Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 459: Ngụy Chiêu Cung Biến
Cập nhật lúc: 12/03/2026 07:24
Thế Gả Chiến Vương, Y Phi Mang Theo Không Gian Lưu Phóng Ngàn Dặm - Đường Lê Tiểu Văn
Thành Lâm Hàng, trước cổng hoàng cung.
Mặt trời lặn nhuộm vàng vạn vật, tà dương đỏ rực như m.á.u.
Cánh cửa cung màu đỏ sẫm tượng trưng cho hoàng quyền vô thượng, dưới sự tấn công của Trường Phong vệ, đã vỡ vụn thành trăm mảnh.
Thị vệ hoàng cung lăm lăm đao kiếm, vừa đ.á.n.h vừa lùi, không một ai dám tiến lên.
Bách tính và quan viên đứng từ đằng xa, ngẩn người nhìn chằm chằm vào nam nhân đang cưỡi trên lưng ngựa cao to trước cổng cung.
Có người nhỏ giọng nói: "Sao ta trông người này hơi giống Ung Vương vậy?"
"A! Ung Vương, Ung Vương chẳng phải đã c.h.ế.t từ lâu rồi sao, hơn nữa nghe nói hai chân tàn phế........"
"Chính là Ung Vương! Ta tuyệt đối không nhìn lầm, ta đã làm việc ở Binh bộ mười mấy năm rồi!"
.......
Một hòn đá ném xuống mặt nước kích khởi ngàn lớp sóng, bách tính xôn xao bàn tán.
Các quan viên thì trừng rách khóe mắt, từng giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên trán, trong đầu đang điên cuồng tính toán.
Ngụy Chiêu quốc, thế này là sắp biến thiên rồi!
Đặc biệt là những kẻ từng phản bội Ngụy Tu Sở, trái tim như rơi vào hầm băng, đã bắt đầu suy tính xem làm thế nào để dọn khỏi Lâm Hàng ngay trong đêm!
Ngụy Tu Sở khoác khinh giáp, ánh mắt lạnh lẽo.
Một tay xách kiếm, một tay nắm dây cương, thong thả sải bước vào hoàng thành.
Đối diện hắn là hàng vạn thị vệ, ai nấy đều cầm binh khí trong tay, như một cơn thủy triều đen tuyền vây kín quanh cửa cung.
Nhưng kỳ diệu thay, không một ai dám đứng ra ngăn cản hắn.
Ngụy Tu Sở vừa tiến đến, đám đông liền tự động tách ra nhường một lối đi.
Hắn cứ thế nghênh ngang bước vào, gió thổi tung vạt áo choàng tướng quân màu đỏ sẫm, phía sau là ba ngàn Trường Phong vệ oai phong lẫm liệt, sát khí đằng đằng, tựa hồ muốn quậy tung cả nước Ngụy Chiêu này lên.
Trò cười, ai dám cản đường Ngụy Tu Sở!
Đây chính là chiến thần thiên tài bậc nhất trăm năm qua của Ngụy Chiêu!
Chỉ cần là binh lính Ngụy Chiêu từng được huấn luyện trong quân doanh, có ai lại không xem Ngụy Tu Sở như thiên thần giáng thế?
Năm xưa, khi Ngụy Tu Sở vì cung biến mà tàn phế đôi chân, người đau lòng xót xa cho hắn không chỉ có những nữ t.ử ái mộ, mà nhiều hơn thế là những thiếu niên ngưỡng mộ khí khái anh hùng của hắn.
Khoan hãy nói đến chuyện có đ.á.n.h lại hay không, chỉ xét về mặt tâm lý, họ cũng không tài nào ra tay với Ngụy Tu Sở.
Khi đến trước chính điện Quảng Nghi nguy nga, Ngụy Tu Sở xoay người xuống ngựa, gác lưỡi kiếm lên lưng ngựa, vỗ nhẹ vào đầu nó một cái.
Sau đó hắn đưa tay ra sau làm một thủ thế, trong chớp mắt, toàn bộ Trường Phong vệ đồng loạt dừng bước.
Ngụy Tu Sở thong dong sải bước đi vào.
Trường Phong vệ ai nấy đều là tinh nhuệ, so với Cố gia tướng của Cố Nguy chỉ có hơn chứ không kém.
Ba ngàn thiên tài võ học hiếm có trên đời này, dù đến bất cứ thế lực nào cũng sẽ được tôn làm thượng khách, vậy mà lại răm rắp nghe lời Ngụy Tu Sở.
Tiên hoàng quy định, không được mang kiếm lâm triều.
Cho dù là đang "mưu phản", Ngụy Tu Sở cũng không muốn phá vỡ quy củ này.
Đi qua quảng trường bằng bạch ngọc, trên những bậc thang dài ngút tầm mắt là chính điện hoàng cung nguy nga tráng lệ.
Mái hiên rộng lớn, tựa như đôi cánh đại bàng đang dang rộng, giây tiếp theo sẽ v.út bay chín vạn dặm.
Tổng cộng một trăm lẻ tám bậc thang, tượng trưng cho hoàng quyền vô thượng.
Tất cả quan viên nước Ngụy Chiêu, mỗi ngày đều phải tự mình bước lên một lần.
Ngụy Tu Sở mỗi bước đi, cõi lòng lại trùng xuống một phần.
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi thực sự phải đối mặt với người huynh trưởng mà mình đã tôn trọng và kính yêu hơn nửa đời người, tâm trạng hắn vẫn vô cùng nặng nề.
Khi đến bên ngoài đại điện, cửa điện đã mở toang từ bao giờ.
Ngụy Tu Sở lại không thấy bóng dáng Hoàng đế đâu, chỉ thấy một thanh niên nét mặt lạnh lùng, dung mạo có ba phần giống hắn.
Thanh niên cụp mắt, nâng tay hành lễ, tay áo rộng như tầng mây lớp lớp mở ra.
"Ngụy Vô Kỵ, bái kiến hoàng thúc."
Ngụy Tu Sở nheo mắt, "Phụ hoàng của ngươi đâu?"
Ngụy Vô Kỵ chậm rãi bước tới, thiếu niên từng mang vài phần non nớt ngày nào, giờ đây đã lột xác, khí chất uy nghi bộc lộ không sót chút gì, từ ánh mắt đến khóe mày đều là vẻ bễ nghễ của kẻ đang nắm đại quyền.
Nhưng khi đối diện với Ngụy Tu Sở, vẻ kiêu ngạo ấy lại được thu liễm đi vài phần.
"Hoàng thúc muốn gặp phụ hoàng sao? Ta sẽ đưa ông ta đến gặp người ngay."
Chẳng bao lâu sau, bảy tám cung nhân khiêng một chiếc giường gỗ tàn tạ bước tới.
Đồng t.ử Ngụy Tu Sở đột nhiên co rụt lại.
Người nằm trên chiếc giường gỗ đó, thình lình lại là vị Hoàng đế Ngụy Chiêu từng một thời oai phong lẫm liệt — Ngụy Tu Nghi!
Chỉ là Ngụy Tu Nghi của hiện tại, đôi chân cong gập lại theo một tư thế kỳ dị, hẳn là đã bị phế bỏ.
Hình dung tiều tụy, râu ria xồm xoàm, khoảnh khắc nhìn thấy Ngụy Tu Sở, đôi mắt ông ta lập tức đỏ ngầu, giương nanh múa vuốt, tựa như một con sói cô độc, từ trong cổ họng phát ra từng tiếng thét ch.ói tai thê lương.
Cung nhân xung quanh thành thạo vung roi quất lên người ông ta.
Sắc mặt Ngụy Tu Sở phức tạp, sau đó nheo mắt lại, nhìn về phía Ngụy Vô Kỵ.
Khóe mắt chân mày của thanh niên đều là vẻ thờ ơ, mang theo một cỗ cao ngạo được quyền thế nuôi dưỡng.
Ngụy Vô Kỵ đã thay đổi quá nhiều, không còn là thiếu niên ôn nhuận từng lẽo đẽo đi theo sau lưng hắn ngày nào nữa.
Khóe môi Ngụy Vô Kỵ nhếch lên một nụ cười, "Hoàng thúc, thực ra ngày đó người và Linh Lung rời khỏi Ngụy Chiêu, ta vẫn luôn biết rõ. Nếu không có ta ở giữa xoay xở che giấu, hai người tuyệt đối không thể rời đi dễ dàng như vậy.
Còn về phần phụ hoàng ta....... Ha ha, ông ta ức h.i.ế.p sỉ nhục người đến nông nỗi này, ta đã nếm mật nằm gai, ẩn nhẫn suốt ba năm, cuối cùng cũng nắm gọn thế lực của ông ta, giam lỏng ông ta trong hoàng cung, báo thù cho người. Hoàng thúc, có chuyện gì, chúng ta cứ ngồi xuống từ từ nói, được không?"
Giọng Ngụy Tu Sở lạnh băng, "Linh Lung là chuyện thế nào?"
Sắc mặt Ngụy Vô Kỵ hơi khựng lại, tiếp đó thản nhiên nói: "Đó là nàng ấy tự nguyện, tự nguyện đi hòa thân."
Ngụy Tu Sở cười lạnh, sự băng giá nơi đáy mắt không hề tan đi một phân.
"Thứ hoàng quyền này, lại có thể thay đổi một con người triệt để đến vậy. Ngụy Tu Nghi như thế, ngươi, cũng như thế."
Thần sắc Ngụy Vô Kỵ không đổi.
Ngụy Tu Sở nói tiếp: "Ta là người hiểu rõ ngươi và phụ hoàng ngươi nhất. Ông ta đang tuổi tráng niên, còn ngươi thì đang thời kỳ rực rỡ nhất. Ta đoán, là do ông ta không chịu buông quyền cho Thái t.ử như ngươi, còn liên kết với bá quan cố ý tước đoạt thế lực của ngươi, cho nên ngươi mới hạ quyết tâm ra tay với ông ta. Đây là điều thứ nhất.
Năm đó ngươi thả ta đi, có lẽ đã tính đến việc sẽ có một ngày ta quay lại, muốn lấy chuyện đó để lấy lòng ta, đây là điều thứ hai.
Vô Kỵ, nếu như đổi lại là ngươi của khoảnh khắc này, quay về ba năm trước, ngươi có còn thả ta đi không?"
Trong lòng Ngụy Vô Kỵ cuồn cuộn sóng trào, nét mặt điềm nhiên cuối cùng cũng xuất hiện một tia nứt rạn.
Ngụy Tu Sở quả nhiên là người có trái tim thông tuệ, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu mọi mưu kế của hắn.
Ngụy Vô Kỵ không có nửa phần do dự, đáp lại: "Ta sẽ, câu này là thật lòng, ta nguyện lấy liệt tổ liệt tông họ Ngụy ra thề."
Ngụy Tu Sở nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp.
Từ lúc biết Ngụy Vô Kỵ để Ngụy Linh Lung đi hòa thân, hắn đã biết, đứa cháu trai của mình đã thay đổi rồi.
"Ta không muốn cùng ngươi binh đao tương kiến, lần này ta đến đây, chỉ để lấy lại những thứ thuộc về mình."
Thần sắc Ngụy Vô Kỵ hơi chững lại.
"Khố phòng của hoàng thúc, ta vẫn luôn phái người canh giữ——"
Ngụy Tu Sở ngắt lời hắn, "Không phải cái đó, ngươi nên biết, nếu không có sự kiện năm xưa, lúc này người ngồi trên ngai vàng hẳn phải là ta."
Hàng chân mày dài của Ngụy Vô Kỵ nhíu lại, ngay sau đó trên mặt lộ ra một biểu cảm hoang đường nửa cười nửa không, đôi môi mỏng tựa như hai lưỡi d.a.o sắc bén, từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c thốt ra những lời lẽ cay nghiệt.
"Hoàng thúc mở miệng ra là nói hoàng quyền buồn nôn, khi còn trẻ luôn miệng nói muốn tiêu d.a.o bốn phương, bây giờ chẳng phải cũng lặn lội ngàn dặm tới đây tranh giành cái hoàng quyền này sao, người mới là kẻ đạo đức giả nhất."
Ngụy Tu Sở không nói gì.
Ngụy Vô Kỵ lại đỏ hoe đôi mắt, "Ngôi vị Hoàng đế, đối với thiếu niên như ta khi ấy mà nói, quả thực không quan trọng đến thế. Nhưng những năm qua, vì không có quyền lực tuyệt đối, ta chỉ có thể trơ mắt nhìn nữ t.ử mình ái mộ bị ông ta nạp làm phi t.ử, thuộc hạ trung thành bị ông ta lăng trì xử t.ử, nhìn thấy cả nhà cữu cữu ta vùi thây nơi chiến trường. Không có quyền lực, thì chẳng là cái thá gì cả!"
Hắn tiến lên một bước, đi đến trước mặt Ngụy Tu Sở, lạnh lùng nói: "Chính m.á.u tươi của vô số người rơi xuống đã thay đổi ta, chứ không phải thứ quyền lực mà người nói. Hoàng thúc, người, chẳng phải cũng yêu quyền lực sao? Nếu không, người đ.á.n.h g.i.ế.c trở về, thật sự chỉ để g.i.ế.c c.h.ế.t ông ta ư?"
Ngụy Tu Sở lẳng lặng nghe hết, sau đó hơi liếc mắt, nhìn về phía Ngụy Tu Nghi đang nằm trên giường.
Đây mới là bài học cuối cùng mà Ngụy Tu Nghi dạy cho Ngụy Vô Kỵ, cũng là sự trả thù sâu sắc nhất của ông ta đối với Ngụy Tu Sở.
Ngụy Vô Kỵ gần như lớn lên bên cạnh Ngụy Tu Sở, chỉ trong ba năm, đã biến thành một vị đế vương m.á.u lạnh.
Những đạo trị quốc thanh bạch giản dị ấy, đã hóa thành khói mây, biến thành sự tàn nhẫn không từ thủ đoạn.
Người quân t.ử chính trực do Ngụy Tu Sở tự tay bồi dưỡng, đã bị Ngụy Tu Nghi từng chút một xé nát, nhào nặn lại.
Trong dòng thời gian như đang ngưng trệ, Ngụy Tu Nghi chợt nhếch môi, nhìn chằm chằm Ngụy Tu Sở, cười quỷ dị.
"Ha ha ha ha ha! Ta muốn xem các ngươi tự tàn sát lẫn nhau, xem các ngươi ai thắng ai thua!"
Ngụy Vô Kỵ giật mình phản ứng lại, sau đó cúi nhìn lòng bàn tay mình, phảng phất như nhìn thấy vô số vong hồn c.h.ế.t oan dưới tay mình, trong nháy mắt sống lại, gào thét đòi kéo hắn xuống địa ngục.
Cho nên, những năm qua, tất cả đều là....... tính toán sao?
Ngụy Tu Sở đột ngột vươn tay, bóp c.h.ặ.t yết hầu Ngụy Tu Nghi, mười ngón tay siết lại, từng chữ lạnh buốt, "Ngụy Tu Nghi, ta có một vạn cách khiến ngươi sống không bằng c.h.ế.t."
Ngụy Tu Nghi trợn trừng hai mắt, giọng khàn đặc, "Những năm qua, nhìn tính cách của Ngụy Vô Kỵ từng chút một xích lại gần ta, so với việc đ.á.n.h gãy chân ngươi năm đó còn sảng khoái hơn nhiều.
Ngươi tưởng Ngụy Tu Sở ngươi là thứ ngọc khiết băng thanh gì sao? Chẳng qua là chưa được hưởng thụ sự mỹ diệu của quyền lực mà thôi. Chỉ là ta không ngờ, cái đồ ch.ó con này lại tàn nhẫn đến thế——"
Ngụy Tu Sở nhếch lên một nụ cười mỉa mai.
"Sao ngươi biết ta chưa từng được hưởng thụ?"
Hắn rút từ trong tay áo ra một cuộn thánh chỉ, mở ra đặt trước mặt Ngụy Tu Nghi, bóp c.h.ặ.t cằm ông ta, ép ông ta phải đọc hết.
"Nhìn cho kỹ đi, đây là nét chữ của phụ hoàng. Người từ lâu đã giao thánh chỉ truyền ngôi cho ta, chỉ là ta không muốn tranh giành mà thôi. Nếu không với địa vị của ta ở Ngụy Chiêu, ngươi nghĩ đám cựu thần kia, còn đi theo ngươi sao?"
Ngụy Tu Nghi trừng mắt c.h.ế.t trân, đọc xong từng chữ từng chữ một, ánh mắt ghim c.h.ặ.t vào ngọc tỷ và danh xưng của tiên hoàng, phát ra một tiếng thét ch.ói tai dồn dập.
"Lão bất t.ử! Ngươi dám trêu đùa lão t.ử, đùa bỡn lão t.ử cả một đời! Ta xuống địa ngục cũng không tha cho ngươi!"
Ngụy Tu Sở hạ tay dùng sức, bóp gãy yết hầu của ông ta.
"Ngươi không xứng mắng phụ hoàng."
Trong cổ họng Ngụy Tu Nghi phát ra những tiếng sùng sục, m.á.u tươi tuôn trào.
Hắn ra lệnh: "Truyền thái y, đừng để ông ta c.h.ế.t."
Hắn nắm bắt lực đạo rất chuẩn, sẽ không để Ngụy Tu Nghi c.h.ế.t thật.
Như vậy quá hời cho ông ta rồi.
