Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 408: Làm Cỗ Cho Người Khác Xơi
Cập nhật lúc: 12/03/2026 04:00
"Lão t.ử g.i.ế.c mày!" Gã đàn ông hai mắt đỏ ngầu, bật dậy vung tay tát trả.
Tạ Lăng khẽ xoay người né tránh. Lại tung thêm một cước vào nhượng chân gã. Khiến gã ngã lăn quay, lăn lộn mấy vòng trên mặt đất mới dừng lại được.
Tạ Lăng vẫn giữ nguyên nét mặt thản nhiên, giọng điệu thậm chí còn mang vẻ quan tâm. "Ô kìa? Ta lại thấy có con muỗi đậu ở nhượng chân đại nhân nữa này."
Nhìn thấy gã đàn ông định vùng dậy tìm chỗ c.h.ế.t tiếp, tên chỉ huy Hắc Giáp Vệ nheo mắt, lạnh lùng quát lớn: "Dừng tay lại, chúng ta còn có nhiệm vụ." Hắn thừa biết, thuộc hạ của mình hoàn toàn không phải là đối thủ của nữ t.ử này.
Gã đàn ông vùng vằng đứng lên, trừng mắt lườm Tạ Lăng một cái cháy máy. Tạ Lăng không hề né tránh, lạnh lùng đáp trả ánh nhìn của hắn. "Sao thế? Muỗi đốt khắp người rồi à?"
Nghe thấy câu nói này, gã đàn ông bỗng dưng cảm thấy sợ hãi, mím c.h.ặ.t môi, nhanh ch.óng quay lưng đi thẳng. Rất nhanh sau đó, toán Hắc Giáp Vệ đã biến mất ở cuối con phố.
Các đệ t.ử Minh Nguyệt đảo vội vã xúm lại quanh Tạ Lăng, khuôn mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng, miệng không ngừng gọi "Tiểu sư thúc, Tiểu sư thúc". Ngọc Vi, thân là một trang nam nhi, vậy mà lại xúc động đến mức rơm rớm nước mắt. "Tiểu sư thúc, người không cần phải ra mặt bênh vực đệ đâu, đệ, đệ thực sự không sao mà! Nhìn kìa, tay tỷ đ.á.n.h người ta mà sưng đỏ hết cả lên rồi!"
Tạ Lăng vẫn giấu nhẹm đôi tay ra sau lưng, không muốn để họ phải bận lòng. "Không sao đâu, võ công của ta các đệ còn chưa yên tâm sao?"
"Không được! Phải bôi t.h.u.ố.c trước đã!"
"Đúng thế, chẳng phải tiểu sư thúc từng dạy về lực tác dụng và phản lực sao? Bộ giáp của cái tên lính khốn kiếp đó cứng như đá vậy."
Đám đệ t.ử thường ngày vốn rất ngoan ngoãn, giờ đây lại bướng bỉnh nhìn chằm chằm vào Tạ Lăng. Tạ Lăng đành bất lực chìa tay ra, để mặc cho các đệ t.ử bôi t.h.u.ố.c. Đành chịu thôi, nàng thừa nhận là mình đã có chút bốc đồng. Quả thực là hơi đau. Nhưng nàng không thể đứng nhìn người của mình bị ức h.i.ế.p mà chẳng làm gì cả.
Ánh mắt Tạ Lăng dần trở nên lạnh lùng. "Ngọc Chân, Ngọc Thanh hai đệ thay đồ thường phục đi xem tình hình thế nào, những người còn lại theo ta về, lát nữa tập trung ở chỗ cũ."
Ngọc Thanh, Ngọc Chân đồng loạt gật đầu. "Vâng!"
Tạ Lăng không quay về khách điếm. Nam Cung Dục đã lộ rõ bộ mặt phản bội, khách điếm do hắn sắp xếp đương nhiên không thể ở lại thêm nữa. Nàng dẫn các đệ t.ử đến căn nhà mà Đậu Khấu đã thuê. Trong nhà vắng tanh, Đậu Khấu và Trương Mẫn Ngôn đều không có mặt. Tạ Lăng ngồi trầm ngâm bên chiếc bàn đá, trong đầu nảy ra vô số suy tính. Xem ra Nam Cung gia đã hạ quyết tâm bảo vệ Nam Cung Hải Đường đến cùng rồi. Tình thế hiện tại đã hoàn toàn đảo ngược, nàng phải tính toán lại một kế hoạch mới.
"Rầm ——" Không biết qua bao lâu, cánh cửa gỗ bất ngờ bị đẩy tung. Đậu Khấu lao vào trước, ngay sau đó Trương Mẫn Ngôn cũng nối gót bước theo. Nét mặt cả hai đều vô cùng sốt sắng. Đậu Khấu chưa kịp ngồi xuống đã vội vã cất tiếng: "Đại nhân! Ả Thần nữ đó sao lại ngóc đầu lên được rồi? Bây giờ toàn bộ bá tánh đều đổ xô về phía ả ta! Rõ ràng hôm qua chỗ ả ta còn vắng như chùa Bà Đanh cơ mà?"
Trương Mẫn Ngôn tiếp lời: "Nửa đêm qua tôi bị bọn lính đ.á.n.h thức, bắt sáng mai phải đến lạy bái Thần nữ, còn hứa thưởng mười lượng bạc. Với cái quy mô đó, tôi e là toàn bộ bá tánh trong kinh đô đều bị lùa đi hết rồi."
"Cái gì?!" Đám đệ t.ử tròn mắt kinh ngạc. Tuy nhiên, điều khiến họ kinh hoàng hơn vẫn còn ở phía sau. Ngọc Thanh và Ngọc Chân đã trở về. Cả hai tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, nói năng lắp bắp, miệng cứ lẩm bẩm "thật là quá quắt".
Tạ Lăng trấn an: "Có chuyện gì, từ từ kể lại xem."
Phải mất một lúc lâu, hai người mới bình tĩnh lại được. Ngọc Chân, vốn dĩ là người ít nói, nay lại chỉ thẳng tay về hướng trung tâm thành phố mà c.h.ử.i ầm lên. "Thật quá đáng! Đúng là mặt dày vô liêm sỉ! Từ thủa cha sinh mẹ đẻ đến nay chưa từng thấy kẻ nào trơ trẽn đến thế! Tức c.h.ế.t ta mất!"
Ngọc Thanh vẫn còn giữ được chút lý trí, hai tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, gằn từng chữ một: "Lũ Hắc Giáp Vệ khốn kiếp đó, sau khi cướp t.h.u.ố.c giải của chúng ta, đã dâng hết cho ả Thần nữ rởm! Ả ta hiện đang nghênh ngang phát t.h.u.ố.c giải ở trung tâm thành phố, toàn thể bá tánh trong thành đều đang xếp hàng rồng rắn chờ nhận t.h.u.ố.c. Bao nhiêu công sức chúng ta bỏ ra những ngày qua coi như đổ sông đổ biển! Đúng là làm cỗ cho người khác xơi!"
"Cái gì!?" Toàn thể đệ t.ử đồng loạt đứng bật dậy. Mặc dù đêm qua họ chỉ tốn có một canh giờ để nghiên cứu ra t.h.u.ố.c giải. Nhưng để đảm bảo mọi bá tánh đều có t.h.u.ố.c uống. Tất cả mọi người đã thức trắng đêm, hai mắt đỏ ngầu, buồn ngủ đến díp cả mắt vẫn kiên trì đun t.h.u.ố.c, hễ buồn ngủ là lại vã nước lạnh vào mặt để tiếp tục. Vậy mà giờ đây, mọi công sức ấy lại trở thành công cụ để ả Thần nữ rởm kia trục lợi, đ.á.n.h bóng tên tuổi.
Nếu là ai khác thì họ cũng chẳng oán thán nửa lời. Chỉ cần bá tánh được chữa khỏi bệnh là đủ. Nhưng trớ trêu thay lại chính là ả Thần nữ rởm. Kẻ đầu sỏ đã gây ra căn bệnh quái ác cho bá tánh! Hơn thế nữa, lại còn dùng cái thủ đoạn cướp đoạt đê hèn nhục nhã đó.
Ngọc Vi tức giận đứng bật dậy: "Không thể nhịn thêm được nữa. Có phải chúng ta quá đỗi hiền lành, nhẫn nhịn, khiến chúng quên mất rằng Minh Nguyệt đảo cũng là một trong Tứ đại môn phái hay không. Đại phu của Minh Nguyệt đảo, có dùng ngàn vàng cũng khó lòng mà mời được. Tiểu sư thúc, chúng ta đi thôi, về bẩm báo lại với sư tổ để người phân xử! Sư tổ là người bênh vực người nhà nhất, chắc chắn sẽ giúp chúng ta đòi lại công bằng!"
Tạ Lăng nghe xong, đột nhiên bật cười một tiếng lạnh lẽo. Vậy ra tất cả chỉ là một cú lừa ngoạn mục? Hắn ta đưa Mẫu Cổ cho nàng, chỉ là để nàng lơ là cảnh giác. Sau đó mượn bàn tay nàng để bào chế t.h.u.ố.c giải, rồi dâng công lao cho Từ Hải Đường hưởng trọn? Tạ Lăng nhớ lại dáng vẻ thề non hẹn biển vô cùng nghiêm túc của Nam Cung Dục. Nàng thực sự đã bị những lời nói của Nam Cung Dục đ.á.n.h lừa. Hóa ra cũng có ngày nàng nhìn nhầm người.
Tạ Lăng giơ tay lên, cắt ngang lời Ngọc Vi. "Ta là trưởng bối của các đệ, ra ngoài xã hội, đương nhiên ta sẽ đứng ra bảo bọc các đệ. Đừng sợ, mọi uất ức này, ta sẽ tự mình đi đòi lại!"
Đôi mắt Đậu Khấu sáng rực lên: "Đại nhân, ngài cứ nói thẳng ra đi, ngài định làm gì! Muội xin thề sống c.h.ế.t đi theo ngài!"
Tạ Lăng khẽ cười. Quả không hổ danh là cô bé do chính tay mình dìu dắt. Luôn hiểu thấu tâm tư của nàng. Tạ Lăng gõ nhịp ngón tay xuống mặt bàn. "Các đệ chắc hẳn đã từng nghe nói, ba năm trước ở Bắc Giang xảy ra đại dịch ôn dịch, bá tánh lầm than khổ cực. Khi đó có một vị Thần nữ giáng trần, cứu vớt vạn dân khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng."
Trương Mẫn Ngôn gật đầu: "Biết chứ, danh tiếng của Thần nữ vang dội khắp bốn phương, đến cả Đông Lăng quốc cũng lưu truyền những truyền thuyết về nàng. Chỉ là nàng luôn đội nón lá che khuất dung nhan, thế nên ả Thần nữ rởm kia mới dám mạo danh nàng để lôi kéo sự sùng bái của dân chúng."
Tạ Lăng đưa mắt nhìn quanh một vòng, rồi dõng dạc tung ra một tin động trời. "Vị Thần nữ đó, thực chất chính là ta."
"À, ừ." Đậu Khấu gật đầu, rồi bỗng nhiên như bừng tỉnh. Liền phát ra một tiếng kêu the thé ch.ói tai. "Cái gì! Ngài mới chính là Thần nữ sao?"
Ngọc Vi đứng bật dậy, thảng thốt: "Là tỷ thật sao! Đệ đã bảo mà, người có y thuật cao siêu mà lại không màng danh lợi như thế, chỉ có thể là tiểu sư thúc mà thôi. Tiểu sư thúc, lúc đó đệ hỏi có phải tỷ không, tỷ còn gạt đệ nữa!" Nói đến cuối câu, giọng điệu của y còn mang chút hờn dỗi.
Tạ Lăng bật cười: "Nếu có cách nào khác, ta cũng chẳng muốn để lộ thân phận này đâu, làm thế quá mức phô trương... Ta vốn không thích khoe khoang."
Mọi người đều cạn lời. Kẻ khác thì chỉ mong được đội cái danh xưng đó lên đầu để tận hưởng sự sùng bái của vạn dân cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay. Nàng thì lại chê bai, cho rằng nó quá phô trương.
Trương Mẫn Ngôn gào lên: "Sao cô không nói sớm! Bây giờ ả ta không chỉ được triều đình hậu thuẫn, mà lại còn có t.h.u.ố.c giải trong tay, bá tánh đều ngả về phe ả ta hết rồi! Nếu nói sớm thì ta đã có thể giúp cô tạo dựng thanh thế rồi!"
Khóe môi Tạ Lăng khẽ nhếch lên: "Đồ giả thì mãi mãi là đồ giả, dù có cố gắng thế nào cũng không thể biến thành đồ thật được." Cùng lắm thì đành nhờ cậy đến công nghệ hiện đại thôi. Nhất định sẽ khiến đám bá tánh thời cổ đại này lác mắt cho mà xem. "Mọi người hãy nghe ta nói đây——"
………
Ở trung tâm thành phố. Thần nữ an tọa trên chiếc bệ thờ cao ngất, xung quanh treo rủ những dải lụa trắng dài thướt tha. Những cơn gió nhẹ thoảng qua, làm hàng ngàn dải lụa bay phấp phới, lấp ló nửa khuôn mặt đang ẩn sau lớp màn che của nàng ta. Tiếng nhạc không linh, du dương từ dàn nhạc cụ vang lên, càng làm tăng thêm vẻ trang nghiêm, thành kính.
Bên dưới, bá tánh đứng kịt kín một vùng. Những người mắc bệnh bọ quỳ gối xếp thành một hàng dài dằng dặc. Những người không mắc bệnh thì dập đầu thành tâm cầu nguyện, được binh lính phát cho mỗi người một thỏi bạc trắng. Những người nhận được bạc vui sướng tột độ, chỉ hận không thể dập đầu thêm vài cái tạ ơn.
Nhưng những người vui mừng nhất lại chính là những người mắc bệnh bọ. Thuốc vừa mới uống vào, những nốt ruồi đen trên tay họ lập tức lặn mất tăm, những vết thương cũng không còn ngứa ngáy nữa, hiệu quả tức thì như thần d.ư.ợ.c. Mọi người đều trầm trồ thán phục, quả nhiên vẫn là Thần nữ lợi hại. Đại phu của Minh Nguyệt đảo bảo phải điều trị từ từ, thế mà Thần nữ vừa ra tay là bệnh tình đã tiêu tan ngay lập tức!
Khuôn mặt Từ Hải Đường nhăn nhúm lại vì tức giận. Đám người Minh Nguyệt đảo đó hóa ra cũng có chút tài cán, vậy mà trong thời gian ngắn ngủi đã điều chế ra được t.h.u.ố.c giải, hiệu quả lại còn vượt trội hơn cả t.h.u.ố.c của ả! Nghĩ đến việc toàn bộ số cổ trùng do chính tay mình dày công nuôi dưỡng sắp sửa bị tiêu diệt sạch, đôi bàn tay giấu trong ống tay áo của Từ Hải Đường siết c.h.ặ.t lại, hận đến mức nghiến răng ken két. Nếu không tại đám người Minh Nguyệt đảo chen ngang, mọi chuyện đâu đến nông nỗi này! Thậm chí cả đại ca cũng...
Mùi m.á.u tanh xộc lên tận cổ họng Từ Hải Đường, ả tức giận đến mức tối sầm mặt mũi. Nhưng dẫu có phẫn uất đến đâu, ả vẫn cố hít một hơi thật sâu, khoác lên mình lớp vỏ bọc dịu dàng, độ lượng, nhỏ nhẹ nói với bá tánh.
"Thưa các vị bá tánh, vài ngày trước ta có chuyến vân du phương xa, khi quay lại mới hay tin, có kẻ thừa lúc ta vắng mặt đã nhẫn tâm vu oan giáng họa, gán cho ta cái tội danh tày trời này. Các vị hãy thử suy nghĩ xem, nếu ta thực sự là người gieo rắc cổ độc hại các vị, thì cớ sao ta lại phải đích thân ban t.h.u.ố.c giải cho các vị làm gì? Ta thiết nghĩ, mọi người cũng nên ngẫm lại xem, ai là người đầu tiên phát hiện ra cổ độc, ai là kẻ đầu tiên đứng ra bắt bẻ ta...
Haiz, những người của Minh Nguyệt đảo đó, từ trước đến nay luôn được xưng tụng là thần tiên sống, nay y thuật lại chẳng bằng ta, trong lòng sinh ra đố kỵ, ta cũng có thể thông cảm được, nhưng tại sao họ lại nỡ lòng nào hãm hại bá tánh cơ chứ? Các vị đều là những người vô tội mà!"
Giọng Từ Hải Đường càng lúc càng trở nên thê lương, ai oán. "Nếu không phải vì thế gian lại bùng phát dịch bệnh ôn dịch, ta vốn dĩ cũng chẳng có ý định giáng trần!"
