Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 386: Tiểu Công Chúa

Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:57

"Sau khi tiểu sư thúc rời đi, bọn đệ phải nhích từng bước một suốt hơn một canh giờ đồng hồ mới tiến lên được phía trước để nhìn thấy Thần nữ. Ả ta ngồi chễm chệ sau một bức màn dày cộp, bốn bề được bao bọc bởi hàng rào binh lính dày đặc, khuôn mặt thì bị che khuất bởi tấm mạng che mặt, nên chẳng ai biết được dung nhan thực sự ra sao. Bá tánh thì xếp hàng dài dằng dặc, những ai được gọi tên thì phải quỳ rạp xuống đất, lết bằng đầu gối tiến lên phía trước, chắp tay thành kính chờ đợi Thần nữ ban ơn."

"Lết bằng đầu gối ư? Có nghĩa là phải quỳ gối bò lên phía trước sao? Cô ta coi bá tánh là cái thá gì vậy?" Mấy đệ t.ử tức tối bất bình.

Ngọc Vi càng cười nhạt hơn: "Vị Thần nữ này, mười phần thì đến tám chín phần là phường l.ừ.a đ.ả.o mượn danh chuộc lợi. Vài năm trước ta từng có cơ hội gặp mặt vị Thần nữ thực sự, nàng ấy chỉ dựng một túp lều đơn sơ ngoài ngoại thành là đã bắt đầu khám chữa bệnh cho dân nghèo rồi, làm gì có mấy cái thủ tục rườm rà rắc rối như thế này?"

Tạ Lăng liếc nhìn Ngọc Vi. Nàng thực sự không ngờ trí nhớ của Ngọc Vi lại tốt đến vậy, vẫn còn khắc cốt ghi tâm quá trình nàng khám bệnh cho bá tánh năm đó.

Ngọc Vi bắt gặp ánh mắt của Tạ Lăng, y chống cằm, ánh mắt đăm chiêu suy nghĩ: "Đừng nói chứ, ta cảm thấy khí chất của tiểu sư thúc và vị Thần nữ năm đó cũng có vài phần hao hao nhau đấy, đều tỏa ra khí phách thanh cao lạnh lùng, nhưng lại không hề tạo cảm giác xa cách, ngược lại rất dễ gần và thân thiện."

Tạ Lăng nhấp một ngụm trà sữa, cười đáp: "Vậy sao?"

Đệ t.ử đang kể chuyện tiếp tục tiếp lời: "Khi bá tánh tiến lên phía trước, Thần nữ liền làm phép tung một đám khói mù mịt, rồi cầm cành liễu nhúng vào loại nước có màu hồng nhạt vẩy lên người bá tánh, cuối cùng ban cho họ một viên t.h.u.ố.c màu đen, bảo họ nuốt vào bụng."

Các đệ t.ử đồng loạt nhíu mày. Dưới sự chỉ dạy tận tình của Tạ Lăng trong suốt mấy năm qua, các đệ t.ử Minh Nguyệt đảo tất nhiên vô cùng coi thường những thủ đoạn mê tín dị đoan này. Khám bệnh cứu người thì phải dựa vào thực tài, tận tâm tận lực chẩn đoán chữa trị, chứ bày vẽ mấy cái trò bịp bợm hoa hòe hoa sói này để làm cái quái gì?

Đệ t.ử đang kể chuyện xua tay: "Mọi người đừng nóng vội, hãy nghe ta nói tiếp, điều kỳ lạ nhất là, cái trò mèo của vị Thần nữ kia, vậy mà lại có hiệu nghiệm thực sự! Ta đã cẩn thận quan sát những người dân sau khi nhận được 'phước lành', sắc mặt họ cải thiện rõ rệt với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, họ còn mừng rỡ dập đầu tạ ơn ríu rít bảo rằng bụng không còn đau, đầu cũng hết nhức mỏi..."

"Hả? Làm sao có chuyện vô lý như vậy được, lẽ nào ả ta thực sự là Thần nữ giáng trần?"

"Tiểu sư thúc, chuyện này rốt cuộc là sao ạ?"

Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Tạ Lăng.

Tạ Lăng ra hiệu im lặng: "Cứ bình tĩnh đã, hãy nghe Ngọc Thanh kể tiếp, Ngọc Thanh, đệ có nhìn rõ hình dáng viên t.h.u.ố.c đó không?"

Vẻ mặt Ngọc Thanh có chút cổ quái: "Đệ cũng đang định nhắc tới chuyện này đây, viên t.h.u.ố.c đó màu đen tuyền, bên trong... hoàn toàn không có mùi vị của bất kỳ loại thảo d.ư.ợ.c nào."

"Hả?"

"Đệ không nhìn lầm đấy chứ?"

Căn phòng bao bỗng chốc sôi sục hẳn lên. Hai đệ t.ử cùng đi theo liền lắc đầu phủ nhận: "Nếu chỉ một mình Ngọc Thanh sư huynh nhìn nhầm thì còn có thể giải thích được, đằng này còn có bọn đệ làm chứng nữa mà, bọn đệ cũng chẳng ngửi thấy chút mùi thảo d.ư.ợ.c nào, chỉ là một viên hoàn màu đen bình thường, cũng chẳng biết là được vo viên từ thứ gì, nhìn y hệt như viên phân cừu vậy."

Đệ t.ử của Minh Nguyệt đảo từ nhỏ đã được rèn luyện kỹ năng phân biệt các loại thảo d.ư.ợ.c, khứu giác vô cùng nhạy bén, dù cho có được bào chế thành dạng viên hoàn, chỉ cần dùng mắt quan sát và mũi ngửi, họ cũng thừa sức bóc trần những loại d.ư.ợ.c liệu được sử dụng bên trong. Nghe ba người họ khẳng định chắc nịch, trong lòng Tạ Lăng lóe lên những tia nghi hoặc. Thật kỳ lạ. Con ả Thần nữ rởm này rốt cuộc đang giở trò gì vậy?

Nàng trầm ngâm suy nghĩ một lúc, rồi lên tiếng: "Tạm thời chúng ta chỉ còn cách tìm vài người dân đã được Thần nữ chữa trị đến kiểm tra xem sao, như vậy mới có thể nắm bắt được tình hình thực tế, Ngọc Thanh, ba người các đệ ngày mai lại tiếp tục đi xếp hàng, tốt nhất là phải xin được một viên t.h.u.ố.c mang về đây."

"Rõ!"

Vừa dứt lời, từ ngoài hành lang, tiểu nhị đã bưng nồi lẩu nóng hổi bước vào. "Xin quý khách lưu ý cẩn thận nhé! Nồi lẩu đang rất nóng đấy ạ!" Là nồi lẩu uyên ương, một bên là nước lẩu thanh ngọt, một bên là nước lẩu cay xé lưỡi. Đồ ăn kèm đã được dọn lên từ trước. Đám đệ t.ử vốn đã đói meo, bụng sôi ùng ục, không ai bảo ai liền tranh nhau nhúng thức ăn vào nồi.

Một đệ t.ử vừa gắp thức ăn vừa tò mò hỏi thăm: "Này anh bạn, các quán khác người ta toàn đặt tên là đường này, hiên nọ, sao quán của các anh lại lấy cái tên 'Lăng Đại Oa' nghe bình dân vậy?"

Tiểu nhị mỉm cười giải thích: "Dạ thưa, bởi vì trong tên của bà chủ lớn nhà chúng tôi có chữ 'Lăng' ạ." Nói xong, hắn lại nháy mắt tinh nghịch: "Ngày nay trên đường phố có biết bao nhiêu là Dương Đại Oa, Trần Đại Oa đủ các thể loại, nhưng xin quý khách hãy tinh ý lựa chọn đúng thương hiệu 'Lăng Đại Oa' của chúng tôi nhé, quán chúng tôi là cha đẻ của món lẩu này đấy, hương vị độc nhất vô nhị không đâu sánh bằng. Chuỗi cửa hàng có mặt khắp bảy quốc gia, những thành trì nào sầm uất nhộn nhịp một chút là chắc chắn sẽ có chi nhánh của chúng tôi đóng đô."

Nghĩ đến mức độ nổi đình nổi đám của Lăng Đại Oa, đám đệ t.ử không khỏi tặc lưỡi xuýt xoa: "Thật không dám tưởng tượng bà chủ lớn này đã thu về khoản lợi nhuận khổng lồ đến mức nào."

Tiểu nhị cười tươi rói: "Nếu quý khách có bất kỳ yêu cầu gì cứ việc gọi chúng tôi nhé, quán chúng tôi còn có vô vàn những dịch vụ đặc sắc khác, chẳng hạn như trang điểm miễn phí, sơn móng tay (nhuộm đậu khấu), lát nữa các cô nương có thể thỏa sức trải nghiệm..."

Tạ Lăng khẽ nhướng mày. Dù là chuỗi cửa hàng trà sữa "Lăng Vi Trà", hay chuỗi quán lẩu "Lăng Đại Oa", tất cả đều mang đậm dấu ấn tên của nàng. Gia đình họ Cao quả thực là những người làm ăn vô cùng trung thực và tận tụy. Nàng cảm thấy có chút háo hức, muốn được gặp lại những cộng sự đắc lực của mình.

Nhóm người ngồi trong phòng bao trên tầng ba, qua khung cửa sổ, họ có thể nhìn bao quát toàn bộ khung cảnh sảnh lớn ở tầng một, nơi các mỹ nữ đang uyển chuyển múa lượn, dàn nhạc tấu lên những khúc nhạc du dương thanh nhã. Nhưng do không khí trong quán lẩu vốn dĩ đã ồn ào náo nhiệt, tiếng thực khách trò chuyện cười đùa vang râm ran, nên tiếng nhạc cũng bị lấn át đi phần nào, chỉ có điệu múa uyển chuyển của các mỹ nữ là vẫn thu hút ánh nhìn.

Dọc theo hai bên sảnh lớn là những gian hàng dịch vụ được bày biện bắt mắt, những hàng dài thiếu nữ đang nối đuôi nhau chờ đợi. Chắc hẳn đó chính là những dịch vụ trang điểm, làm móng mà tên tiểu nhị vừa quảng cáo. Mấy nữ đệ t.ử xúm lại bên cửa sổ, ánh mắt đắm đuối không rời khỏi những gian hàng dịch vụ sầm uất phía dưới. Đã là những thiếu nữ mười tám đôi mươi, làm sao có thể cưỡng lại sức hấp dẫn của việc làm đẹp cơ chứ. Huống hồ cuộc sống ở Minh Nguyệt đảo vốn dĩ thanh đạm, thiếu thốn, các cô nương lại càng thêm khao khát được trải nghiệm những thú vui làm đẹp của tuổi trẻ.

Tạ Lăng vô cùng tâm lý: "Các muội cứ đi xếp hàng đi, mọi người sẽ ngồi đây đợi, lát nữa chúng ta cùng nhau về khách điếm cũng chưa muộn."

Các cô nương vui sướng đến mức chỉ hận không thể nhào tới ôm chầm lấy Tạ Lăng hôn chụt vài cái: "Đa tạ tiểu sư thúc!" Cảm ơn xong, mấy cô nương ríu rít như bầy chim sẻ tung tăng chạy xuống lầu.

Tạ Lăng nhân cơ hội tiếp tục dò hỏi tên tiểu nhị, muốn nắm bắt sơ lược về tình hình kinh doanh của chuỗi cửa hàng lẩu và trà sữa hiện tại, xem liệu có bị quan phủ chèn ép gây khó dễ hay không. "Anh bạn tiểu nhị, chuỗi quán lẩu của các anh, tổng cộng đã mở được bao nhiêu chi nhánh rồi? Chúng tôi là những thầy t.h.u.ố.c rong ruổi khắp nơi, chỉ sợ khi rời khỏi Đông Lăng quốc lại không có cơ hội được thưởng thức món ngon này nữa."

Trong ánh mắt tiểu nhị toát lên vẻ tự hào khó giấu: "Chuỗi quán lẩu của chúng tôi hiện đã mở được một trăm linh hai chi nhánh rồi, chỉ tính riêng tại Đông Lăng quốc, cũng đã có khoảng mười lăm chi nhánh đang hoạt động."

Tạ Lăng chớp chớp mắt: "Lợi hại thật đấy. Xem ra chúng tôi vẫn còn có lộc ăn. Vừa rồi ta có thấy không ít người mặc quan phục ra vào quán, quả là danh bất hư truyền, đến cả quan lại cũng phải cất công đến đây thưởng thức."

Tiểu nhị càng thêm đắc ý tự hào: "Đương nhiên rồi, quán lẩu của chúng tôi là nơi hội tụ của tầng lớp thượng lưu, quan lại quý tộc tấp nập kéo đến nườm nượp." Hắn ghé sát vào tai Tạ Lăng, thì thầm to nhỏ: "Chẳng hạn như ở phòng bao ngay sát vách, cô nương đoán thử xem là nhân vật tầm cỡ nào?"

Tạ Lăng phối hợp diễn sâu, lắc đầu nguầy nguậy: "Là ai vậy?"

Ánh mắt tiểu nhị ánh lên sự sùng bái tột độ: "Chính là vị phu nhân của người sẽ kế nhiệm chức gia chủ gia tộc Nam Cung! Nàng vốn là tiểu công chúa của Ngụy Chiêu quốc được gả sang đây cầu thân——"

Lời còn chưa dứt. Mấy nữ đệ t.ử vừa chạy xuống lầu lúc nãy lại hớt hải hớt hải chạy ngược trở lên, đẩy tung cánh cửa gỗ: "Tiểu sư thúc, tỷ mau xuống dưới xem thử đi, có án mạng rồi!"

Nếu chỉ là án mạng thông thường, đám đệ t.ử này hoàn toàn có thể tự mình giải quyết ổn thỏa. Nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt của các cô nương, Tạ Lăng nhíu mày, lập tức cất bước chạy xuống lầu. Đám đệ t.ử còn lại cũng lật đật nối gót theo sau nàng.

Tiểu nhị vốn cũng định chạy theo xem náo nhiệt, nhưng chợt nghe thấy tiếng gọi từ phòng bao bên cạnh, vội vàng thay đổi thái độ, nở nụ cười cung kính khúm núm, cẩn thận đẩy cửa bước vào. Đó chính là vị tiểu công chúa của Ngụy Chiêu quốc sang cầu thân, hiện tại còn mang thân phận là phu nhân chính thất của người kế nhiệm gia chủ gia tộc Nam Cung. Quản lý quán đã dặn dò kỹ lưỡng, phải phục vụ vị khách VIP này với tinh thần cảnh giác cao độ nhất!

Cũng chẳng hiểu sao vị tiểu công chúa này lại đ.â.m ra nghiện món lẩu đến vậy, tính sương sương thì đây đã là lần thứ tám nàng ta ghé quán trong tháng này rồi. Lần nào đến nàng cũng boa tiền tip vô cùng hào phóng, tiếng lành đồn xa khắp cả quán, ai nấy đều âm thầm phong nàng làm "Vị khách sộp nhất quả đất". Tên tiểu nhị này đã mỏi mòn chờ đợi suốt nửa tháng trời, cuối cùng cũng đến lượt hắn được phục vụ nàng. Hắn cố kìm nén sự phấn khích tột độ, tươi cười rạng rỡ bước vào phòng, khom lưng cúi gập người, dùng giọng điệu cung kính nhất có thể lên tiếng hỏi han: "Thưa phu nhân, ngài cần dùng thêm món gì ạ?"

Lúc bước vào phòng, tiểu nhị tranh thủ liếc nhanh một cái, nhận thấy vị tiểu công chúa đến từ Ngụy Chiêu quốc này tuổi đời còn rất trẻ, sở hữu khuôn mặt baby tròn trịa đáng yêu, nếu không nhờ kiểu tóc b.úi đặc trưng của phụ nữ đã có chồng, thì trông nàng chẳng khác gì một thiếu nữ chưa chồng.

Giọng nói của người phụ nữ nhàn nhạt: "Lấy thêm cho ta một đĩa thịt dê, thái lát thật mỏng nhé, thêm một phần viên thịt cống thái (rau diếp thơm), à phiền ngươi chạy sang quán bên cạnh mua giúp ta một ly trà sữa vị đào mới ra mắt nữa nhé."

"Vâng ạ!"

Tiểu nhị vừa đáp lời, một đại nha hoàn đứng hầu bên cạnh phu nhân liền lấy ra một túi tiền thưởng. Túi tiền nặng trĩu tay, tiểu nhị gần như không dám thở mạnh, giả vờ từ chối một chút rồi mới sung sướng nhét gọn vào ống tay áo.

Sau khi tiểu nhị lui ra ngoài đi chuẩn bị đồ.

Đại nha hoàn cau mày lo lắng: "Phu nhân, người hãy cố gắng ăn thêm chút gì đi? Lần nào đến người cũng gọi nguyên một bàn đồ ăn thịnh soạn, nhưng rốt cuộc lại chẳng đụng đũa miếng nào, cứ thế này thì cơ thể người sớm muộn gì cũng suy kiệt mất thôi."

Người phụ nữ dùng tay xoa xoa ấn đường, hai mắt nhắm nghiền, trả lời qua quýt: "Ừm."

Nha hoàn cau mày, trong lòng lo lắng như lửa đốt. Nhưng nàng thừa hiểu rằng dù có lo lắng đến mấy cũng vô ích. Vị tiểu công chúa này bản tính vô cùng bướng bỉnh. Kể từ ngày gả sang Đông Lăng cầu thân, ngày nào nàng cũng chỉ quẩn quanh với mấy con ch.ó con mèo, hoặc là dạo phố mua sắm, ăn lẩu uống trà sữa, chèo thuyền ngắm cảnh hồ. Tính đến nay cũng đã hơn nửa năm trôi qua, sau đêm tân hôn kết thúc trong sự bất hòa, tiểu công chúa và vị thiếu gia chủ Nam Cung gia chưa từng chạm mặt nhau lần nào nữa. Nha hoàn thầm nghĩ, xem ra nàng phải bí mật báo cáo tình hình này về Ngụy Chiêu rồi. Thái t.ử điện hạ đã từng dặn dò, bất kể công chúa phải chịu đựng chút ủy khuất nào, cũng phải bẩm báo lại cho ngài ấy tường tận.

"Dưới lầu đang có chuyện gì ồn ào thế?" Nghe thấy tiếng huyên náo, người phụ nữ hững hờ cất tiếng hỏi.

Nha hoàn Tước Nhi tiến lại gần cửa sổ, vén rèm nhìn xuống dưới: "Nô tỳ cũng không rõ nữa, đông người lắm, bu kín thành từng vòng tròn, không nhìn rõ được gì cả, phu nhân có muốn xuống dưới xem thử không ạ?"

Người phụ nữ không thèm hé mắt nhìn: "Thôi bỏ đi." Nàng rũ mắt xuống, đôi mắt hạnh trong veo nay đã mất đi ánh sáng, đờ đẫn nhìn những món sơn hào hải vị trên bàn, tâm trí phiêu dạt về nơi xa xăm nào đó.

Tước Nhi nhìn mà lòng đau như cắt. Tiểu công chúa thuở thiếu thời vốn dĩ là một thiếu nữ hoạt bát rạng rỡ biết bao, kể từ sau biến cố xảy ra cách đây bốn năm, khi trở về nàng dường như đã biến thành một con người hoàn toàn khác. Sau khi đi cầu thân, nàng càng trở nên lạnh nhạt vô hồn tựa như một con rối gỗ, dường như chẳng còn điều gì trên cõi đời này có thể khiến nàng mỉm cười được nữa. Vị phu quân hiện tại lại là một kẻ lạnh lùng tàn nhẫn... Ôi, những chuỗi ngày này. Khóe mắt Tước Nhi đỏ hoe, nàng lén lút rút chiếc khăn tay lau vội những giọt lệ chực trào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 363: Chương 386: Tiểu Công Chúa | MonkeyD