Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 60: Thịt Xiên Nướng Và Thạch Trái Cây Đá Bào
Cập nhật lúc: 08/03/2026 22:13
Tạ Lăng cất lời: "Ai muốn hợp tác làm ăn với ta thì điểm chỉ vào tờ giấy này nhé, chúng ta sẽ chia cổ phần."
Nàng phải tốn kha khá thời gian để giải thích khái niệm "cổ phần" cho mọi người hiểu. Dù biết bốn gia đình này đều đôn hậu, thật thà, nhưng nguyên tắc kinh doanh vẫn phải rạch ròi, để tránh tranh chấp sau này.
Ai nấy đều gật đầu lia lịa. Đương nhiên là đồng ý rồi! Ngu gì mà không làm!
Tạ Lăng mỉm cười: "Tốt lắm, ta sẽ đưa mọi người xem bảng giá xà phòng mà Thu Nguyệt vừa khảo sát ngoài chợ hôm qua."
Nàng mở cuốn sổ tay, dõng dạc đọc: "Thành Tấn không có nhiều tiệm bán xà phòng. Loại hạ phẩm giá 500 văn, trung phẩm 1 lạng bạc, thượng phẩm thì 2 lạng bạc. Đó là giá cũ.
Còn bây giờ, ngay cả loại hạ phẩm cũng bị đẩy lên 2 lạng bạc một bánh, mà cũng chẳng còn hàng để mua. Ta định chúng ta sẽ bán với giá tầm trung, mọi người thấy sao?"
Cả nhóm đồng thanh nhất trí. Lời Tạ Lăng là khuôn vàng thước ngọc!
Sau khi tóm tắt chiến lược kinh doanh, mọi người bắt tay ngay vào việc. Mỗi nhà đóng góp một chút vốn liếng để mua nguyên liệu.
Thạch Thiếu Văn, Thu Nguyệt và Ngô Chính Thanh lãnh nhiệm vụ ra chợ lùng mua tụy lợn (tuyến tụy lợn) và bột kiềm. Lội bộ rạc cẳng khắp các lò mổ ở thành Tấn, họ mới gom được mười miếng tụy lợn.
Dưới sự chỉ huy của Tạ Lăng, ai nấy xắn tay áo lao vào công việc. Thấy thiếu người, các gia đình lại gọi thêm người thân ra phụ giúp.
Công đoạn vất vả nhất là giã nhuyễn tụy lợn. Dưới gốc cây lớn, tiếng chày gỗ giã đều đặn vang lên "lốp cốp, lốp cốp". Cánh đàn ông lo giã tụy lợn, chị em phụ nữ thì rang bột kiềm, mọi việc diễn ra nhịp nhàng, trơn tru.
Tạ Lăng còn dẫn một nhóm lên núi hái hoa đào, hoa mận để làm hương liệu và màu nhuộm. Vừa về đến nơi, nàng đã thấy Cố Nguy từ xa. Chàng ngồi bên bàn đá, cũng xắn tay áo hăng hái giã tụy lợn, đôi cẳng tay săn chắc thoăn thoắt nhấc lên hạ xuống, vẻ mặt vô cùng tập trung.
Bên cạnh, Ngô Đại Cường cũng đang vung chày "lốp cốp". Nhưng nhìn cái điệu bộ hùng hổ của ông, người ta cứ ngỡ ông đang phang vào đầu kẻ thù chứ chẳng phải đang giã tụy lợn. Vợ ông thấy ngứa mắt, tát luôn một cái vào gáy ông: "Giã cho cẩn thận, vỡ cái bàn đá thì biết tay bà!" Ngô Đại Cường cười hề hề, ngoan ngoãn giảm lực tay.
"Mọi người mệt rồi phải không, chúng tôi có chuẩn bị chút đồ lót dạ đây, cứ tự nhiên lấy mà ăn nhé."
Bùi thị và Ngọc Nương mỗi người xách một giỏ tre, phân phát bánh nướng cho mọi người. Thu Nguyệt thì được Tạ Lăng truyền nghề, nấu hẳn một thùng nước ô mai to bự, đặt dưới gốc cây, ai khát cứ ra tự múc uống.
Tạ Lăng cùng nhóm tiểu nương t.ử của Cao Uyển Hoa vừa bước tới, Thu Nguyệt đã lanh lẹ bưng ra mấy bát nước ô mai mát lạnh. Đi bộ một chặng đường dài cũng thấm mệt, Tạ Lăng tu ừng ực một hơi cạn sạch. Vị chua chua ngọt ngọt, mát lạnh chạy rần rần khắp cơ thể, sảng khoái không gì bằng.
"Tiểu thư, tay nghề nấu nước ô mai của em thế nào?"
Tạ Lăng giơ ngón cái cái tán thưởng: "Tuyệt đỉnh! Sao làm được lạnh hay thế?"
Thu Nguyệt chỉ tay về phía cái giếng gần đó: "Em thả thùng xuống giếng để ướp lạnh đấy ạ."
Tạ Lăng gật gù khen ngợi: "Thông minh lắm."
Cao Uyển Hoa mang một cái nia ra, đám tiểu nương t.ử xúm lại nhặt cánh hoa từ gùi tre trải đều lên đó. Hoa lê trắng muốt, hoa đào hồng phớt, nhìn tổng thể cứ như một bức tranh đa sắc, đẹp rạng ngời. Những cánh hoa này phải phơi sương một đêm mới dùng được, nên Tạ Lăng quyết định dùng hương liệu có sẵn trong không gian. Thời đại này cũng có hương liệu, nhưng giá cả đắt đỏ đến mức vô lý, nên mọi người bàn bạc thống nhất tự chế hương liệu cho tiết kiệm.
Tụy lợn đã giã nhuyễn, Tạ Lăng lấy một nắm làm mẫu: "Cho bột kiềm vào tụy lợn đã giã nhuyễn, vừa rắc vừa nhồi cho đến khi thành hỗn hợp dẻo quánh thế này. Loại hạ phẩm thì để nguyên như vậy, còn loại cao cấp hơn thì ta thêm hương liệu và phẩm màu vào."
Nói rồi, nàng vào nhà mang ra bảy tám chiếc khuôn gỗ. Những chiếc khuôn tròn điểm xuyết hoa văn tinh xảo, đẹp mắt. Chưa kể đến những chiếc khuôn hình hoa sen, vầng trăng khuyết, hay phong cảnh non nước hữu tình... hoa văn chạm khắc sống động, tinh tế, nhìn mà hoa cả mắt. Đây là bộ sưu tập khuôn bánh trung thu Tạ Lăng vơ vét được từ thời mạt thế, không ngờ nay lại phát huy tác dụng.
Nàng chia cho mỗi nhà một chiếc khuôn. Nhoáng cái đã chạng vạng tối, toàn bộ số xà phòng đã thành hình. Một miếng tụy lợn làm được tầm chục bánh xà phòng, tổng cộng thành phẩm là hơn một trăm bánh. Tất cả được phơi trên nia tre xếp gọn gàng trong sân, hong gió một đêm là sáng mai có thể mang ra chợ bán.
Xà phòng hạ phẩm đúc bằng khuôn tròn, giữ nguyên màu trắng ngà tự nhiên. Còn loại trung phẩm và thượng phẩm thì đúc bằng những chiếc khuôn cầu kỳ, trên bề mặt in hằn những họa tiết sắc sảo, phảng phất hương thơm dịu nhẹ, nhìn thôi đã thấy mê mẩn. Các gia đình lưu đày vốn xuất thân quý tộc, dĩ nhiên đã từng dùng qua xà phòng, nhưng chưa ai từng thấy loại xà phòng nào tinh xảo, đẹp mắt đến nhường này! Nghĩ đến việc chính tay mình góp công làm ra, ai nấy đều thấy tự hào khôn tả.
Bé Nhữ chỉ vào một bánh xà phòng, ưỡn n.g.ự.c tự đắc: "Tẩu tẩu, cái này là do Nhữ Nhữ với ca ca làm đấy!"
Tạ Lăng nhìn bánh xà phòng hơi mẻ góc một tí, may mà là loại hạ phẩm nên cũng chẳng hề hấn gì. Chắc hẳn loại thượng phẩm Bùi thị không dám cho hai đứa nhóc đụng vào. Nàng cười tươi rói: "Nhữ Nhữ giỏi quá, Ly ca nhi cũng giỏi nữa!" Trẻ con mà, cứ phải khen ngợi nhiều vào thì mới đáng yêu, mới khỏe mạnh được chứ!
Ngước nhìn bầu trời rực rỡ ráng chiều, Tạ Lăng gợi ý: "Hay chúng ta mở tiệc thịt nướng đi?" Mọi người đều biết tài nấu nướng của Tạ Lăng thuộc hàng "đỉnh của ch.óp", nghe nhắc đến thịt nướng, dù chưa biết là món gì nhưng cứ được ăn ké là gật đầu cái rụp. Có điều, họ cũng rất biết ý, ai nấy đều mang nguyên liệu nhà mình ra góp chung.
Tạ Lăng sai Cố Nguy ra rừng tre c.h.ặ.t một cây về làm xiên nướng. Có lệnh của vợ, Cố Nguy lập tức đi ngay không chần chừ. Tạ Lăng hướng dẫn mọi người sơ chế nguyên liệu. Thịt bò, thịt heo, thịt cừu thái mỏng, ướp gia vị đậm đà. Rau củ các loại rửa sạch sẽ, để ráo nước. Ở thời này, những loại rau củ quen thuộc ở hiện đại như ngô, khoai tây, khoai lang vẫn chưa được du nhập. Tạ Lăng may mắn trữ được hạt giống, định bụng đến Lĩnh Nam sẽ trồng thử.
Nàng vờ vào nhà lấy đồ, thực chất là tuồn xúc xích, cánh gà, khoai tây từ không gian ra. Là một tín đồ ẩm thực chính hiệu, Tạ Lăng đã "tẩu tán" hàng tỷ vật tư trước tận thế, nên chẳng lo thiếu đồ ăn. Vừa thấy những nguyên liệu lạ lẫm Tạ Lăng mang ra, mắt ai cũng sáng lên. Tạ Lăng lại lôi người cữu cữu (cậu) ở Thượng Kinh ra làm "bia đỡ đạn": "Cữu cữu ta đi buôn, chắc là mua được mấy thứ này từ Tây Vực đấy." Nghe vậy, mọi người cũng không thắc mắc nữa, chỉ thầm ghen tị với nhà ngoại "cực phẩm" của Tạ Lăng.
Cố Nguy cũng vừa vác cây tre về, Tạ Lăng nhờ cánh đàn ông vót tre thành những chiếc xiên nhỏ, nhẵn thín. Trong lúc chờ vót xiên, nàng bày cho cánh chị em làm món tráng miệng giải nhiệt. Trùng hợp hôm trước làm thạch còn dư lại một nửa, Tạ Lăng quyết định trổ tài làm món thạch đá bào. Hòa bột thạch với nước nóng, chờ đông lại rồi xắt thành từng khối vuông vắn. Rưới lên trên một lớp siro đường nâu óng ả, rắc thêm đậu đỏ, vừng rang, táo mèo xắt lát mỏng. Món thạch đá bào trong veo lấp lánh, tô điểm bởi những loại topping rực rỡ màu sắc. Nước đường nâu sóng sánh luồn lách qua từng kẽ hở của thạch, nhìn thôi đã thấy ngọt ngào khó cưỡng.
Ngô Chính Thanh xách một gầu nước lạnh ngắt từ giếng lên, gọi lớn: "Nước tới rồi đây!" Chan thêm một muôi nước giếng mát lạnh, thế là bát thạch đá bào hoàn hảo đã ra lò. Thịt nướng còn chưa chín, đã có người không kiềm được cơn thèm, húp trọn bát thạch cái rột. Nhưng không sao, bột thạch vẫn còn nhiều, cứ thoải mái mà ăn.
Bên kia, xiên tre cũng đã vót xong. Tài vót tre của Cố Nguy quả là "vô địch thiên hạ", những chiếc xiên thon thả, trơn láng, không hề có dằm. Chàng chìa những chiếc xiên ra trước mặt Tạ Lăng như đang dâng bảo vật. Mọi người làm theo hướng dẫn của Tạ Lăng, bắt đầu xiên đồ ăn. Thịt phải xiên đan xen nạc mỡ, rau củ thì xiên riêng từng loại. Than hồng rực rỡ trong bếp lò. Tạ Lăng đặt vỉ nướng lên, bắt đầu trổ tài.
Mọi người răm rắp nghe lời nàng, rắc gia vị, phết dầu ăn lên từng xiên thịt. Thịt nướng xèo xèo trên than hồng, tỏa khói nghi ngút, chẳng mấy chốc mùi thơm đã lan tỏa khắp không gian. Cả đám không hẹn mà cùng nuốt nước bọt "ực" một cái. Những xiên thịt bóng bẩy, vàng ruộm, tẩm ướp ớt bột cay xè, trông cực kỳ hấp dẫn. Vừa nướng xong, ai nấy đều tranh nhau chộp lấy, bất chấp nóng hổi, cứ tọng thẳng vào miệng nhai ngấu nghiến.
Đỉnh nhất vẫn là những xiên thịt. Lớp vỏ bên ngoài hơi cháy xém, bên trong thịt vẫn mềm ngọt mọng nước. Lớp mỡ tan chảy, quyện cùng hương vị tẩm ướp đậm đà, bung tỏa hương vị béo ngậy ngập tràn khoang miệng. Vị cay xộc lên mũi, vừa cay vừa thơm, ăn một miếng là muốn ăn mãi không thôi. Trong làn gió chiều mát rượi, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, được thưởng thức miếng thịt nướng đậm đà, nhấp thêm ngụm thạch đá bào thanh mát, cảm giác sướng rơn người.
Mọi người vừa ăn vừa chuyện trò rôm rả, không khí vui vẻ tột độ. Ăn xong, cánh chị em phụ nữ tranh nhau xắn tay vào dọn dẹp, không cho nhà họ Cố nhúng tay. Họ thầm hiểu, Tạ Lăng vừa cung cấp nguyên liệu, vừa pha thạch đá bào, lại còn lo cả gia vị, họ chỉ mang chút đồ ăn lót dạ thì có khác gì ăn chực đâu. Vì thế, ai cũng muốn phụ một tay, làm người phải biết ơn báo đáp chứ.
Những chiếc xiên tre cũng không bị bỏ đi, rửa sạch để dành lần sau dùng tiếp. Dọn dẹp xong xuôi, Ngô Tam lang xung phong nhận nhiệm vụ canh gác ban đêm, túc trực bên đống xà phòng để đề phòng kẻ trộm. Mặc dù xà phòng được phơi ở hậu viện, nhưng chắc chắn cũng có người trong đoàn lưu đày để ý thấy. Nhà họ Cao cũng cắt cử một nam đinh ra phụ giúp. Hai người ôm chiếu ra, quyết định chia nhau canh nửa đêm đầu và nửa đêm sau.
Mọi việc đâu vào đấy, sau khi tắm rửa sạch sẽ, Tạ Lăng và Cố Nguy trở về phòng. Cố Nguy vừa đặt lưng xuống đã ngủ say như c.h.ế.t, Tạ Lăng thì nhẹ nhàng trở dậy. Khi bóng nàng vừa khuất, Cố Nguy đột nhiên mở to đôi mắt sáng quắc. Chàng lẩm nhẩm một câu khẩu quyết, triệu hồi Thư Kiếm đang ẩn nấp trong bóng tối.
"Đã điều tra rõ thân thế của gã đàn ông hay lảng vảng bên phu nhân chưa?"
Thư Kiếm gật đầu, rành rọt báo cáo lại tiểu sử của Vu Diệc Trù.
"Chỉ đơn thuần là một thư sinh nghèo kiết xác ở hẻm Ngô Đồng thôi sao?"
Cố Nguy xoa xoa cằm, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực. Tạ Lăng vốn bản tính điềm đạm, không thích ồn ào phô trương, chắc chắn việc giả danh "thần nữ" không phải do nàng tự nghĩ ra, ắt hẳn là do gã nam nhân kia xúi giục. Một tên thư sinh nghèo hèn, liệu có đủ mưu mô xảo quyệt đến vậy? Cố Nguy không nghi ngờ sự thủy chung của Tạ Lăng, chàng chỉ lo lắng nàng ngây thơ, dễ bị Vu Diệc Trù lợi dụng.
Gõ nhịp ngón tay thon dài xuống mặt bàn, Cố Nguy lạnh lùng hạ lệnh: "Huy động mạng lưới tình báo và nhân lực của Thính Tuyết Lâu, tiếp tục điều tra cho ta."
Tạ Lăng lẻn khỏi khách điếm, khoác lên mình chiếc áo tơi rộng thùng thình, dùng dị năng thoắt cái đã bay thẳng đến trước cổng dinh thự Tri phủ.
