.óc bách tính, chúng ta nhất định sẽ báo lên triều đình, trị tội các người!"

Tạ Lăng nhướng mày.

"Ây dô, các ngươi lại nhắc nhở ta rồi, ta giữ lại mạng các ngươi làm gì, chờ các ngươi đi kiện ta sao? Chi bằng ta trực tiếp g.i.ế.c các ngươi luôn cho rồi."

Rõ ràng chỉ là một tiểu cô nương mười lăm mười sáu tuổi, sát ý trên người vậy mà còn nặng nề hơn cả sát thủ.

Trong mắt hai tên kia xẹt qua tia sợ hãi, con ả này, là thực sự muốn g.i.ế.c chúng!

"Ngươi có thể g.i.ế.c hai người bọn ta, lẽ nào có thể g.i.ế.c c.h.ế.t hơn hai trăm dân làng? Chỉ cần chúng ta c.h.ế.t, những người này nhất định sẽ rêu rao chuyện này ra ngoài! Ta xem sau này kẻ nào còn dám bước chân vào địa giới Tư Nam!"

Hiện nay loạn thế xảy ra liên miên, bất luận là dấy binh đ.á.n.h giặc, hay chiếm đất xưng vương, nguồn nhân lực luôn là thứ quan trọng nhất.

Dù là thế lực nào, muốn thu hút nhân tài và bách tính đến nương tựa, điều đầu tiên cần phải chú ý, chính là danh tiếng của mình trong lòng bách tính có tốt đẹp hay không.

Tên đàn ông nói xong câu này, trong mắt lóe lên tia sáng tự tin.

Hắn không tin con ả này dám g.i.ế.c nhiều người như vậy, làm bại hoại danh tiếng của Tư Nam!

Nhưng khi chạm phải ánh mắt của Tạ Lăng, mồ hôi lạnh của gã từng giọt từng giọt rơi xuống.

Bởi vì... sát ý trong mắt Tạ Lăng càng thêm nồng đậm.

Nàng quét mắt nhìn sắc mặt của đám dân làng xung quanh.

Thấy má họ càng lúc càng xanh xao, mới chậm rãi mở miệng: "Ta cho các ngươi một điều kiện để sống sót, đó là c.h.é.m g.i.ế.c sạch sẽ đám dân làng này. Ngụy trang thành sơn tặc làm loạn, ta sẽ cho phép các ngươi rời đi, các ngươi có bằng lòng không?"

Hai kẻ nọ không hề do dự liền gật đầu ngay lập tức.

Trong mắt Tạ Lăng xẹt qua một tia tối tăm.

Sắc mặt đám dân làng xung quanh càng lúc càng trắng bệch, chỉ tay mắng Tạ Lăng là độc phụ, đủ loại từ ngữ dơ bẩn thi nhau tuôn ra.

Thấy Tạ Lăng thờ ơ không chút động lòng, bọn họ chuyển sang dập đầu van xin tha mạng.

Ngay cả đám binh lính và thợ mỏ của Tư Nam nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng cũng có chút phát hoảng.

Đây chính là hơn hai trăm mạng người đó...

Cứ như vậy tùy tiện g.i.ế.c bỏ sao?

Chỉ có Phong Gian Thanh Ly và Quý Kha là giữ được bình tĩnh.

Phong Gian Thanh Ly cũng chú ý tới sắc mặt càng ngày càng trắng xám của đám bách tính, trong đầu hiện lên một ý nghĩ khó tin.

Tạ Lăng rút một cây Nga Mi Thích ra, kề sát cổ một gã, đưa qua một thanh đao.

Gã đàn ông lảo đảo đứng lên, ánh mắt hung ác dừng lại trên người một đứa trẻ không xa.

Đứa trẻ bị dọa sợ khóc ré lên.

Cha mẹ nó càng khóc lóc t.h.ả.m thiết như đứt từng khúc ruột, không ngừng dập đầu với Tạ Lăng.

Tên đàn ông vừa định giơ tay lên, Tạ Lăng đã tung một cú đá mạnh, ngay sau đó Nga Mi Thích đ.â.m xuyên vào cơ thể, xuyên thấu tim, gã đàn ông tắt thở ngay tại chỗ.

Hai chữ "độc ác" trong miệng gã đàn ông còn lại chưa kịp thốt ra, đã bị Tạ Lăng một đao mất mạng.

Tất cả mọi người đều bị một chuỗi hành động này của Tạ Lăng làm cho choáng váng, chuyện này là sao?

Tạ Lăng b.úng tay một cái, miệng lẩm nhẩm: "Ba, hai, một..."

Vừa dứt lời, toàn bộ đám dân làng đều ôm bụng ngồi thụp xuống, khuôn mặt nhăn nhó thống khổ, có vài người thậm chí còn nôn ra m.á.u loãng.

"Ả đàn bà ác độc nhà ngươi, đã làm gì chúng ta?"

Tạ Lăng lắc đầu.

"Đừng có vu khống. Ta chẳng làm gì các ngươi cả, không bằng thử nghĩ xem hai gã đàn ông kia đã cho các ngươi ăn thứ gì."

Hoàng lý chính trợn tròn mắt, quay đầu nhìn đứa cháu gái lớn của mình.

Hôm nay mọi người trong nhà đều ăn bánh ú thịt do huyện nha Vĩnh An gửi tới, chỉ trừ đứa cháu gái lớn của lão.

Bởi vì lão muốn giữ lại cho đứa cháu trai cưng của mình ăn, nên đã tịch thu luôn phần của đứa cháu gái lớn.

Bây giờ, tất cả mọi người đều ôm bụng, đau đớn đến mức gần như lăn lộn trên mặt đất.

Trừ đứa cháu gái lớn của lão!

Thiếu nữ trạc mười ba tuổi, mặc trên người bộ quần áo chắp vá chằng chịt, đang luống cuống tay chân nhìn người nhà của mình.

Ánh sáng trong mắt lý chính từng chút từng chút lạnh đi.

Quả nhiên là người của huyện nha Vĩnh An.

Không ngờ bọn chúng lại hạ độc bọn họ!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 257: Chương 259: Trị Đám Điêu Dân (1) - Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Đái Không Gian Lưu Phóng Thiên Lý - Tác Giả: Đường Lê Tiểu Văn | MonkeyD