Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 334: Đặt Chân Đến Tư Nam

Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:53

Trên thuyền, ngoài ba người nhóm Tạ Lăng ra, tất cả đều là những gia đình bồng bế nhau, dự tính đến Tư Nam định cư.

Người già, trẻ nhỏ, thiếu niên, thư sinh, phu t.ử, thương gia... đủ mọi thành phần.

Có một vị thư sinh mang mộng ứng tuyển làm thầy giáo ở Tư Nam, tiện thể mở luôn một lớp dạy chữ cho trẻ nhỏ ngay trên thuyền. Mỗi buổi sáng tinh mơ, trên boong tàu lại vang lên tiếng ê a học chữ của đám trẻ con.

Tạ Lăng ngày nào cũng bị đ.á.n.h thức bởi những âm thanh trong trẻo ấy.

Nàng âm thầm quan sát những bách tính này, phần lớn đều là những người lương thiện, chất phác.

Vị đại thẩm ở phòng kế bên đặc biệt niềm nở, ngày nào cũng mang đồ ăn ngon sang cho nhóm Tạ Lăng, khi thì bánh nướng kiều mạch, lúc thì mì xào thịt băm, có bữa lại là bánh kẹo giòn tan...

Về sau mới vỡ lẽ, hóa ra bà thím ấy chấm Tạ Lăng, muốn bắt nàng về làm con rể.

Ngụy Tu Sở là người phản đối kịch liệt nhất, ngài vẫn luôn ngấm ngầm gán ghép Tạ Lăng và Ngụy Linh Lung, thường xuyên tạo cơ hội cho hai đứa ở riêng với nhau để bồi đắp tình cảm.

Hai đứa trẻ vẫn còn ngơ ngác, chưa hiểu mô tê gì về dụng ý của Ngụy Tu Sở.

Nửa tháng sau.

Vùng đất Tư Nam bao người hằng mong đợi cuối cùng cũng hiện ra trước mắt.

Từ xa đã nhìn thấy bến đò đông nghẹt người, ồn ào náo nhiệt, so với thành Đồng Hoa chỉ có hơn chứ không kém.

Giữa biển người chen chúc, một hàng người đội mũ đỏ ch.ót vô cùng bắt mắt.

Một vị thư sinh trợn tròn mắt, hưng phấn chỉ tay về phía những người đội mũ đỏ, lớn tiếng nói: "Đó là quan viên của Tư Nam đấy, lát nữa mọi người xuống thuyền cứ tìm họ, họ sẽ lo liệu chu đáo cho."

Những người khác trên thuyền đều tươi cười cảm ơn anh ta.

"Thẩm phu t.ử, cảm ơn huynh đã nhắc nhở! Chúc huynh nhất định sẽ được chọn làm phu t.ử ở Tư Nam."

"Cảm ơn huynh suốt dọc đường đã dạy dỗ tụi nhỏ!"

Thẩm phu t.ử bẽn lẽn cười: "Mọi người cũng vậy nhé, chúc tất cả chúng ta đều phát triển tốt ở Tư Nam."

Chiếc thuyền lớn từ từ cập bến.

Tâm trạng của mọi người càng thêm náo nức, tất cả ùa ra sát lan can, mở to mắt, xúc động ngắm nhìn khung cảnh Tư Nam.

Nhìn từ xa, bến đò có vẻ lộn xộn, nhưng nhìn kỹ lại thấy rất quy củ, ngăn nắp. Mặt đất là nền đất nện cứng cáp, được chia thành các khu vực khác nhau bằng những dãy hàng rào, du khách thong thả đi dạo trên những lối đi nhỏ.

Có khu thương mại, khu đăng ký, còn có cả những túp lều lớn phát đồ ăn miễn phí...

Phía ngoài cùng bên phải, thế mà lại có cả xe ngựa miễn phí!

Những người mang vác quá nhiều hành lý có thể ngồi xe ngựa vào thành mà không tốn một xu!

Suốt chặng đường nghe mọi người rỉ tai nhau, Ngụy Tu Sở cũng hiểu được Tư Nam này có một không hai ở Thất quốc.

Dân chúng hòa thuận vui vẻ, mưa thuận gió hòa, tư tưởng vô cùng cởi mở.

Ngài có chút tò mò, liền hỏi Tạ Lăng: "Huyện lệnh Tư Nam của các cô là ai vậy? Sao lại sắp xếp mọi việc chu toàn đến thế?"

Ngụy Linh Lung cũng tỏ vẻ ngạc nhiên, nghiêng đầu thắc mắc: "Nơi này còn tốt hơn cả Ngụy Chiêu, chẳng phải Bắc Giang là quốc gia yếu kém nhất trong Thất quốc sao?"

Tạ Lăng cười mỉm: "Rồi mọi người sẽ sớm biết thôi."

Ba người vừa bước xuống thuyền, một phu xe đội nón lá đã tiến đến, đon đả chào mời: "Ba vị, thấy vị công t.ử này đi lại khó khăn, hay là để ta chở các vị vào thành nhé?"

Tạ Lăng đang phân vân không biết vào thành bằng cách nào, gật đầu đáp ngay: "Vậy làm phiền đại thúc."

Phu xe cười hiền hậu: "Vậy lát nữa các vị nhớ đến chỗ quan viên quản lý xe ngựa đăng ký tên ta nhé! Hehe."

"Được thôi."

Tạ Lăng trả lời sảng khoái.

Ba người nhanh ch.óng yên vị trên xe ngựa, thẳng tiến về huyện thành Tư Nam.

Xung quanh cũng có không ít phu xe đang hối hả chở những người mới đến vào thành.

Đường đi toàn là đường xi măng phẳng lì, xe chạy êm ru, chẳng mảy may có chút xóc nảy nào.

Ngụy Linh Lung vô cùng tò mò: "Đường này làm bằng gì mà nhẵn thín thế, giống hệt đường lát đá bạch ngọc trong hoàng cung vậy."

Tạ Lăng giải thích: "Đây gọi là đường xi măng."

Ngụy Tu Sở nhướng mày: "Cũng là một vật liệu tốt đấy."

Khi gần đến huyện thành Tư Nam, phía trước chợt vang lên những tiếng xôn xao kinh ngạc.

Ngụy Linh Lung vội vén rèm cửa sổ, muốn xem có chuyện gì náo nhiệt.

Đôi mắt hạnh của thiếu nữ mở to, sáng lấp lánh, ánh lên vẻ ngạc nhiên thích thú: "Mọi người mau nhìn ra ngoài xe ngựa kìa!"

Tạ Lăng và Ngụy Tu Sở cũng đưa mắt nhìn ra.

Chỉ thấy dọc hai bên con đường rộng thênh thang, phẳng lì, san sát những ngôi nhà trang nhã với đủ kiểu dáng khác nhau, nối tiếp nhau mọc lên, nhà nào nhà nấy đều có một khoảng sân nhỏ riêng biệt.

Cùng lúc đó, cửa sổ của mười mấy chiếc xe ngựa đều chen chúc những cái đầu tò mò.

Phu xe quay lại cười nói: "Đây là nhà xây cho những người ngoại tỉnh như các vị đấy. Vốn dĩ khu tái định cư nằm trong thành, nhưng sau này dân số đông quá, không chứa xuể, Huyện lệnh đại nhân mới cho xây thêm một khu ở vòng ngoài."

Nói đến đây, khuôn mặt phu xe rạng rỡ hẳn lên, vẻ tự hào không giấu giếm: "Theo ta thấy á, chắc phải xây thêm một khu nữa mới đủ chỗ ở!"

Ngụy Tu Sở thoáng chốc ngẩn ngơ, hồi lâu chưa định thần lại được.

Ngài từ nhỏ đã được giáo d.ụ.c về sách lược trị quốc, hiểu rõ việc đảm bảo cho người già có nơi nương tựa, trẻ nhỏ được chăm sóc, mọi người đều an cư lạc nghiệp là điều gian nan đến nhường nào!

Ngụy Chiêu dẫu quốc lực hùng cường đến vậy, số lượng dân chúng được no cơm ấm áo cũng chỉ chiếm hai ba phần mười.

Cái huyện Tư Nam nhỏ bé này, không những giúp mọi người dân đều an cư lạc nghiệp, mà quan trọng hơn cả, là có thể khiến mọi người đều hăng say lao động, không hề trễ nải.

Rốt cuộc họ đã làm thế nào?

Phải biết rằng, chính sách ưu đãi càng nhiều, càng dễ sinh ra những kẻ ăn bám, ở đâu mà chẳng có những người lười biếng, thích hưởng thụ.

Không dùng biện pháp cưỡng chế, mà vẫn có thể khiến mọi người làm việc tích cực đến vậy, quả thực là một điều tưởng chừng như không thể!

Ánh mắt Ngụy Tu Sở trở nên thâm trầm.

Vị Huyện lệnh Tư Nam này rốt cuộc là nhân vật xuất chúng phương nào?

Ngụy Linh Lung thì chẳng suy nghĩ sâu xa đến thế.

Nàng cứ bám rịt lấy cửa sổ, dán mắt vào từng ngôi nhà lướt qua, đôi mắt cứ sáng lên rồi lại sáng lên.

"Ngôi nhà này đẹp quá, đằng trước có vườn hoa kìa. Ơ, ngôi kia cũng đẹp, bên cạnh có cái hồ nước! Khó chọn quá đi! A Lăng, chúng ta sẽ ở đâu đây?"

Thực ra trong lòng Tạ Lăng cũng vô cùng kinh ngạc.

Chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi, không ngờ Cố Nguy và những người khác lại có thể phát triển Tư Nam tốt đến vậy!

Đúng là nghề nào nghiệp nấy.

Việc quản lý dân chúng, đề ra chính sách, đội ngũ văn thần dưới trướng Cố Nguy quả nhiên rất tài ba, họ đã phát huy triệt để những lý thuyết của nàng.

Đặc biệt là người tên Chu Từ Tuế kia, mưu trí hơn người, khôn ngoan sắc sảo như một con cáo già.

"Xuy——"

Phu xe ngoái đầu lại: "Tới nơi rồi các vị, ta còn phải quay lại bến đò đón khách nữa, đoạn đường còn lại đành nhờ các vị tự đi bộ vậy!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 332: Chương 334: Đặt Chân Đến Tư Nam | MonkeyD