Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 287: Thẻ Tre

Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:47

Sắc mặt Phong Gian Thanh Ly thoắt cái đỏ bừng, hơi thở có chút dồn dập, chỉ vào một chỗ trên bệ đỡ nói: "Người này mang họ Phong Gian, dường như là lão tổ tông của gia tộc Phong Gian chúng ta."

Tạ Lăng hoàn toàn không đọc hiểu chữ viết của vương triều Đại Chu, Cố Nguy lại hiểu được vài chữ, liền thấp giọng nói: "Phong Gian Vân Tàng, hẳn là tên của ngài ấy. Quả thực là tiền bối của gia tộc Phong Gian các đệ."

"Đệ biết ngài ấy! Ngài ấy là văn thần của nhà họ Phong Gian, quan tới chức Thừa tướng, phong lưu tùy ý, yêu thích hoa mai, từng ban bố chính sách cải cách thương mại... Trời ơi, đệ lại có thể được tận mắt nhìn thấy bức tượng của Vân Tàng tiền bối, đây là niềm vinh hạnh lớn nhường nào, đệ nhất định phải về kể cho gia gia nghe."

Phong Gian Thanh Ly vốn là một thiếu niên, giờ phút này xúc động đến mức không gì có thể kìm nén được. Hắn nửa quỳ trên đất, tay phải đặt lên n.g.ự.c, tay trái ngay ngắn đặt trước trán, hành một nghi lễ cổ xưa.

"Có lẽ là sự chỉ dẫn của vận mệnh, mới để vãn bối được gặp ngài. Gia tộc Phong Gian vẫn hưng thịnh, đúng như gia huấn: Thừa phong hảo khứ, trường không vạn lý."

"Khoan đã, gia huấn nhà đệ là câu này sao? Chỗ này viết là Hảo khứ thừa phong mà."

Tạ Lăng chỉ vào hàng chữ dưới cùng nói.

Phong Gian Thanh Ly trừng lớn mắt: "Đệ không thể nhớ nhầm được, câu này mỗi người nhà họ Phong Gian từ nhỏ đều phải học thuộc lòng."

"Đợi đã, có lẽ đệ không nhớ nhầm đâu, mà là..."

Cố Nguy dứt lời, vừa vặn tháo hai chữ "Thừa phong" xuống.

"Ta hiểu rồi, có phải muốn chúng ta ghép hàng chữ này lại không?"

Cố Nguy nghe xong liền làm theo, đồng thời gỡ luôn hai chữ "hảo khứ" xuống, xếp thành bốn chữ "Thừa phong hảo khứ". Khoảnh khắc tiếp theo, bức tượng điêu khắc vốn dĩ tinh xảo trang nhã tự dưng xuất hiện vài vết nứt. Ngay sau đó, dưới ánh mắt chăm chú của ba người, nó vỡ vụn, nát thành mấy mảnh.

Đôi mắt Phong Gian Thanh Ly rũ xuống, lộ ra vẻ đau thương: "Sao lại thế này? Chẳng lẽ làm sai rồi sao?"

"Không có."

Cố Nguy cúi người, nhặt lên một hộp chu sa và một cuộn thẻ tre nằm dưới bức tượng.

Sau khi cất hai món đồ này đi, một dòng chữ tiêu sái tự tại lộ ra.

"Quân t.ử không cần vì ta mà bi thương. Vạn vật trên đời, thảy đều sẽ tiêu tan, hệt như gia huấn, Thừa phong nhi khứ (Cưỡi gió mà đi)."

Vị Phong Gian Vân Tàng này quả là một người tỉ mỉ và dịu dàng.

Sau khi cất kỹ chu sa, Cố Nguy cùng Phong Gian Thanh Ly bắt đầu nghiên cứu nội dung trên thẻ tre.

Phong Gian Thanh Ly lướt mắt nhìn qua, suy đoán: "Thẻ tre này hẳn là ghi chép về hướng đi của các gia tộc thuộc vương triều Đại Chu sau chiến tranh, bất quá nó không trọn vẹn."

Phong Gian Thanh Ly chỉ vào phần cuối của thẻ tre nói: "Điển tịch của vương triều Đại Chu ở phần cuối đều khắc một loại đồ đằng đặc biệt, trên thẻ tre này không có, vậy nên chắc chắn vẫn còn những phần khác."

Cố Nguy bỏ qua một số đoạn văn tự dài dòng phức tạp, trực tiếp đọc lên nội dung chính của thẻ tre.

"Thợ mộc nhà họ Tự, đổi họ thành Thi, định cư ở phía nam."

Mắt ba người đều sáng lên.

Thi?

Đây chẳng phải là họ của Thi Việt sao?

Cố Nguy khẽ chau mày, tiếp tục: "Văn thần nhà họ Phong Gian, ở ẩn nơi rừng sâu. Cung đình nhà họ Mộ, định cư trong rừng sâu phía tây. Văn thần nhà họ Tây Lâm, mai danh ẩn tích giữa trần thế. Thủy lợi nhà họ Du, ven biển. Ngọc tỷ triệu tập, ắt quay về."

Đọc xong toàn bộ, Cố Nguy hít sâu một hơi: "Hóa ra chín đại gia tộc của vương triều Đại Chu từng được thế gian đồn đại huyền diệu chưa hề tiêu vong, mà chỉ là đang ẩn nấp giữa thế gian?"

Tạ Lăng nhìn ngọc tỷ: "Vậy nên câu nói đắc Ngọc tỷ truyền quốc có thể đoạt được thiên hạ, không phải là lời nói suông. Có ngọc tỷ, là có thể nhận được sự ủng hộ của chín đại gia tộc?"

Phong Gian Thanh Ly gật đầu: "Quả thật không phải nói suông, từ nhỏ, tiên sinh dạy quốc sách đã nói, chúng ta bắt buộc phải thần phục dưới Ngọc tỷ truyền quốc, đây là sứ mệnh của người nhà họ Phong Gian chúng ta."

Nói đến đây, Phong Gian Thanh Ly ưỡn n.g.ự.c, giọng điệu có chút tự hào: "Hơn nữa, hậu nhân nhà họ Phong Gian chúng ta từ nhỏ đã phải học quốc sách, cho dù là đứa trẻ bảy tuổi cũng có thể xuất khẩu thành chương, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý.

Vậy nên, nếu những gia tộc khác không xảy ra biến cố, hẳn cũng sẽ giáo d.ụ.c con cháu như vậy. Nói là quần anh hội tụ cũng không ngoa."

Tạ Lăng quay đầu nhìn Cố Nguy:

"Vậy... vì sao gia gia đệ lại bảo đệ đi theo Cố Nguy?"

Cố Nguy nhướng mày: "Đương nhiên là để trẻ con rèn luyện rồi."

Ánh mắt Phong Gian Thanh Ly có chút phức tạp.

Trước đây hắn cũng thấy vậy, cho rằng gia gia chỉ muốn cho hắn đi theo Cố Nguy để nhìn ngắm Thất quốc hiện nay, bước ra khỏi ngọn núi đó, chiêm ngưỡng thế giới rộng lớn.

Nhưng nay, hắn lại có suy nghĩ khác.

Suy nghĩ của gia gia, thật sự đơn thuần như vậy sao?

Nhưng hắn không nói ra, mảnh thẻ tre này bị chia thành nhiều phần, trên những phần khác hẳn là sẽ có câu trả lời hắn muốn. Đến lúc đó, mọi chuyện sẽ rõ như ban ngày.

Việc hắn cần làm, chính là ngoan ngoãn đi theo phía sau Cố Nguy, làm trợ thủ đắc lực nhất của huynh ấy.

Phong Gian Thanh Ly thu lại ánh nhìn: "Những gia tộc này, nếu có thể tìm thấy, chắc chắn sẽ là trợ lực lớn của Tư Nam."

Cố Nguy gật đầu: "Nói thì nói vậy, nhưng từ lúc vương triều Đại Chu diệt vong đến nay đã trôi qua mấy trăm năm. Tuế nguyệt tang thương, quang âm thấm thoắt, lòng người đều sẽ đổi thay, ngộ nhỡ những gia tộc này sinh dị tâm thì sao? Cứ thuận theo tự nhiên đi.

Nếu đoán không nhầm, bên cạnh chúng ta ngoài đệ ra, còn có một gia tộc của vương triều Đại Chu nữa đấy."

"Là nhà họ Thi của Thi Việt? Đệ có ấn tượng. Kiến trúc của huynh ấy, quả thực đã đạt đến cảnh giới người thời nay khó lòng sánh kịp. Chỉ có điều."

Giọng điệu Phong Gian Thanh Ly mang theo chút thở dài: "Nhà họ Thi lớn như vậy, cuối cùng lại chỉ còn sót lại ba người?"

"Trở về thăm dò hắn một chút là sẽ biết thôi. Đồ đã lấy được hết rồi, chúng ta đi thôi, nơi này quá âm hàn, thê thần hàn cốt, ở lâu không tốt cho sức khỏe."

Tạ Lăng xoa xoa da gà nổi đầy trên cánh tay.

Hai người cùng đồng thanh đáp.

"Được."

Ba người men theo đường cũ trở về.

Phong Gian Thanh Ly cứ ngoái đầu nhìn lại, dường như nhìn thêm một cái, là có thể trở về cái thời đại phồn hoa mà hắn chỉ mới được chiêm ngưỡng qua sách cổ.

Đi ra ngoài rồi, do tác dụng của trận pháp, đình đài lầu các lại bị giấu kín trong non nước, bề ngoài trông vẫn chỉ là một hòn đảo nhỏ trơ trụi giữa hồ.

Ngày hôm sau, Phong Gian Thanh Ly ở trong phòng phục hồi ngọc tỷ.

Tạ Lăng thì đi tìm Thi Việt.

Thi Việt khoác một bộ trường bào ống tay rộng, trời mùa đông rét buốt mà cũng chẳng chê lạnh, đang cắm cúi vẽ một bản thiết kế kiến trúc.

Nhìn thấy Tạ Lăng đến, mắt hắn sáng lên, giọng điệu có chút kích động: "Tạ chủ bạ, ngài còn những cuốn sách về mộc công kiến trúc không? Cả về đo đạc nữa, ta đã chế tạo một đống thước gỗ hộp mực, ngài có thể đem cho thợ mộc dùng."

Tạ Lăng gật đầu, quyết định sử dụng chiến thuật vòng vèo trước: "Thi Việt, ngươi tài năng trác tuyệt, có bằng lòng nhận học trò không?"

Trong mắt Thi Việt lộ vẻ áy náy: "Đại nhân, ngài đã cứu mạng một nhà ba người chúng ta, vốn dĩ ngài nói gì ta cũng nên nghe theo, nhưng đây là nghề gia truyền, không thể truyền ra ngoài, thực sự xin lỗi."

Tạ Lăng một tay gõ nhịp xuống mặt bàn, giương mắt: "Không sao. Ngươi đã từng nghe nói về vương triều Đại Chu chưa?"

Thi Việt chợt khựng lại.

Chiếc b.út lông trong tay rơi xuống đất, phát ra âm thanh lạch cạch lanh lảnh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 285: Chương 287: Thẻ Tre | MonkeyD