Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 351: Thế Chân Vạc
Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:56
Mọi chế độ ở Tư Nam vẫn diễn ra như cũ.
Chỉ có điều khác biệt là thêm vào gần một trăm vị quan lại, và gần mười vạn đại quân.
Thoạt tiên, một số viên quan bảo thủ, trong lòng vẫn ngầm phản đối.
Nhưng chưa đầy ba ngày sau, bọn họ đã tự vả mặt rốp rốp.
Mỗi bữa đều được ăn no căng bụng, toàn là thịt thà.
Chỗ ở rộng rãi, ấm áp, lại có cả nhà tắm lớn.
Bá tánh bình yên, đời sống no đủ.
Học viện cho mọi lứa tuổi trẻ em đều có thể theo học.
Chủ thượng lại rất đỗi tôn trọng họ, bất cứ ý kiến đóng góp nào đều biết lắng nghe, nếu thấy phù hợp sẽ lập tức đăng báo sửa đổi và nêu danh ngợi khen.
Ở Tư Nam, họ thực sự cảm nhận được mình đang phục vụ cho nhân dân, đang làm quan, đang thi thố lí tưởng lớn.
Đây không phải là kỷ nguyên thái bình thì là gì?
Thực là cuộc sống tựa thần tiên!
Giấc mơ chốn Đào nguyên của mọi sĩ phu!
Lính tráng thì khỏi phải nói.
Trước hết, Cố Nguy là người hùng vĩ đại trong lòng mọi quân sĩ Bắc Giang, theo Cố Nguy, bọn họ có tương lai.
Sau nữa, lúc theo triều đình, mỗi ngày chỉ có một bữa cháo tấm loãng toẹt.
Tới Tư Nam mới vỡ lẽ ra, mả mẹ nó con lợn còn ăn sướng hơn bọn họ!
Một ngày ba bữa, có mặn có nhạt, thi thoảng còn được đ.á.n.h chén linh đình.......
Lúc không phải tập tành, cũng được như bao bách tánh khác, đi nhận nhiệm vụ kiếm điểm công, đời sống tiên cảnh chứ đâu!
Tư Nam ngày càng hưng vượng, dưới bàn tay nhào nặn tuyên truyền của Chu Từ Tuế, nó gần như trở thành chốn Đào nguyên trong mộng của mọi người.
Nhưng có người lại phải lo bạc đầu.
Thượng Kinh.
Lúc dời đô, hoàng cung với những mảng hoang tàn gạch nát ngổn ngang nay đã lấy lại vẻ dát vàng huy hoàng, trên ngai rồng cao tít, một người đàn ông trung niên gầy gò yên vị.
Chỉ nhìn khí chất, tuyệt không ai nhận ra hắn là chủ tướng thống lĩnh mười mấy vạn quân dân, ngược lại giống hệt một văn sĩ tao nhã hiền hòa.
Chỉ có đốm màng trắng lòa xòa nơi mắt trái, điểm thêm đôi phần hung bạo cho khí chất của y.
Lưu Tú mở lời.
"Hôm nay bắt được bao nhiêu dân tị nạn đào tẩu?"
"Bẩm chủ công, tổng cộng hai mươi tên, thảy đều mưu tính chạy qua Tư Nam."
Lưu Tú nhạt giọng: "Lột da, c.h.ặ.t đ.ầ.u, tru di cửu tộc. Treo xác ngoài chợ, để cho người đời thấy kẻ phản bội chịu kết cục ra sao."
Ngưng một nhịp, hắn cười khẩy: "Ngày trước chính bổn đốc ban áo ấm cơm no cho chúng, dìu dắt chúng đi qua t.h.ả.m kịch, nay lại quay lưng đổ vạ, đòi sang Tư Nam? Hơ. Đừng hòng."
Bọn thủ hạ phía dưới bị chất giọng thâm độc của y dọa cho lạnh người.
"Vâng."
Gã văn sĩ bên cạnh cân nhắc từng từ ngữ.
"Chủ công, vậy bây giờ ta tính sao đây?"
"Án binh bất động. Thượng Kinh cách xa Lĩnh Nam, dẫu có khai chiến thì đ.á.n.h cũng không vói tới đây được, đợi phiến Đông và Cố Nguy lưỡng bại câu thương, ta đây làm ngư ông đắc lợi."
Kỳ Đông.
Hàng ngàn vạn tướng sĩ hạ trại sát bờ sông.
Trong trướng to nhất ở giữa, một gã đàn ông mặt đen sì vạm vỡ đang ngự.
Chu Địch đập bàn bôm bốp, ồm ồm rống lớn: "Cái gì? Có đám dân đen định trốn đi Tư Nam? Đi túm hết cả lượt về đây, đày đọa bắt chúng đi làm kiếp sai vặt khổ cực nhất cho ta, khỏi phát bổng lộc, thực sự là khốn kiếp!
Cố Nguy dám lộng hành cướp người ở địa bàn Kỳ Đông của ta, không coi ta ra gì! Đánh, mai đ.á.n.h luôn! Mả cha nó. Phải cho Cố Nguy nếm mùi lợi hại của lão t.ử!"
Mưu sĩ hai bên nhất tề quỳ rạp.
"Tướng quân vạn lần xin đừng! Nếu manh động, kẻ ở phương Bắc kia nhất định đứng xem kịch hay đó."
Chu Địch đảo tròng mắt, cũng bớt hung hăng phần nào.
"Vậy chiêu mộ tiếp đi. Dù sao phái Đông ta địa hình thênh thang, quần chúng đông đúc, cóc sợ!"
Tư Nam.
Chu Từ Tuế nghe mật thám về báo tình hình, quay gót bước vô thư phòng.
Dù đã là chủ công, thư phòng của Cố Nguy vẫn tuềnh toàng như vậy.
Nha môn Tư Nam cũng chỉ vỏn vẹn ở khu nhà bé tẹo này.
"Đại nhân, xem chừng ngày sau muốn kích động dân chúng đến Tư Nam cũng gian nan đây."
Đôi mắt Cố Nguy tĩnh lặng.
"Không sao. Binh cốt ở tinh nhuệ chứ không ở số lượng. Chuyên tâm luyện binh, an dân phát triển, hai kẻ đó chưa phải mối lo."
Tạ Lăng bên cạnh hất cằm.
"Kẻ đáng gờm là lân bang. Mà này, một dạo này mọi sự giao lại cho chàng, ta cần phải lặn lội qua Nam Chiếu một chuyến, dò thăm vài việc."
