Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 447: Ngựa Hoảng Sợ

Cập nhật lúc: 12/03/2026 07:21

Hỉ nhạc huyên náo ngút trời, bốn phía đều là tiếng hoan hô. Tạ Lăng nhận ra sự khác thường của Cố Nguy.

Nàng khẽ nhíu mày, gọi: "Cố Nguy, Cố Nguy?"

Cố Nguy hoàn hồn, ánh mắt vốn luôn đạm mạc nay phức tạp vô cùng, giọng điệu trầm thấp: "A Lăng, vị Hoàng phu kia, hình như là đại ca của ta."

"Cái gì?" Tạ Lăng trừng lớn mắt, khó tin nổi, "Có khi nào chàng nhìn nhầm không, rèm châu trên xe ngựa quá dày, không nhìn rõ lắm đâu."

Cố Nguy trầm ngâm: "Chắc là không nhận nhầm đâu... Hình dáng của đại ca, ta rõ nhất, nhưng có thể xem kỹ lại thêm chút."

Tạ Lăng gật đầu: "Được, vậy thì xem lại cho kỹ."

Xe hỉ hoàng gia vì để bá tánh chung vui nên đi rất chậm. Thân thể Tàng Thanh không tốt, đang nghỉ ngơi trong khách điếm.

Cố Nguy và Tạ Lăng hòa vào dòng người đông đúc, bá tánh xô xô đẩy đẩy, tranh giành nhau đứng kín trên phố, chỉ để được chiêm ngưỡng dung nhan Nữ hoàng.

Xe ngựa chầm chậm di chuyển trên trục đường chính, từ ngoại ô tiến vào trung tâm thành, nhìn đã ngày càng gần bức tường thành cao ch.ót vót, sắp sửa ra khỏi Yển Sư.

Tạ Lăng khẽ cau mày, cứ thế này không ổn.

Nàng và Cố Nguy liếc mắt nhìn nhau, hai người tâm linh tương thông, Cố Nguy lập tức hiểu ý nàng. Tạ Lăng lấy từ trong không gian ra vài cây kim băng, đặt vào tay Cố Nguy.

Cố Nguy lặng lẽ len lên phía trước cùng. Đợi đến lúc kim băng sắp tan chảy, hắn liền phóng cả bốn mũi kim cùng lúc, tốc độ cực nhanh, mang theo sức mạnh ngàn cân, đ.â.m phập vào m.ô.n.g mấy con bạch mã.

Trong tích tắc, lũ ngựa trắng bị kinh hãi, tất cả đều tung vó hí vang, con bạch mã ngoài cùng bên phải dù không bị đ.â.m trúng cũng hoảng loạn hùa theo.

Xe ngựa xóc nảy liên hồi, chao đảo trái phải, suýt chút nữa đã hất văng Nữ hoàng và Hoàng phu trên xe xuống.

Bầu không khí vốn dĩ vui sướng hỉ khánh, trong nháy mắt trở nên căng thẳng, đông cứng. Nhạc sư ngừng tấu nhạc, cung nữ tung hoa cũng lo lắng bất an nhìn ngoái lại phía sau.

Cung nhân quanh xe ngựa sợ c.h.ế.t khiếp, toàn bộ ùa lên, ý đồ khống chế lũ ngựa trắng đang mất kiểm soát.

Bá tánh xung quanh thảy đều vươn dài cổ, trong mắt đầy rẫy sự tò mò, ríu rít bàn tán.

"Có chuyện gì vậy?"

"Ngựa của Nữ hoàng cũng xảy ra sự cố sao?"

"Không phải là có âm mưu gì chứ?"

Từ trong xe truyền ra một tiếng quát kiều mị mang theo vẻ hoảng loạn: "Tra cho trẫm! Tra xét cho rõ ràng!"

Lời vừa dứt, lũ ngựa càng thêm xao động, xe ngựa xóc nảy càng dữ dội hơn. Bọn cung nhân bàn bạc một lúc, đành phải kê những chiếc ghế chạm trổ tinh xảo quanh xe ngựa, định đón Nữ hoàng xuống xe.

Nhìn thấy cung nhân dọn ghế, bá tánh thảy đều trợn to hai mắt, thậm chí không dám thở mạnh, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào chiếc xe.

Đây chính là Nữ hoàng đó! Có thể được chiêm ngưỡng Nữ hoàng một lần, c.h.ế.t cũng đáng giá!

Cố Nguy cũng híp mắt lại, gắt gao nhìn chằm chằm vào rèm châu. Tạ Lăng bất tri bất giác vòng ra sau lưng Cố Nguy, nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn, dồn ánh mắt lên chiếc xe ngựa.

Dưới cái nhìn chăm chú của vạn người, bức rèm trân châu nặng nề được một bàn tay khớp xương rõ ràng xốc lên. Bàn tay ấy thon dài hữu lực, gân xanh nổi rõ, nhìn qua liền biết là bàn tay của người luyện võ.

Chỉ tiếc là một điểm không hoàn mỹ, từ hổ khẩu kéo dài đến mu bàn tay, ngoằn ngoèo một vết sẹo dữ tợn, tựa như một con rết gớm ghiếc đang nằm cuộn mình trên đó.

Đồng t.ử Cố Nguy kịch liệt co rút, sắc mặt trở nên trắng bệch, bàn tay đang nắm Tạ Lăng bất giác siết c.h.ặ.t, đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay nàng cũng không hề hay biết.

Bá tánh bốn phía tự giác im bặt.

Hôm nay ánh nắng vô cùng rực rỡ. Thế nhưng cũng không ch.ói sáng bằng vị thanh niên mặc hồng y bước xuống từ xe ngựa.

Thân hình nam nhân cao đến bức người, bộ hỉ phục màu đỏ tươi càng tôn lên dáng vóc thon dài thẳng tắp. Mặt mũi sắc như kiếm, mắt sáng như sao, ngũ quan tuấn mỹ tuyệt luân, bẩm sinh đã mang theo một loại dã tính xâm lược cực cường.

Đường nét lạnh lùng sắc bén, toàn thân toát ra huyết khí được trui rèn từ việc c.h.é.m g.i.ế.c trên chiến trường. Cỗ sát khí túc sát đó, khiến không khí oi bức xung quanh dường như cũng lạnh đi vài phần.

Bá tánh càng thêm khẩn trương, ngay cả thở mạnh cũng không dám, không dám tùy tiện nhúc nhích, nói dư một chữ.

Nam t.ử ở Phượng Vũ quốc chuộng vẻ đẹp nhu nhược, thậm chí có kẻ còn luyện eo cho thon gọn, bôi son trát phấn, dáng điệu hệt như liễu rủ tháng ba. Nào đã ai từng thấy qua một nam nhân cứng cỏi, lạnh lẽo tựa Tu La thế này?

Nữ t.ử Phượng Vũ quốc rất bạo dạn, các thiếu nữ mắt không chớp lấy một cái, nhìn chằm chằm vào nam nhân. Thậm chí có người còn đỏ bừng hai má, trong mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ.

Trong đôi mắt dài hẹp của Cố Nguy ngập tràn kích động.

"Là đại ca, là đại ca! Huynh ấy thực sự chưa c.h.ế.t! Vết sẹo trên tay trái huynh ấy, là năm mười bảy tuổi, trên chiến trường vì muốn bảo vệ ta, đã gánh trọn một đao của quân địch, toàn bộ bàn tay suýt chút nữa bị chẻ làm đôi!"

Khóe mắt Cố Nguy đỏ hoe, hít sâu một hơi tiếp tục nói: "Sau đó, huynh ấy g.i.ế.c sạch toàn bộ quân địch, cõng ta khi ấy mới mười bốn tuổi, từng bước từng bước, ngã xuống rồi lại bò dậy, đi bộ gần trăm dặm, mới về tới doanh trướng."

"Trời rét đậm, tuyết bay lả tả, vạn vật tiêu điều. Khi đó, tính cả phụ thân, tất cả mọi người đều cho rằng huynh đệ ta đã bỏ mạng. Vì chẳng ai có thể sống sót mang theo thương tích giữa trời đông giá rét của Bắc Mạc."

"Lúc trở về doanh trướng, từ mặt đến chân đại ca chi chít những vết bỏng lạnh, không có lấy một mảng da lành lặn, xót xa đến mức nương thân ta khóc ròng rã suốt một tháng trời. Nhưng dẫu giữ được mạng sống, bàn tay trái của đại ca lại vĩnh viễn không thể dùng lực được nữa, triệt để phế bỏ. Thân thể cũng để lại mầm bệnh cũ vĩnh viễn không thể chữa lành."

"A Lăng, nàng có biết không? Huynh ấy rõ ràng có thể bỏ lại ta mà tự mình rời đi. Nhưng huynh ấy không những không làm vậy, thậm chí còn cởi áo khoác ngoài bọc lấy thân thể ta, tự cắt mạch m.á.u cho ta uống dòng m.á.u ấm nóng để duy trì mạng sống."

Cố Nguy mãi mãi ghi nhớ mùa đông năm mười bốn tuổi ấy, gió bấc cuộn đất, tuyết lớn tung bay, cả thế giới là một màu trắng xóa mịt mù. Hắn gục trên vai người thiếu niên lớn hơn mình chẳng bao nhiêu, trong khoang miệng ngập tràn vị m.á.u tươi ấm áp, nghe thiếu niên ấy hết lần này đến lần khác gọi tên mình.

Huynh ấy nói: "Thời Cẩn đừng ngủ, đại ca đưa đệ về nhà."

Rõ ràng huynh ấy cũng chỉ lớn hơn mình có ba tuổi.

Một tiếng đại ca, một đời trách nhiệm.

Nội tâm Tạ Lăng vô cùng chấn động. Nàng biết Cố Nguy và huynh trưởng tình cảm rất tốt, nhưng không ngờ lại là thứ tình nghĩa đồng sinh cộng t.ử sâu đậm đến thế.

Kỳ thực không cần Cố Nguy phải nói, Tạ Lăng cũng đã nhận ra rồi, người nam nhân có khí chất túc sát lạnh lẽo trước mắt, chắc chắn chính là đại ca của hắn, cựu Thế t.ử Quốc công phủ —— Cố Doãn.

Không có lý do gì khác, Cố Doãn và Bùi thị lớn lên quá giống nhau. Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng manh, ngũ quan thậm chí có thể nói là tuấn tú, nhưng bởi vì đường nét khuôn mặt quá đỗi sắc bén lạnh lùng, nên không hề mang lại cảm giác nữ tính ẻo lả.

Đôi mắt đen nhánh, đạm mạc vô tình, trời sinh đã mang theo một cỗ ngạo khí bức người. Mà cỗ khí chất thanh lãnh này, lại giống hệt với Cố Nguy.

Cố thị Bắc Giang trước đây, một nhà ba cha con, một Quốc công, một Thế t.ử, một Dị tính vương. Vinh quang đầy nhà, công trạng bao đời. Từ lớn đến nhỏ, một mực giữ khí chất lạnh lẽo, còn lạnh lẽo túc sát hơn cả tầng tuyết đọng trên đỉnh núi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.