Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 480: Đột Kích (1)

Cập nhật lúc: 12/03/2026 08:11

Ngay trong đêm đó.

Bốn người Cố Nguy, Cố Duẫn, Ngụy Vô Kỵ, Nam Cung Dục tụ tập lại một chỗ, nét mặt ai nấy đều vô cùng nghiêm trọng.

Nam Cung Dục hiện tại đã là phó tướng của Cố Nguy, có quyền được tham gia bàn bạc chiến sự.

Gần đây, chiến cuộc căng thẳng, Bắc Giang đ.á.n.h trận càng ngày càng nhọc sức, binh lính Phượng Vũ đã trên đường hành quân đến chi viện.

Binh lính Chu Vi cứ qua một ngày, kiếm thuật lại tinh xảo thêm một phần, cách bày binh bố trận cũng kỳ quỷ biến hóa khôn lường, khiến người ta hoàn toàn không bắt bài được.

Cứ đà này, sớm muộn gì họ cũng sẽ thua.

Cố Duẫn lạnh lùng lên tiếng: "Chu Vi nhất định có cao nhân chỉ điểm, bằng không tuyệt đối không thể đột ngột trở nên cường hãn đến vậy."

Ánh mắt Cố Nguy trầm ngâm, những ngón tay thon dài gõ nhịp vào một thung lũng trên bản đồ địa giới Chu Vi, nhìn chằm chằm một hồi lâu không nói tiếng nào.

Nam Cung Dục nói: "Các người không thấy, chiến thuật của Chu Vi hiện tại rất quen thuộc sao?"

Mọi người nghi hoặc.

Nam Cung Dục nói ngắn gọn: "Quốc gia Ngô Việt trăm năm trước, Việt Nữ."

Ngụy Vô Kỵ nhíu mày: "Ngươi nói như vậy, ta cũng nhớ ra rồi, Ngô Việt trăm năm trước, chính là dựa vào Việt Nữ kiếm pháp, từ một tiểu quốc vùng biên ải phát dương quang đại trở thành nước đứng đầu Thập quốc khi đó, suýt chút nữa thống nhất thiên hạ. Nay trăm năm đã trôi qua, Việt Nữ hẳn đã c.h.ế.t rồi, lẽ nào hậu nhân của bà ấy xuống núi rồi sao?"

Nam Cung Dục gật đầu: "Phải, trong tay Chu Vi quả thực có hậu nhân của Việt Nữ, chính là sát thủ Thiên Tuyệt của điện Quang Diệu."

Thần sắc Cố Duẫn hơi biến đổi: "Ngô Việt trăm năm trước, Việt Nữ truyền thụ kiếm pháp cho binh lính Ngô Việt, bất kỳ binh lính nào của Ngô Việt cũng sử dụng kiếm, giống hệt với Chu Vi hiện giờ."

Nỗi âu lo giữa hàng mày của hắn càng sâu hơn: "Nếu không phải Việt Nữ đột ngột rời đi, quy ẩn sơn lâm, Ngô Việt nói không chừng thực sự có thể thống nhất thiên hạ. Huống hồ, Ngô Việt lúc đó chỉ là một tiểu quốc vô danh, số lượng binh lính thưa thớt, còn Chu Vi hiện tại thì quy tụ binh lực của bốn nước..."

Nửa câu sau, Cố Duẫn không nói nốt, mọi người đều tự ngầm hiểu.

Nỗi ưu tư đè nặng lan tràn giữa mấy người.

Cố Nguy từ nãy đến giờ chưa hề phát ngôn, chăm chú quan sát thung lũng dưới tay không biết đang suy tính điều gì.

Đột nhiên, chàng lấy lại tinh thần bật cười nhẹ: "Không sợ, binh quý ở sự thần tốc, chỉ cần chúng ta tiêu diệt sạch sẽ binh lực của Chu Vi trước khi kiếm pháp của hậu nhân Việt Nữ đạt mức đại thành là được."

Nói thì nói thế, nhưng mấy người Cố Duẫn đều không tiếp lời.

Chu Vi đông dân cư, muốn tiêu diệt gọn gàng đâu phải chuyện dễ?

Hơn nữa, chỉ cần hậu nhân Việt Nữ còn sống, những binh lính sử dụng kiếm sẽ liên tục được tạo ra.

Trừ phi, g.i.ế.c c.h.ế.t hậu nhân Việt Nữ, dứt điểm từ nguồn cơn.

Nhưng mấy người họ biết, đây gần như là một chuyện bất khả thi.

Cho dù có làm được, cũng phải trả một cái giá cực kỳ thê t.h.ả.m.

Vì thế tạm thời không có ai đề xuất suy nghĩ này.

Bàn bạc qua một số đối sách cho ngày mai, mọi người trở về nghỉ ngơi.

Cố Nguy quay lại doanh trướng, bóc bức thư Tạ Lăng gửi đến hôm nay.

Tạ Lăng cách vài ngày sẽ viết thư tới một lần, đây cũng là thời khắc mà Cố Nguy mong đợi nhất trong ngày, có thể giúp tinh thần luôn căng thẳng được thả lỏng tức khắc.

Tạ Lăng viết thư không theo khuôn sáo nào, nghĩ đến cái gì viết cái nấy, khi thì bắt gặp loài hoa đẹp, lúc thì được ăn một món ngon... những vụn vặt thường nhật ấy, lại đem đến cho Cố Nguy cảm giác như được bầu bạn cạnh Tạ Lăng.

Khóe môi chàng bất giác cong lên, vẻ mặt lạnh lùng cũng dần hóa thành sự dịu dàng.

Nhưng càng đọc, đôi mày chàng càng nhíu lại, ngũ quan dần nghiêm nghị.

"Kể cho chàng nghe này, Trường Phong Vệ của phụ thân lợi hại lắm, sau khi chúng ta tìm được mỏ Ngũ Thạch Tán, mới mất có nửa ngày, đã bao vây diệt gọn đám binh lính đó rồi.

Sau đó ta phóng một mồi lửa thiêu rụi toàn bộ Ngũ Thạch Tán, cũng coi như mô phỏng theo Lâm công tiêu hủy t.h.u.ố.c phiện rồi.

Chưa kể, ta còn phát hiện được rất nhiều lương thực dự trữ cho chiến tranh ở đây, ta đã cuỗm sạch sành sanh rồi, ha ha ha ha, Chu Vi chắc chắn sẽ tức giận đến nhảy dựng lên cho xem!

Chiến lực của Trường Phong Vệ cao như vậy, không nên bị mai một, sau khi xử lý xong công việc bên này, ta sẽ tức tốc dẫn bọn họ đến chiến trường chi viện, đợi ta nhé."

Bàn tay cầm bức thư của Cố Nguy khẽ run lên.

A Lăng sắp đến rồi?

Chàng ngước mắt nhìn lên bầu trời sao thăm thẳm, hàng mi dài khẽ chớp.

Xem ra không thể kéo dài được nữa rồi.

Đại bản doanh Chu Vi.

Cơ Vô Vọng run rẩy tay xé nát văn thư, sắc mặt nghẹn đến tím tái.

Toàn bộ bá quan văn võ ngồi dưới, cũng đều có chung biểu cảm như hắn.

"Khinh người quá đáng!" Một vị lão tướng đập mạnh tay xuống bàn, suýt chút nữa đập nát chiếc bàn lưu ly thành từng mảnh.

Đôi mắt Vi Sinh Huyền u ám, lạnh lẽo nói: "Mỏ Ngũ Thạch Tán mất rồi, chúng ta chỉ có thể tốc chiến tốc thắng. T.ử Bẩm ——"

T.ử Bẩm gật đầu: "Có thần."

Vi Sinh Huyền nheo mắt lại, sát ý chấn động quanh thân: "Mang Thập Thất đi đột kích. Cũng đã đến lúc cho bọn chúng diện kiến Thập Thất, biết được sự lợi hại của chúng ta rồi."

T.ử Bẩm cúi người: "Rõ."

Các vị tướng lĩnh khác ngồi dưới cũng đều kích động không thôi, trong mắt rực lên tia sáng.

Trận chiến lần trước cách đây ba ngày, trải qua ba ngày khổ luyện, kiếm thuật binh lính Chu Vi lại thăng tiến thêm một bậc.

Bọn họ đều vô cùng mong đợi, lần này đối đầu trực tiếp với Cố Nguy, bọn họ có thể giành chiến thắng không?

Chỉ cần đ.á.n.h bại Cố Nguy, cho dù là một lần, cũng có thể rạng danh thiên hạ rồi.

T.ử Bẩm nhận lệnh từ Vi Sinh Huyền, nhanh ch.óng vén rèm trướng bước ra cửa.

Bên ngoài trướng, tất cả binh lính đều đang luyện kiếm, tiếng đao kiếm leng keng sắc nhọn vang lên liên hồi, ánh kiếm trắng lạnh như tuyết, x.é to.ạc bóng đêm thành hàng vạn mảnh vỡ.

Mỗi một nhát vung kiếm của binh lính, đều đi kèm tiếng hô hoán, khí thế dời non lấp biển.

Ánh mắt T.ử Bẩm vượt qua lớp lớp hàng vạn binh lính san sát, hướng đến đài cao ở vị trí trung tâm nhất.

Trên đài cao có một bóng đen gầy gò đang đứng sừng sững, tay cầm thanh trường kiếm tỏa ra tia sáng lạnh ngắt.

Mỗi nhát kiếm hắn tung ra, dường như đều x.é to.ạc cả không khí, khí thế vô cùng sắc bén hùng hồn.

Ánh trăng trải dài sau lưng hắn, khắc họa hình dáng thanh mảnh, tựa như chim hạc đơn độc giữa trời xanh, đứng riêng một cõi.

Mỗi nhát kiếm trong tay hắn vung xuống, binh lính phía dưới đài cao cũng răm rắp làm theo, tạo thành một động tác đồng điệu.

Thế nhưng, không có bất kỳ một binh lính nào có thể tung ra cảm giác lưu loát mượt mà, tùy tâm sở d.ụ.c như hắn, phảng phất như thanh kiếm trong tay và con người hắn đã sớm hòa làm một.

T.ử Bẩm khẽ lắc chiếc chuông trên tay, gọi: "Thập Thất".

Đầu mày thiếu niên nhíu lại, trên khuôn mặt xẹt qua vẻ đau đớn.

Rất nhanh sau đó đã bay người xuống, đáp đất trước mặt T.ử Bẩm.

T.ử Bẩm lạnh nhạt cất lời: "Kiếm pháp dạy đến thức thứ mấy rồi?"

Thập Thất cúi gằm mặt: "Tổng cộng có bảy bảy bốn chín thức, đã đến thức thứ bốn mươi sáu."

T.ử Bẩm gật đầu: "Được, rất tốt, đêm nay ngươi theo Châu tướng quân ra chiến trường một chuyến."

Thập Thất chầm chậm ngẩng đầu lên, trên gương mặt tuấn tú lạnh lùng, bông sen bạc men theo đuôi mắt nở rộ đong đưa, đôi mắt xinh đẹp ấy lại chẳng có chút sinh khí nào, không chứa đựng bất kỳ xúc cảm nào, tựa như một vũng nước đọng.

Hắn đáp không chút cảm xúc: "Vâng."

Nam Cung Dục trở về doanh trướng, ngồi trước bàn học tâm trạng rối bời, theo thông lệ bảo Ngụy Linh Lung nấu một bát ăn đêm.

Lúc Ngụy Linh Lung bưng sủi cảo bước vào, Nam Cung Dục đang thay t.h.u.ố.c.

Nghe thấy tiếng bước chân, Nam Cung Dục nhanh ch.óng dùng băng gạc băng kín vết thương sâu thấy cả xương lại, với lấy chiếc khăn tay bên cạnh, lau lau tay.

Hắn đ.á.n.h trận thường xông pha lên hàng tiền tuyến, ra trận với vai trò tiên phong, nên mỗi ngày trở về lại thêm vài vết sẹo mới.

Quý công t.ử nho nhã phong lưu thuở xưa, nay đã triệt để thay da đổi thịt, biến thành một vị sát thần m.á.u lạnh, trong quân doanh không một ai không nể sợ hắn.

Chỉ khi đối diện với Ngụy Linh Lung, đôi mắt lạnh băng của Nam Cung Dục mới hiếm hoi xuất hiện chút vẻ dịu dàng.

Ngụy Linh Lung đặt bát xuống bàn, cúi đầu liếc nhìn thau nước thay t.h.u.ố.c đẫm m.á.u của Nam Cung Dục, đã chuyển thành một màu đỏ thẫm.

Trong không khí phảng phất mùi m.á.u tanh, nam nhân lông mày nhạt nhòa, phảng phất như một chút đau đớn cũng chẳng cảm thấy.

Ngụy Linh Lung khẽ nhíu mày: "Vai phải của huynh sao lại bị thương nữa rồi, không phải mấy ngày trước mới bị c.h.é.m trúng sao?"

Nam Cung Dục cong mắt: "Không sao, không đau."

Hắn đưa tay bưng bát lên, uống một ngụm canh.

Món ăn hôm nay là sủi cảo, nhưng Ngụy Linh Lung gói không được đẹp mắt cho lắm, hình thù kỳ dị, có cái nhân thịt còn lòi cả ra ngoài, nổi lềnh bềnh trên mặt nước canh.

Nam Cung Dục ăn một miếng sủi cảo, vẫn khen ngợi như thường lệ: "Sủi cảo hôm nay rất ngon, vỏ mỏng nhân nhiều, mềm mọng vừa miệng, tuy nhân thịt có hơi lòi ra một chút, nhưng lại tăng thêm hương vị đặc biệt cho nước canh. Đa tạ cô nương."

Ngụy Linh Lung lặng lẽ bưng thau m.á.u đi ra ngoài, bưng một thau nước sạch khác bước vào.

Nam Cung Dục ăn sủi cảo làm động chạm tới vết thương, lớp băng gạc quấn c.h.ặ.t lại rướm m.á.u tươi.

Ngụy Linh Lung đặt chậu nước xuống, hàng mi nhíu lại.

"Có cần ta gọi đại phu không?"

Nghe thấy Ngụy Linh Lung quan tâm mình, Nam Cung Dục nhướng mày, tâm trạng vui vẻ lắc đầu: "Không cần đâu, ta đều là vết thương nhẹ, tự xử lý được, đại phu trong quân doanh đang khan hiếm, bận rộn đến mức chân không chạm đất, ta không đi làm phiền họ nữa."

Nói dứt lời, hốc mắt Nam Cung Dục hơi mở to.

Chiếc khăn che mặt của Ngụy Linh Lung hôm nay buộc không đủ c.h.ặ.t, lộ ra nửa khuôn mặt thanh tú kiều diễm.

Lúc này, đôi lông mày liễu mỏng manh của thiếu nữ đang nhíu lại thành một vòng cung đầy lo lắng, đôi mắt hạnh ghim c.h.ặ.t vào vết thương của Nam Cung Dục.

Nàng thực sự rất quan tâm đến hắn.

Trong lòng Nam Cung Dục như có người rải một lớp đường ngọt lịm, đến ngay cả vết thương cũng không còn cảm thấy đau nữa.

Nhưng hắn không muốn Ngụy Linh Lung biết rằng hắn đã nhận ra nàng.

Mối quan hệ giữa họ, tạm thời chưa thể đ.â.m thủng lớp giấy mỏng manh này.

Nếu không, sẽ chỉ quay lại dáng vẻ lạnh nhạt ban đầu mà thôi.

Do đó, Nam Cung Dục đưa tay vén những sợi tóc rối hai bên má của Ngụy Linh Lung, tiện tay kéo chiếc khăn che mặt của nàng lên, nhẹ giọng nói: "Tóc của cô nương bị bung ra rồi."

Nam nhân đột ngột kề sát lại, Ngụy Linh Lung sững người tại chỗ, mở to hai mắt, khuôn mặt đỏ ửng, nhịp tim cũng bất giác đập nhanh hơn.

Rất nhanh sau đó, Nam Cung Dục đã thu người về, ánh mắt khôi phục lại vẻ bình thường: "Ngươi lui xuống đi."

Ngụy Linh Lung đang định bưng bát bước ra ngoài, đột nhiên, một tiếng tù và gấp gáp xé tai vang lên từng đợt, x.é to.ạc sự yên bình của cả màn đêm!

Nàng khựng bước lại.

Giây tiếp theo, một thanh trường kiếm tỏa ánh sáng lạnh buốt xé rách rèm trướng, lao thẳng về phía mặt nàng!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.