Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 290: Dấu Vết Thuộc Hạ Cũ Của Cố Nguy

Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:47

Bảy ngày sau, Hồ chưởng quỹ mới đến được Tư Nam.

Nếu chiếu theo tốc độ đi đường ngày đêm không nghỉ trước đây, từ Tư Nam đến Lĩnh Nam chỉ mất chừng ba ngày.

Nay tuyết lớn phong tỏa núi đồi, vùi lấp đường đi. Hồ chưởng quỹ vừa phải dọn tuyết, vừa đ.á.n.h xe, lại còn phải chăm sóc vợ con, mất trọn bảy ngày ròng rã.

Trên đường đi còn gặp được một hộ gia đình cũng có ý định chuyển từ Vĩnh An tới Tư Nam giống ông.

Đường núi phủ tuyết trơn trượt, hai gia đình không hẹn mà cùng kết bạn đồng hành, trên đường đi cũng tiện bề chiếu ứng cho nhau.

Vừa bước vào địa phận Tư Nam, Hồ chưởng quỹ đã phát hiện ra điểm khác biệt.

Quãng đường đi qua toàn là đường đất nhão nhoẹt tơi xốp, nhưng con đường dưới chân lúc này lại hoàn toàn khác biệt, cứng ngắc, hệt như dẫm trên đá vậy.

Hồ chưởng quỹ lập tức nhảy xuống xe ngựa, lấy chiếc xẻng ở đuôi xe bắt đầu xúc tuyết.

Đợi đến khi lớp tuyết được xúc ra, Hồ chưởng quỹ đứng lặng tại chỗ, ghim c.h.ặ.t mắt vào con đường dưới chân. Như thể không tin vào mắt mình, ông lại giậm chân thêm vài lần nữa, cuối cùng thậm chí suýt thì quỳ hẳn xuống, dùng tay sờ soạng một vòng.

Bao nhiêu năm bôn ba nam bắc, ông chưa từng thấy qua loại đường nào thế này.

Cái này gọi là gì?

Đường đá chăng?

Cứng như đá, nhưng lại bằng phẳng quá đỗi.

Người nhà họ Lý đi phía sau cũng xúm lại, trố mắt nhìn con đường dưới chân.

"Hồ huynh, đây là thứ gì vậy? Đây là đường sao? Chúng ta không đi nhầm đường chứ?"

Ông ta vừa dứt lời.

Từ xa xa vọng lại một tiếng hô lớn.

"Những người phía trước kia, các vị từ đâu tới?"

Cả hai cùng quay đầu lại, đưa mắt về phía phát ra âm thanh.

Khúc ngoặt trên đường quan đạo.

Một đội ngũ mặc đồ vô cùng dày dặn, tay xách thùng gỗ, vừa đi vừa rắc một thứ gì đó.

Theo từng động tác của bọn họ, mặt đất vốn dĩ phủ lớp tuyết dày và đóng băng, từ từ tan chảy, để lộ ra con đường "đá" màu xám.

Người đàn ông cao to cường tráng dẫn đầu chạy tới, hỏi: "Hai vị huynh đệ là từ nơi khác tới sao?"

Hồ chưởng quỹ gật đầu: "Đúng vậy, xin hỏi các vị là?"

"Ta là đội trưởng đại đội ba khai thác than đá, các vị theo ta đi, ta dẫn các vị đi gặp người cấp trên."

Hồ chưởng quỹ lặng lẽ đ.á.n.h giá vị đội trưởng một lượt. Thấy y phục trên người hắn dày dặn, mũi kim đường chỉ tinh tế, nhất định không phải là đồ mà bách tính bình thường có thể mặc. Thầm nghĩ người ta cũng chẳng cần phải lừa gạt mình, liền gọi người nhà họ Lý phía sau đi theo.

Những người khác trong đội đối với hiện tượng này rõ ràng là đã quen lắm rồi, cứ cúi đầu làm việc của mình.

Lúc đi ngang qua họ, Hồ chưởng quỹ lơ đãng liếc mắt nhìn, thế mà lại thấy thứ đựng trong thùng gỗ là muối hột?!

Trời đất quỷ thần ơi, muối hột đắt nhường ấy, lại lấy ra để rắc tuyết?

Cằm ông suýt thì rớt xuống đất, cứ đinh ninh chắc chắn là mình hoa mắt nhìn nhầm rồi.

Đội trưởng dẫn đường phía trước, hai người đ.á.n.h xe ngựa lọc cọc theo sau.

Đến tận khi tới cổng thành, đường đi vẫn thông suốt, không hề có tuyết đọng hay tảng băng nào, đoán chừng là đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Hồ chưởng quỹ thầm kinh ngạc.

Quan phủ Tư Nam lại tốt đến thế sao, còn nghĩ tới việc dọn dẹp đường đi!

Chuyện này ở Vĩnh An, căn bản là điều không thể.

"Chỉ tiễn các vị đến đây thôi, bởi vì muối hột có hạn nên chỉ dọn được một con đường. Vì thế nên ta mới dẫn các vị tới đây, tránh cho các vị đi nhầm đường.

Sau khi vào thành hãy đi tìm chiếc lều đỏ kia, sẽ có người đưa các vị đi an bài."

Vị đội trưởng nói xong, liền hùng hục rời đi.

Đám người Hồ chưởng quỹ vừa bước vào cổng thành liền nhìn thấy chiếc lều đỏ ch.ói lóa đó.

Vừa tiến tới, đã có người bưng lên một bát nước gừng, nóng hổi, lại còn thêm đường, uống xong cả người đều ấm áp hẳn lên.

Ngay sau đó là màn thăm hỏi tình hình.

Thanh niên ngồi trước chiếc bàn gỗ mặc áo hẹp tay màu đen trắng. Không phải là kiểu trường bào cổ chéo phổ biến ở Bắc Giang, mà là hai mảnh cổ áo hẹp gọn gàng, kéo dài hàng cúc từ cổ xuống tận thắt lưng.

Bộ y phục này tự dưng mang đến một cảm giác uy nghiêm lạ thường.

Hồ chưởng quỹ bất giác có chút khẩn trương.

"Gia đình có mấy nhân khẩu?"

"Sáu người, hai già, hai nhỏ, và tiện nội nhà ta."

Người này cười nói: "Đại ca đừng căng thẳng, cũng đâu phải là thẩm vấn phạm nhân, cứ từ từ nói. Các vị đến Tư Nam để làm gì?"

Hồ chưởng quỹ thầm nghĩ, chỉ dựa vào vị nha dịch Tư Nam này thôi, ông cũng phải ở lại Tư Nam.

Bao nhiêu năm làm thương hộ, ông chưa từng thấy vị quan lại nào hiền hòa, không hề có chút giá phách nào như thế này!

Ông thành thật đáp: "Không sống nổi nữa, nghe nói tình hình Tư Nam tốt, có cơm ăn, nên đã dọn tới."

"Được rồi, gia sản ước chừng bao nhiêu?"

Hồ chưởng quỹ suy cho cùng cũng là người có đầu óc, chỉ nói ra khoảng một phần ba.

Sau khi hỏi han vài vấn đề chi tiết, một thanh niên có tướng mạo thanh tú bước tới, ôn tồn nói: "Đại ca, ngài theo ta đi, ta dẫn các ngài tới khu tái định cư. Khu tái định cư là nơi chuyên dùng để người tha hương ở, tiền thuê mỗi tháng chỉ mất mười văn."

"Mười văn?!"

Hồ chưởng quỹ cứ tưởng những điều mắt thấy tai nghe dọc đường đi đã đủ chấn động rồi, giờ phút này thì thật sự không kìm nén nổi nữa, thốt lên kinh ngạc: "Cái gì? Một tháng bao nhiêu?"

Thanh niên cười đáp: "Mười văn."

Hồ chưởng quỹ lại vội vàng hỏi dồn dập: "Vậy lương thực bao nhiêu tiền một cân?"

"Lương thực năm văn. Nhưng để đề phòng buôn bán trục lợi, chỉ có thể mua theo số nhân khẩu trong nhà, mỗi người một ngày chỉ được phép mua nửa cân."

Hồ chưởng quỹ như thể bị một gậy giáng thẳng vào đầu đ.á.n.h ngất đi, trước mắt nổ đom đóm.

Trời đất quỷ thần ơi, phải biết rằng giá lương thực ở Vĩnh An đã tăng lên tới năm trăm văn một cân rồi!

Một niềm hy vọng và luồng sinh khí trước nay chưa từng có bắt đầu trỗi dậy trong lòng Hồ chưởng quỹ. Ông lấy ánh mắt rực lửa nhìn ngắm đường phố Tư Nam sạch sẽ ngăn nắp, dòng người tấp nập ngược xuôi, cùng toàn bộ bách tính mặc y phục dày dặn ấm áp. Đầu óc kích động đến mức gần như thiếu dưỡng khí.

Thanh niên vẫn luôn duy trì nụ cười ôn văn nhĩ nhã, chờ cho Hồ chưởng quỹ bình ổn lại tâm trạng, hắn mới tiếp tục nói: "Tiếp theo ta sẽ cho ngài biết về chế độ của Tư Nam chúng ta.

Bao gồm chế độ hỗ trợ chính xác và chế độ công điểm.

Thứ nhất, chế độ hỗ trợ chính xác chính là ta sẽ chịu trách nhiệm toàn quyền cho gia đình ngài, có bất kỳ vấn đề gì đều có thể tìm ta. Ta sống ở số mười tám ngõ Thanh Thủy.

Thứ hai, chế độ công điểm..."

Hồ chưởng quỹ dỏng tai lên nghe, không dám bỏ sót bất cứ chi tiết nào, thỉnh thoảng lại khen ngợi vài câu.

Thanh niên chắp tay khiêm tốn:

"Phục vụ bách tính là tôn chỉ của chúng ta..."

...

Những người giống như Hồ chưởng quỹ nhiều không đếm xuể.

Trước chiếc lều đỏ cổng thành, bách tính tụ tập ngày một đông đúc.

Tạ Lăng đối với những bách tính đến nương nhờ về cơ bản đều giữ thái độ hoan nghênh.

Thời cổ đại, năng suất sản xuất và khoa học kỹ thuật chưa phát triển, nhân khẩu chính là chỗ dựa lớn nhất.

Dù sao nàng cũng có khoai lang và khoai tây, không sợ!

Tư Nam ngày ngày đổi mới vươn lên.

Mặt khác, tình cảnh của An di nương lại không mấy lạc quan.

Bọn họ một mực đi theo đường núi. Tuyết lớn phong tỏa núi đồi, một nhóm người bị mắc kẹt trên núi khu vực giáp ranh địa phận Tư Nam, đến nay đã hơn bảy ngày ròng.

Rau dại, chim thú có thể ăn được trong rừng đều đã bị tìm sạch sẽ.

Lúc trước vì muốn che giấu tung tích, người nhà họ Cố đã chia thành nhiều đường, ngoài nhánh của gia đình họ An, đường đi khá thoải mái thong thả.

Những nhóm khác, lục tục cũng đã đến gần Tư Nam.

Bọn họ rất thạo việc che giấu tung tích, nhưng binh lính Tư Nam hôm nay đã khác xưa, vẫn phát hiện ra những manh mối.

Hôm nay.

Tạ Lăng và Cố Nguy cùng nhau nhận được tin tức từ lính trinh sát báo về.

"Khu vực núi rừng lân cận Tư Nam e là có tặc nhân tiềm phục."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 288: Chương 290: Dấu Vết Thuộc Hạ Cũ Của Cố Nguy | MonkeyD