Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 478: Đánh Đâu Thắng Đó

Cập nhật lúc: 12/03/2026 08:11

Đúng vào lúc đại quân rời đi.

Trong phòng Tàng Thanh, người vốn luôn ưa sạch sẽ gọn gàng như ông, lúc này lại đứng thất thần bên cạnh chiếc bàn học lộn xộn, bàn nhâm, mai rùa, can chi nghi, tiền đồng vương vãi khắp sàn.

Ông hoảng hốt đứng dậy, đẩy cửa chạy vọt ra ngoài.

Không được đi, Cố Nguy không được đi!

Ông đã bói cả đêm, tất cả các phương pháp bói toán đều dùng hết, mệnh cách của Cố Nguy, không một ngoại lệ đều là đại hung!

Ngay khoảnh khắc cánh cửa lớn mở ra, trước cửa đột nhiên xuất hiện mấy chục bóng người cao lớn, từ tứ phía hiện ra, bao vây ông kín mít.

Tàng Thanh nhíu mày: "Các người là?"

Nam t.ử đứng đầu đôi mắt đen thẫm, vóc dáng cao lớn vạm vỡ, khom người nói khẽ: "Chúng ta là Cố gia tướng dưới trướng Cố tướng quân, Tàng Thanh đại nhân, đắc tội rồi."

Nói xong, Tàng Thanh còn chưa kịp phản ứng, đã tối sầm mắt lại ngất đi.

Ý nghĩ cuối cùng trước khi ngất đi, Tàng Thanh nghĩ thầm, xem ra trên đời này không có chỗ nào là an toàn tuyệt đối, ngay cả con trai ruột cũng hố mình.

Đại quân hành quân bảy ngày, đến Ngụy Chiêu.

Ngụy Chiêu đã chiếm cứ được một tòa thành trì của Chu Vi, lúc này, Ngụy Vô Kỵ toàn thân nhung trang đang đứng ở cổng thành, đón tiếp đại quân của Cố Nguy.

Cố Nguy xuống ngựa, chạm tay với Ngụy Vô Kỵ, hỏi: "Tình hình thế nào?"

Ngụy Vô Kỵ nhíu mày: "Không khả quan lắm, binh lính Chu Vi không tính là tinh nhuệ, nhưng bàng môn tà đạo thì nhiều không đếm xuể, trận ngày hôm qua, bọn chúng lại tung ra hàng ngàn hàng vạn con rắn độc."

Cố Nguy khẽ nhướng mày, quả nhiên Giáng Tuyết đoán đúng rồi.

Chàng quay người, sai người đi tìm Giáng Tuyết, sau đó nói: "Không cần lo lắng, chỗ đệ có một người có thể thao túng loài rắn. Binh lính trúng độc còn ai sống sót không, đệ bảo quân y đi xem thử, những quân y này đều do Tạ Lăng đào tạo, y thuật xuất chúng."

Ngụy Vô Kỵ mừng rỡ: "Vậy thì tốt quá."

Cố Nguy gật đầu, đẩy Cố Duẫn phía sau lên trước, giới thiệu hai người họ với nhau.

Cố Duẫn đưa tay ra, khẽ cười: "Đã nghe danh Vô Kỵ thái t.ử từ lâu, nay cuối cùng cũng được gặp mặt."

Ngụy Vô Kỵ nắm lấy tay Cố Duẫn: "Vô Kỵ cũng vậy."

Ba người vừa đi vừa bàn bạc đối sách.

Mặt khác, Ngụy Vô Kỵ sớm đã chuẩn bị doanh trướng cho binh lính Tư Nam, mỗi tiểu đội đều có người chuyên môn dẫn đường.

Nam Cung Dục một thân quân phục đi phía sau hàng ngũ, đôi mày ôn nhuận ngày trước, lúc này phủ một tầng sương giá, mang theo sự m.á.u lạnh của chiến trường.

Nam Cung Dục từ nhỏ đã văn võ song toàn, thuộc làu binh thư.

Do đó, hắn từ bỏ chức quan mà Cố Nguy sắp xếp, tự nguyện gia nhập quân doanh.

Từ xưa đến nay, quân công đều là con đường thăng quan tiến chức nhanh nhất.

Hắn mưu lược vô song, có đủ tự tin sẽ dựa vào chiến trường để phong hầu bái tướng.

Hắn nhất định phải mau ch.óng trưởng thành, trưởng thành đến khi quyền thế ngập trời, mới có thể khôi phục lại vinh quang của nhà họ Nam Cung.

Và còn........ mới xứng đứng bên cạnh nàng.

Trước đây, hắn là quý công t.ử vang danh thiên hạ.

Còn hiện tại, hắn chỉ là một tiểu lại vô danh tiểu tốt.

Thế nhưng Ngụy Linh Lung, vẫn là công chúa điện hạ tôn quý vô song.

Hắn của bây giờ, sao xứng để thích Ngụy Linh Lung?

Sau khi Nam Cung Dục thu dọn xong giường chiếu, liền đi ra ngoài trướng, ngồi trên bãi cỏ mênh m.ô.n.g, đón lấy ánh trăng mà từng chút từng chút lau chùi thanh trường đao lạnh lẽo.

Trong những cuộc chiến sau này, hắn bắt buộc phải nhất minh kinh nhân (nổi tiếng sau một đêm).

Cùng lúc đó, trên quan đạo từ Bắc Giang tới Ngụy Chiêu, Ngụy Linh Lung lưng đeo hành trang, thúc ngựa phi nước đại.

Chưa thể tham gia cuộc chiến giữa Ngụy Chiêu và Đông Lăng ba năm trước, bỏ lỡ tang lễ cả nhà mẫu hậu, là nỗi nuối tiếc lớn nhất đời của Ngụy Linh Lung.

Cho nên, sau khi đại quân của Cố Nguy rời đi, nàng dọn dẹp hành trang, đơn thương độc mã phi ngựa tới Ngụy Chiêu.

Nàng muốn tận mắt nhìn thấy Ngụy Chiêu thắng trận.

Nhìn mảnh đất mà ngoại tộc mẫu hậu đã dùng m.á.u thịt của cả gia tộc để bảo vệ, một lần nữa tỏa sáng rực rỡ.

Có sự tham gia của Cố Nguy và Cố Duẫn, thế cục trận chiến không còn chút hồi hộp nào.

Dọc đường thế như chẻ tre, đại phá địch quân, khí thế cuồn cuộn.

Mọi mưu kế âm hiểm của Chu Vi, đều bị Cố Nguy và Tạ Lăng đoán trước, và chuẩn bị sẵn cách giải quyết.

Cổ độc, có cổ y do Tạ Lăng đích thân đào tạo.

Rắn độc, có Giáng Tuyết người thống lĩnh bách xà.

Còn về bày binh bố trận... khắp thiên hạ này căn bản không tìm được ai lợi hại hơn Cố Nguy. Trước mặt chàng chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ, đ.á.n.h trống qua cửa sấm.

Chỉ mới đ.á.n.h năm ngày, Chu Vi đã tổn thất ba mươi vạn đại quân, chỉ đành lui về t.ử thủ thành trì tiếp theo.

Năm ngày đại phá ba mươi vạn đại quân địch, chiến tích có một không hai trong lịch sử này, chỉ có Cố Nguy làm được.

Bắc Giang người người ăn mừng, sĩ khí sục sôi, Cố Nguy lại không dám lơi lỏng.

Chàng biết, át chủ bài của Chu Vi vẫn chưa được tung ra.

Đêm đến, Cố Nguy vẫn đang bày binh bố trận, đôi mắt thức đến đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào bản đồ, những ngón tay thon dài gõ nhịp trên sa bàn.

Chàng đắm chìm suy nghĩ, đến mức Cố Duẫn bước vào nửa ngày rồi cũng không phát hiện ra.

Cố Duẫn ho lạnh hai tiếng, gõ mạnh hai cái lên sa bàn, giọng trầm thấp, chứa đầy lửa giận: "Cố Nguy."

Cố Nguy ngước mắt lên, lúc này mới phát hiện ra Cố Duẫn đang kìm nén sự tức giận.

Một người đại ca như vậy, từ khi chàng trưởng thành không còn quậy phá nữa, đã không còn được thấy lại, Cố Nguy bỗng chốc cảm thấy có vài phần thân thiết.

Chàng vẫn để mắt trên sa bàn, hỏi: "Đại ca sao lại tới đây?"

Cố Duẫn một phát nâng sa bàn lên, dời nó sang một bên dưới ánh mắt kinh ngạc của Cố Nguy.

Sau đó nghiêm túc nói: "Cố Nguy, đệ tự mình nói xem đệ đã mấy ngày không ngủ rồi."

Cố Nguy hơi cau mày: "Đại ca, không cần quan tâm đệ."

Giọng Cố Duẫn cao lên: "Người khác không nhìn ra, đệ tưởng ta không nhìn ra sao? Rõ ràng là một chiến sự cần đến một tháng để tiến triển tuần tự, tại sao đệ năm ngày đã đ.á.n.h xong? Cố Nguy."

Cố Duẫn híp mắt lại, trong nháy mắt, uy nghi thuộc về đại ca bộc lộ không sót một kẽ hở: "Nói cho ta biết, đệ đang vội chuyện gì, đệ có chuyện gì giấu giếm ta phải không?"

Cố Nguy sững người tại chỗ.

Hai huynh đệ nhìn nhau trầm mặc hồi lâu.

Lát sau, Cố Nguy thở dài một hơi.

"Đại ca, đời này đệ chưa từng cầu xin huynh điều gì, chuyện này huynh hãy mặc kệ đi. Sau này, đệ sẽ từ từ giải thích."

Đôi lông mày Cố Duẫn nhíu c.h.ặ.t lại, cuối cùng, vẫn lựa chọn thỏa hiệp.

"Được, nhưng đệ bắt buộc phải nghỉ ngơi cho hợp lý, đệ đã thức trắng năm ngày rồi."

Cố Nguy cong mắt: "Được, đại ca mau đi đi, đừng làm phiền đệ ngủ."

Cố Duẫn biết, mười phần thì đến tám phần Cố Nguy sẽ không nghỉ ngơi đâu.

Chắc là đợi hắn đi rồi, lại tiếp tục xem sa bàn thôi.

Vì thế, hắn lạnh giọng nói: "Không nghỉ ngơi thì cũng đừng diễn kịch cho ta xem, đèn trong trướng đừng tắt, không tốt cho mắt."

Cố Nguy phì cười: "Vẫn là đại ca hiểu đệ."

Chàng thực sự định tắt đèn vờ vịt cho đại ca xem, sau đó lại tiếp tục tra xét sa bàn.

Cố Duẫn giống hệt hồi nhỏ, gõ nhẹ vào trán Cố Nguy.

Giọng mang theo sự uy h.i.ế.p: "Dù sao trong lòng đệ tự biết rõ là được, nếu đệ bị thương, ta sẽ trói đệ vác về Tư Nam."

Cố Nguy khẽ cười: "Được, đại ca cứ yên tâm đi, không ai làm tổn thương đệ được đâu."

Lại bảy ngày nữa trôi qua, cánh quân do Cố Nguy thống lĩnh đ.á.n.h đâu thắng đó, bách chiến bách thắng công đâu được đó, trực tiếp đ.á.n.h chiếm ba tòa thành trì của Chu Vi, giống hệt như một phép màu.

Thậm chí chưa dùng đến một binh một tốt nào của Ngụy Chiêu.

Trong vài chục trận chiến liên tiếp này, Nam Cung Dục dũng mãnh thiện chiến, trí mưu vô song, thu hoạch được vô số quân công, đã từ Ngũ trưởng, Thập trưởng, Bách phu trưởng, Quân hầu... một đường thăng lên làm Hiệu úy.

Tiến lên thêm nữa, chính là phó tướng của Cố Nguy.

Sát khí trên người hắn càng thêm nồng đậm, trường đao dắt ngang eo, mày mắt vương đầy mũi nhọn lạnh lẽo, không còn dáng vẻ của quý công t.ử ôn nhuận như ngọc thuở nào.

Chế độ ăn của Hiệu úy, khác hẳn Thập trưởng Ngũ trưởng bình thường, mà là có hỏa phu và tiểu trù phòng riêng.

Nam Cung Dục làm quý công t.ử quen rồi, yêu cầu đối với chuyện ăn uống thực ra rất cao, chỉ là trước kia không có điều kiện, nay có điều kiện rồi, tự nhiên muốn ăn ngon một chút.

Nhưng trình độ của tên hỏa phu hiệu úy này, thế mà còn chẳng bằng cơm nồi lớn của binh lính?

Tối hắn muốn ăn bát mì, lại nấu thành một cục.

Xào món rau, không mặn chát muối, thì lại nhạt nhẽo thiếu vị, quả thực là khó nuốt.

Nam Cung Dục ăn mãi rồi cũng thành quen. Nghĩ thầm thôi bỏ đi, ăn tạm, trên chiến trường làm sao đòi hỏi nhiều thế được.

.......

Trận chiến ngày hôm nay đ.á.n.h vô cùng gian nan.

Không, không biết từ lúc nào, binh lính Chu Vi đã trở nên ngày càng lợi hại hơn.

Hơn nữa rất kỳ lạ, dường như ai cũng sử dụng kiếm, kiếm pháp lại tiến bộ thần tốc.

Một vài kẻ lợi hại, sắp đuổi kịp Nam Cung Dục được danh sư chỉ dạy từ nhỏ rồi.

Toàn bộ binh lính Bắc Giang đều phải nín một hơi, không dám khinh suất nữa.

Chiến tranh hôm nay, hai bên giằng co không dứt, không tiến không lùi.

Phải biết rằng, dưới sự chỉ huy của Cố Nguy, đây là điều chưa từng có tiền lệ.

Kể từ khi Cố Nguy đến Ngụy Chiêu, vẫn luôn đ.á.n.h đâu thắng đó, bách chiến bách thắng.

Hôm nay cả người Nam Cung Dục mệt mỏi rã rời, cánh tay còn bị đ.â.m một kiếm, tâm trạng nặng trĩu.

Về đến doanh trướng tắm rửa xong, nhìn đĩa móng giò kho đen thui, còn lởm chởm lông lợn trên bàn.

Nam Cung Dục thật sự không chịu nổi nữa, day day mi tâm phân phó: "Người đâu, dẫn tên hỏa phu này đến gặp ta."

Hắn muốn xem xem, hỏa phu này được chiêu mộ vào kiểu gì, lẽ nào thời buổi này, hỏa phu cũng có thể đi cửa sau?

Dưới bếp, nghe binh lính truyền gọi Ngụy Linh Lung mặt mày ngơ ngác.

Cái gì, hiệu úy muốn gặp nàng?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.