Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 469: Xóa Bỏ Khúc Mắc
Cập nhật lúc: 12/03/2026 07:27
Thế Gả Chiến Vương, Y Phi Mang Theo Không Gian Lưu Phóng Ngàn Dặm - Đường Lê Tiểu Văn
Tạ Lăng và Cố Nguy đi tới ngã rẽ rồi chia đường mỗi người một ngả.
Cố Nguy tìm đến chỗ Chu Từ Tuế, để gặp gia tộc được dẫn tiến kia.
Tạ Lăng tìm đến chỗ Ngụy Linh Lung.
Từ khi hôn lễ kết thúc, Ngụy Linh Lung đã lẩn mất dạng, hôm nay Cố gia tướng mới lùng bắt được người mang về.
Lúc Tạ Lăng bước vào sân của Ngụy Linh Lung, Ngụy Linh Lung đang lúi húi trèo tường.
Cô nương nhỏ nhắn nửa người đã đu đưa trên bức tường rào, lảo đảo chực ngã giữa không trung, mắt thấy sắp sửa rơi xuống đất, Tạ Lăng vội vàng vận khinh công, phi thân lên đưa nàng ta xuống.
Vừa đáp đất, Ngụy Linh Lung ôm khư khư cái bọc nải nhỏ của mình, mếu máo gào khóc: "Tỷ tỷ, mau giúp muội với! Nếu Ngụy Vô Kỵ mà nhìn thấy muội, thế nào huynh ấy cũng bắt muội về cho xem! Tỷ giúp muội trốn đi!"
Tạ Lăng chưa kịp lên tiếng, ngoài phòng đã vọng vào một giọng nói thanh lãng của thanh niên, mang theo sự bất lực sâu thẳm.
"Ai nói ta muốn bắt muội về chứ?"
"A!"
Ngụy Linh Lung rú lên một tiếng ch.ói tai, lập tức chui tọt ra sau lưng Tạ Lăng, vồ lấy ống tay áo nàng mà run rẩy bần bật.
Ngụy Vô Kỵ vừa xót xa vừa buồn cười, xách cổ áo Ngụy Linh Lung, lôi nàng từ sau lưng Tạ Lăng ra, cất giọng ôn tồn: "Yên tâm đi Linh Lung, ta sẽ không bắt muội về đâu."
Ngụy Linh Lung che mặt: "Huynh thề đi!"
Ngụy Vô Kỵ bật cười, giơ tay lên trời, vẻ mặt trịnh trọng: "Ta, Ngụy Vô Kỵ xin thề với trời, tuyệt đối không bắt muội muội Ngụy Linh Lung về Ngụy Chiêu, nếu làm trái lời thề này, trời chu đất diệt."
Lúc này Ngụy Linh Lung mới rón rén thò đầu ra, nhưng hai tay vẫn quặp c.h.ặ.t lấy cánh tay Tạ Lăng như đỉa đói.
Ngụy Vô Kỵ nhìn mà đau nhói cõi lòng.
Linh Lung, sợ hắn đến mức này sao?
Họ đường đường là ruột thịt cùng chung một huyết mạch m.á.u mủ kia mà.
Tạ Lăng chỉ tay về phía chiếc bàn đá dưới tán cây: "Ngồi xuống từ từ nói đi."
Ngụy Linh Lung ngoan ngoãn gật đầu, nhưng vẫn bám riết lấy Tạ Lăng không buông, lí nhí hỏi: "Vậy huynh đến tìm muội làm gì?"
Ngụy Vô Kỵ bất lực: "Ta là ca ca của muội, dĩ nhiên là đến thăm muội. Còn chuyện bỏ trốn á, muội vừa chuồn cái là ta biết ngay rồi."
Ngụy Linh Lung mím c.h.ặ.t môi, im thin thít.
Tạ Lăng rót trà cho hai người để hòa hoãn bầu không khí.
Nhìn làn khói nước lượn lờ bốc lên, Ngụy Vô Kỵ thở dài một hơi: "Linh Lung, xin lỗi muội."
Ngụy Linh Lung bưng chén trà, chớp chớp đôi mắt mờ mịt: "Xin lỗi chuyện gì cơ?"
Ngụy Vô Kỵ nhìn thẳng vào đôi mắt Ngụy Linh Lung, sống lưng vốn thẳng tắp hơi còng xuống, giọng điệu gian nan: "Xin lỗi muội, thế cục lúc bấy giờ, hoàng huynh vô năng, chỉ đành hy sinh muội đi hòa thân. Dù cho có tìm bao nhiêu cái cớ, cũng không thể thay đổi được sự thật là ta đã lợi dụng muội."
Ngụy Linh Lung đứng hình.
Một người vốn nghiêm túc cứng nhắc như huynh trưởng, vậy mà lại đi xin lỗi mình?
Giữa cơn kinh ngạc, trong lòng nàng lại trào dâng thêm vài phần vui sướng, nàng đặt chén trà xuống bàn, xán lạn nở một nụ cười thẳng thắn.
"Hoàng huynh, muội là công chúa, bách tính tướng sĩ lâm vào cảnh nguy nan, sao muội lại không lấy thân mình làm gương chứ? Chuyện này, muội chưa từng oán trách huynh.
Chuyện muội bỏ trốn sau này là vì thế cục đã ổn định, chứ nếu Ngụy Chiêu vẫn còn cần danh xưng công chúa này của muội để trấn thủ ở Đông Lăng làm định hải thần châm (kim cô bổng), muội nhất định sẽ không rời đi.
Điều muội giận là, năm xưa rõ ràng huynh biết tuốt mọi chuyện, biết hoàng thúc bị tên Ngụy Tu Nghi kia bức hại, cớ sao huynh lại không đi cùng bọn muội?"
Ngụy Vô Kỵ nở nụ cười khổ.
"Nếu ta không ở lại, thì ai lo liệu cho mọi người bình an rời đi? Linh Lung, muội thực sự tưởng bọn muội chuồn êm thấm như vậy, là nhờ may mắn sao?"
Ngụy Linh Lung trợn tròn đôi mắt.
Ngụy Vô Kỵ giơ tay vỗ vỗ lên đầu nàng: "Cũng tốt, dẫu sao mặc kệ thế nào, rốt cuộc cũng giữ được cho muội một mảnh trời ngây thơ trong sáng."
Với tư cách là vị công chúa duy nhất của hoàng thất được cưng chiều từ tấm bé, Ngụy Linh Lung từ nhỏ chỉ sợ mỗi một người —— Ngụy Vô Kỵ.
Ngụy Vô Kỵ cổ hủ nghiêm khắc, bài vở chưa xong là bị đ.á.n.h vào lòng bàn tay, trốn đi chơi về là bị phạt đứng.
Đối với vị huynh trưởng cùng mẹ sinh ra này, sự kính sợ của nàng luôn lấn át lòng kính yêu.
Nên khi bắt gặp Ngụy Vô Kỵ ở hôn lễ, nàng mới kinh hồn bạt vía đến vậy, chỉ chực co cẳng chạy trốn ngay lập tức.
Khóe mắt Ngụy Linh Lung đỏ hoe, rốt cuộc không thể kiềm nén thêm nữa, đem câu hỏi đè nén trong lòng mười mấy năm nay nói ra.
"Huynh trưởng, thực ra muội luôn có một câu hỏi muốn hỏi huynh, tại sao từ nhỏ huynh đã hung dữ với muội như thế? Rõ ràng đối với người khác huynh rất dịu dàng mà. Hồi bé muội cứ đinh ninh là huynh ghét muội lắm cơ."
Khóe mắt Ngụy Vô Kỵ hiền hòa dịu dàng, ngữ khí vừa kiên nhẫn vừa ân cần dạy dỗ: "Khi đó muội còn nhỏ xíu, ai nấy đều cưng chiều muội, nếu không có ta đứng cạnh răn đe, chắc chắn muội sẽ rước phải cái thói kiêu căng phách lối.
Linh Lung, quyền huynh thế cha, ta chỉ mong tâm tính muội tốt hơn thôi. Giờ muội đã khôn lớn trưởng thành rồi, ca ca dĩ nhiên sẽ không khắt khe với muội nữa. Linh Lung bây giờ đã rất tốt rồi, trượng nghĩa hiểu chuyện, huynh trưởng rất lấy làm kiêu ngạo vì muội."
Nhìn ánh mắt dịu dàng của Ngụy Vô Kỵ, bất tri bất giác, tầm nhìn trước mắt Ngụy Linh Lung mờ nhòa đi, những giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má.
Ngụy Vô Kỵ tay luống chân cuống lau nước mắt cho nàng.
"Lớn thế này rồi, mà vẫn mau nước mắt như xưa."
Ngụy Linh Lung ôm chầm lấy Ngụy Vô Kỵ, khóc nấc lên từng tiếng: "Hoàng huynh!"
Những điều Ngụy Vô Kỵ nói hoàn toàn là sự thật.
Nếu không nhờ có huynh ấy kìm cặp khuyên răn, bản thân nàng bây giờ nhất định kiêu căng ngạo mạn, không coi ai ra gì.
Khối băng cứng ngắc đè nặng trong lòng suốt hơn chục năm trời cuối cùng cũng tan chảy, Ngụy Linh Lung khóc đến mức nức nở đứt ruột gan.
Ngụy Vô Kỵ khẽ cong môi cười, vỗ vỗ lưng Ngụy Linh Lung: "Ngày mai huynh trưởng phải đi rồi, ở Tư Nam phải ngoan ngoãn nghe lời tỷ tỷ đấy, rõ chưa?"
Ánh mắt Ngụy Linh Lung tuy lộ vẻ lưu luyến không nỡ, nhưng vẫn gật đầu đồng ý, dẫu sao nàng cũng không định về hoàng cung cùng Ngụy Vô Kỵ.
Nhìn khúc mắc giữa hai huynh muội này cuối cùng cũng được gỡ bỏ, tâm trạng Tạ Lăng cũng phấn chấn hẳn lên.
Ở đầu bên kia, Cố Nguy lại cực kỳ chấn kinh.
Lan gia, thế quái nào lại là Nam Cung gia?
Sao bọn họ lại đến được Tư Nam?
