Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 455: Điện Tôn Tử Bẩm
Cập nhật lúc: 12/03/2026 07:23
Thập Thất trở về Quang Diệu điện rất nhanh, dọc đường hắn thi triển khinh công phi như bay, chỉ mất năm ngày đã có mặt trước cổng chính của Quang Diệu điện.
Lúc đi, tâm trạng hắn vốn không tồi, mỗi ngày đều mang theo sự kỳ vọng, trong đầu luôn thầm tính toán xem lúc gặp được An Ninh sẽ nói gì, hỏi gì.
Cho dù là ngang qua thành trì nào, ngọn núi cao nào, hay hồ nước mênh m.ô.n.g nào, hắn cũng đều tự hỏi: An Ninh có ở nơi này không?
Thế nhưng lúc trở về, hắn lại hệt như bông hoa bị sương muối đ.á.n.h gục, trong tim như bị khoét một lỗ hổng lớn, mặc cho gió thổi lùa vào lạnh buốt.
Rõ ràng đang là giữa mùa hè nóng bức, cả người hắn lại rét run cầm cập, đêm nào cũng trằn trọc thao thức không sao ngủ nổi.
Cứ nhắm mắt lại, là khuôn mặt của An Ninh lại hiện lên.
Vì sao lại thế nhỉ?
Đã nhận được đáp án mong muốn, lẽ ra hắn phải thấy vui vẻ mới đúng chứ?
Trước cổng Quang Diệu điện, người gác cổng nhìn thấy Thập Thất mang theo khuôn mặt lạnh lùng đi tới, không khỏi ngạc nhiên.
Trên thế gian này, kẻ nào có bản lĩnh chọc tức bức tượng gỗ này vậy?
Thập Thất trước nay luôn giữ vẻ mặt lạnh tanh, không hề mang những cảm xúc hỉ nộ ái ố của người bình thường, hắn chỉ biết mỗi một việc là g.i.ế.c người. Ngay cả người trong Quang Diệu điện cũng mang vài phần e dè hắn.
"Tiểu Điện tôn, Điện tôn đang đợi ngài ở bên trong."
Thập Thất dửng dưng gật đầu, sải bước lớn tiến vào đại điện.
Bên trong đại điện lát đá cẩm thạch thênh thang, mười mấy cây cột tròn nâng đỡ mái vòm dát vàng nguy nga lộng lẫy.
Gió thổi qua, ngọn nến leo lét đong đưa, rèm châu khẽ khàng phát ra những tiếng va chạm xào xạc. Cả không gian điện ngập tràn trong luồng hàn khí âm u đầy quỷ dị.
"Đã giải quyết xong chưa?"
Một giọng nói lạnh buốt xương tủy vang lên từ trên đài cao.
Thập Thất theo phản xạ quỳ một gối xuống, nền đá cẩm thạch phản chiếu rõ mồn một gương mặt tinh xảo của hắn. Đôi môi hắn nhợt nhạt, mím c.h.ặ.t tạo thành một đường nét bướng bỉnh: "Bẩm Tôn thượng, Thập Thất vô dụng... vẫn chưa."
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, chủ nhân của giọng nói đã đứng sừng sững trước mặt hắn. Một bàn tay tái nhợt bóp c.h.ặ.t cằm Thập Thất, giọng điệu đè nén sự sắc lạnh: "Ngươi có biết mình đang nói gì không?"
Thập Thất vô cùng khó nhọc rặn ra bốn chữ từ cổ họng: "Mặc cho xử trí."
Điện tôn bật cười lạnh lẽo: "Hừ, ngươi cũng kiêu ngạo gớm nhỉ, nói cho ta biết lý do đi."
"Cái gì, người vẫn chưa c.h.ế.t?" Một bóng đỏ nhào tới, trên mặt lộ rõ vẻ kinh hãi, trợn trừng mắt nhìn Điện tôn: "Sao lại có chuyện này? Hắn chẳng phải là sát thủ Thiên Tuyệt, độc bộ thiên hạ sao? T.ử Bẩm, ngươi dạy dỗ người kiểu gì vậy?"
Người nam nhân mang tên T.ử Bẩm kia có dung mạo thon gầy, vô cùng tuấn mỹ. Nước da hắn trắng bệch không giống người sống, đôi mắt u ám tựa như hai ngọn ma trơi, phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo giữa bóng tối lờ mờ của đại điện.
"Điện hạ yên tâm, tại hạ nhất định sẽ hảo hảo thẩm vấn hắn."
Dứt lời, nét mặt T.ử Bẩm tức khắc chuyển sang tàn nhẫn: "Thập Thất, có cần ta phải nhắc lại lần thứ hai không? Đưa ra lý do cho ta."
Thập Thất quỳ thẳng tắp tựa thanh kiếm vững chãi, ánh mắt thờ ơ: "Ta sẽ không nói."
"Ngươi càng lúc càng vô pháp vô thiên rồi."
Giọng T.ử Bẩm chìm xuống, hắn đưa tay vào ống tay áo, rút ra một chiếc chuỗi lục lạc.
Một nỗi sợ hãi từ tận sâu thẳm linh hồn bất thình lình trỗi dậy trong Thập Thất. Hai bàn tay hắn không tự chủ được mà run rẩy bần bật, mồ hôi lạnh vã ra trên trán, duy chỉ có đôi mắt tuyệt đẹp vẫn giữ nguyên vẻ trong veo như pha lê.
T.ử Bẩm lạnh lùng cất lời: "Tự mình xuống hầm ngầm đi."
Thập Thất đứng lên, đáp: "Rõ."
Cơ Vô Vọng nhướng mày: "Người ta đồn rằng hình phạt của T.ử gia các ngươi vô cùng khủng khiếp, có thể khiến chiến binh cứng cỏi như thép nguội cũng phải quỳ rạp cầu xin tha mạng. Điện tôn, ta có thể đi xem thử được không?"
T.ử Bẩm gật đầu: "Điện hạ cứ tự nhiên."
Hình phạt của Quang Diệu điện, tổng cộng có mười tám tầng.
Tầng thứ nhất, là loại hình phạt cơ bản nhất. Hàng ngàn cây kim bạc sẽ đ.â.m xuyên qua cơ thể, tuần hoàn lặp đi lặp lại hàng trăm lần.
Tầng thứ hai, là hang rắn, nơi hàng ngàn hàng vạn con rắn độc bò lúc nhúc. Cùng với những con dã thú đang đói khát đến đỏ cả mắt, phải liều mạng đ.á.n.h nhau với chúng.
Tầng thứ ba, tầng thứ tư...
Cứ mỗi lần bước xuống một tầng, tim Cơ Vô Vọng lại giật thót một cái. Y thật sự không dám tin, trên thế gian này lại có thứ hình phạt khủng khiếp hơn cả tầng trước đó?
Cơ Vô Vọng đứng bên ngoài chiếc l.ồ.ng sắt, lạnh lùng quan sát Thập Thất. Toàn thân hắn đầy rẫy vết thương, tựa như vừa được vớt lên từ vũng m.á.u.
Thế nhưng thần thái của hắn vẫn điềm nhiên, không hề có chút biến động nào giữa hai hàng lông mày. Thậm chí có thể nói, những hình phạt này dường như đã quá đỗi quen thuộc với hắn.
Trong lòng Cơ Vô Vọng dấy lên nỗi khiếp đảm. Y bắt đầu tin tưởng thiếu niên có dung mạo tinh xảo, thoạt nhìn hơi có chút yếu ớt này, thực sự là một sát thủ Thiên Tuyệt đáng gờm.
Kẻ có võ công cao cường đến mấy, cũng khó lòng chịu đựng qua ba tầng đầu tiên.
Vậy mà hắn lại vượt qua được mười bảy tầng.
Khi bước đến tầng mười tám, mùi m.á.u tanh dường như nhạt bớt đi rất nhiều.
Không giống như mười bảy tầng trước với muôn vàn loại hình phạt nhìn thôi cũng đủ rợn tóc gáy.
Tầng thứ mười tám, thế mà lại chỉ có duy nhất một chiếc giường sắt.
Lúc này, vẻ điềm nhiên trên gương mặt Thập Thất cuối cùng cũng rạn nứt. Nỗi sợ hãi lan tràn trong mắt hắn, toàn thân hắn bất giác run lên bần bật.
Giọng T.ử Bẩm lạnh lùng: "Lần trước ngươi bị đưa tới đây là bốn năm trước, vì tội tha c.h.ế.t cho một đứa trẻ. Lần này, kẻ mà ngươi thả đi có tầm quan trọng lớn hơn nhiều. Nằm lên đi!"
Thập Thất khựng bước.
T.ử Bẩm cười lạnh, lôi từ trong tay áo ra chuỗi lục lạc, khẽ lắc nhẹ.
Tiếng lục lạc lảnh lót vang lên trong căn phòng u tối, nghe vô cùng ma quái.
Khoảnh khắc nghe thấy tiếng động ấy, hốc mắt Thập Thất đột ngột đỏ vằn, cơ thể bất lực quỳ sụp xuống. Hắn ôm c.h.ặ.t lấy đầu, những giọt nước mắt sinh lý vì đau đớn không ngừng tuôn rơi.
Cuối cùng, không thể chống đỡ nổi, hắn đành lết lên chiếc giường sắt. Khuôn mặt tuấn tú nay đã trắng bệch như sương tuyết.
Một Thập Thất có thể c.ắ.n răng chịu đựng qua mười bảy tầng địa ngục, thế mà lại gục ngã trước một chuỗi lục lạc ư?
Cơ Vô Vọng nheo mắt, trong đầu dấy lên một sự hoài nghi khó hiểu.
Cảnh tượng tiếp theo khiến y suýt nữa thì nôn mửa ngay tại chỗ!
T.ử Bẩm vậy mà lại cầm d.a.o rạch đôi hộp sọ của Thập Thất ra!
Và điều khiến Cơ Vô Vọng kinh hãi hơn cả là trên hộp sọ trắng toát của Thập Thất, chi chít những chiếc đinh được đóng vào!
Cơ Vô Vọng không dám nhìn thẳng, giọng run rẩy: "Tử, Tử, T.ử Bẩm! Sao ngươi không nói trước một tiếng, làm cô giật cả mình!"
T.ử Bẩm vẫn giữ vẻ điềm tĩnh: "Xin lỗi Điện hạ, chủ yếu là vì tên tiểu t.ử này càng lúc càng khó kiểm soát, ta buộc phải nhanh ch.óng đóng thêm Tỏa Hồn Đinh cho hắn."
Nói xong, T.ử Bẩm lại lấy một chiếc đinh khác đóng vào phần trống trên hộp sọ Thập Thất.
Cơ Vô Vọng tò mò, liếc mắt nhìn.
Chiếc đinh ấy không rõ làm từ chất liệu gì, dài chừng ngón giữa, có màu đỏ sẫm.
Chẳng mấy chốc, tiếng dụng cụ sắt gõ vào hộp sọ vang lên chan chát trong căn phòng.
T.ử Bẩm thậm chí còn chẳng buồn dùng ma phí tán (thuốc gây tê). Thiếu niên nhắm nghiền hai mắt, hai tay bám c.h.ặ.t vào thành giường sắt.
Nhìn kỹ mới thấy, phía mặt trong của thành giường sắt đã bị hắn cào đến mức in hằn những vết lõm sâu hoắm.
Cơ Vô Vọng ê răng khủng khiếp. Đôi tay run lẩy bẩy vì sợ hãi lẳng lặng rụt vào trong ống tay áo. Y nhắm nghiền mắt, không dám nhìn thêm cảnh tượng hãi hùng kia nữa.
C.h.ế.t tiệt, sau này có đắc tội ai thì cũng đừng bao giờ đắc tội với T.ử Bẩm!
Dòng họ T.ử cai quản ngục tù và hình phạt thời vương triều Chu quả thực danh bất hư truyền, đúng là Diêm Vương sống hiện thế!
Nửa canh giờ sau, vai Cơ Vô Vọng bị vỗ nhẹ. Thần kinh vốn đã căng như dây đàn, y giật thót mình như con mèo bị giẫm trúng đuôi.
T.ử Bẩm lên tiếng: "Điện hạ, là ta."
Cơ Vô Vọng lúc này mới dè dặt hé mắt ra.
Đứng trước mặt y, T.ử Bẩm đang cầm một thanh đao dài sáng loáng, mũi đao vẫn còn rỏ m.á.u ròng rã. Gương mặt lạnh lùng của hắn dưới ánh nến càng trở nên âm u, rùng rợn.
Cơ Vô Vọng bất giác rùng mình.
T.ử Bẩm mở miệng: "Điện hạ, ta đưa người ra ngoài."
Cơ Vô Vọng liếc mắt nhìn về phía chiếc giường sắt.
Thập Thất đã bất tỉnh nhân sự, m.á.u me chảy lênh láng khắp sàn nhà, lẫn lộn với những thứ bầy nhầy không rõ tên. Trên chiếc khay bên cạnh còn đặt những cây kim chỉ vấy m.á.u, khung cảnh vô cùng rùng rợn.
Y nhanh ch.óng thu hồi ánh mắt, vờ như vẫn bình thản: "T.ử Bẩm, vì sao cứ mỗi lần ngươi rung lục lạc là hắn lại mất khống chế vậy?"
