Thế Thân Cũng Có Ngày Rời Đi - Chương 1

Cập nhật lúc: 02/09/2026 11:02

Năm tôi kết hôn với Tống Yến Chu, tôi vừa mới tốt nghiệp.  

Anh hơn tôi tám tuổi, sự nghiệp vững vàng, đối xử với tôi cũng rất tốt.  

Chuyện gì cũng đặt tôi lên hàng đầu.  

Ngay cả khi cãi nhau, anh cũng luôn là người xuống nước dỗ dành tôi trước.  

Khi đó tôi nghĩ, mình thật may mắn.  

Cưới được một người chồng vừa chín chắn vừa dịu dàng.  

Anh sẽ đón tôi tan làm mỗi ngày.  

Nhớ tôi dị ứng hải sản nên chưa từng gọi món đó ở nhà.  

Sinh nhật tôi anh đặt cả nhà hàng chỉ để nghe tôi hát một bài.  

Bạn bè đều nói tôi gả vào hào môn nhưng vẫn được yêu như công chúa.  

Tôi cũng tin là như vậy.  

Cho đến khi ảnh hậu kỳ cựu Tô Chi trở về nước.  

Hai người họ bắt đầu thường xuyên qua lại.  

Lý do rất đường hoàng.  

Bạn cũ lâu ngày gặp lại.  

Giúp đỡ đồng hương trong giới.  

Tôi không hỏi nhiều.  

Vì tôi tin anh.  

Rồi một buổi tối, tôi dọn phòng làm việc của anh.  

Vô tình nhìn thấy cuốn nhật ký anh đ.á.n.h rơi dưới gầm bàn.  

Bìa da đã cũ, góc sờn.  

Tôi không định mở.  

Nhưng một góc giấy lộ ra dòng chữ quen thuộc.  

"Tô Chi thích được dỗ như vậy."  

Tim tôi khựng lại.  

Lật thêm vài trang.  

Bên trong chi chít chữ.  

Toàn là những chuyện vụn vặt giữa anh và cô ấy thời đại học.  

Cô ấy giận thì phải mua bánh kem dâu.  

Cô ấy khóc thì phải ôm từ phía sau.  

Cô ấy nói lạnh thì phải khoác áo lên vai ngay.  

Tôi khép nhật ký lại.  

Tay run.  

Hóa ra tất cả sự dịu dàng anh dành cho tôi.  

Đều là do trước kia Tô Chi đã dạy cho anh.  

Tôi không nói gì.  

Chỉ cất cuốn nhật ký lại chỗ cũ.  

Từ ngày đó, tôi bắt đầu để ý.  

Mỗi cuộc điện thoại nửa đêm.  

Mỗi lần anh đột ngột khoác áo ra ngoài.  

Mỗi tin nhắn anh vội vàng xóa.  

Đều liên quan đến ba chữ: Tô Chi.  

Vì Tô Chi, chúng tôi đã cãi nhau vô số lần.  

"Chỉ là bạn bè thôi, em đừng nghĩ nhiều."  

"Công ty cô ấy gặp rắc rối, anh giúp một chút."  

"Em nhỏ nhen quá."  

Tôi im lặng.  

Rồi lại làm lành.  

Vì tôi vẫn ôm hy vọng.  

Cho đến ngày tuyết đầu mùa.  

Anh bỏ mặc tôi lại trong căn biệt thự nơi ngoại ô.  

Giữa trời tuyết gió mịt mù.  

Xe anh chạy đi không một lời giải thích.  

Tôi đứng ở hiên, váy ngủ mỏng dính.  

Gió lùa vào xương.  

Người giúp việc đưa cho tôi một tách trà nóng.  

Tôi không uống.  

Đêm đó tôi ngồi đến sáng.  

Nhìn tuyết phủ kín sân.  

Và quyết định.  

Tôi cuối cùng cũng c.h.ế.t tâm đề nghị ly hôn.  

Nhưng Tống Yến Chu lại nhất quyết không đồng ý.  

"Anh không đồng ý."  

"Em đang giận dỗi."  

"Qua vài hôm sẽ ổn."  

Tôi không tranh cãi.  

Chỉ dọn bớt đồ sang phòng khách.  

Rồi hôm đó, anh đưa tôi đi ngâm suối nước nóng tại biệt thự ngoại ô Bắc Kinh.  

Anh nói muốn bù đắp.  

Muốn cùng tôi có một ngày yên bình.  

Trong làn hơi nước mỏng mờ.  

Điện thoại anh để trên bàn đá reo lên.  

Màn hình sáng.  

Tên: Tô Chi.  

Tiếng chuông kéo dài.  

Anh nhìn tôi một cái.  

Rồi tắt.  

Tôi tưởng mọi chuyện đã xong.  

Mười phút sau, chuông lại reo.  

Vẫn là cô ấy.  

Lần này anh bắt máy.  

Giọng nói mang theo tiếng nghẹn ngào của một người phụ nữ vang lên trong căn phòng yên tĩnh.  

"À Chu, à Chu, em phải làm sao đây?"  

Hoảng loạn, bối rối khiến tim tôi cũng thắt lại.  

Ngay lúc đôi môi của Tống Yến Chu sắp chạm vào tôi.  

Anh rốt cuộc vẫn đứng dậy bước lên bậc đá.  

Từng bông tuyết rơi nhẹ phủ lên vai anh.  

Anh cầm chiếc áo choàng tắm treo trên giá khoác lên người.  

Bắt máy.  

Giọng nói trách móc ban đầu.  

Khi nghe đối phương nói gì đó, lập tức chuyển thành dịu dàng an ủi.  

"Không sao đâu, anh đến ngay đây."  

"Em cứ bình tĩnh lại trước, anh lập tức tới."  

Tôi nhìn anh cúp máy.  

Cúi người muốn chạm vào tôi.  

Tôi gần như phản xạ né tránh.  

Ánh mắt Tống Yến Chu dừng lại trên người tôi.  

Im lặng rất lâu.  

Những bông tuyết trên vai anh dần tan trong làn hơi nóng từ suối nước nóng.  

Cùng tan biến là chút chấp niệm cuối cùng tôi còn dành cho anh.  

Tôi híp mắt, dần chìm sâu xuống nước.  

Để bản thân hoàn toàn ngập trong làn nước ấm.  

Bàn tay Tống Yến Chu với đến hụt nhưng anh không để tâm.  

Khẽ cười, lại đưa tay xoa đầu tôi, giọng nói dịu dàng.  

"Nghe anh nói này, bạn anh gặp chút rắc rối."  

"Xử lý xong anh sẽ quay lại ngay."  

"Thời gian lỡ mất hôm nay, ngày mai anh bù lại cho em được không?"  

"Không đi được sao?"  

Tôi hỏi.  

"Cô ấy mới về nước chưa quen luật giao thông trong nước."  

"Nghe lời nhé, đừng bướng bỉnh."  

Tôi không đáp, chỉ nhìn anh.  

Vừa thắt đai áo tắm vừa tháo chiếc nhẫn trên tay.  

Chiếc nhẫn trên ngón áp út của tôi như cũng bỗng siết lại.  

Đau âm ỉ.  

Khóe môi tôi gượng gạo kéo lên một nụ cười.  

Tôi muốn hỏi anh.  

Đi gặp loại bạn bè nào mà phải đặc biệt tháo nhẫn cưới ra?  

Nhưng đến khi lời định thốt ra lại như bị thứ gì đó chặn lại.  

Khi tôi cúi mắt liền nghe thấy giọng Tống Yến Chu như đang dỗ dành trẻ con.  

"Anh hứa ngày mai nhất định sẽ dành thời gian cho người vợ mà anh yêu nhất."  

"Dù ai gọi anh cũng không nghe nữa."  

Thật ra ban đầu tôi có rất nhiều điều muốn nói.  

Ví dụ như vậy để em đi, em sẽ dạy cô ấy luật giao thông.  

Ví dụ như nếu mai có thể không nghe điện thoại.  

Thì tại sao hôm nay lại phải chạy đến tìm cô ấy?  

Ví dụ như anh có từng yêu em một ngày nào không?  

Cuối cùng tôi chẳng nói gì cả.  

Qua làn hơi nước bốc lên trong suối nóng.  

Tôi nhìn bóng lưng Tống Yến Chu rời đi, bước chân vội vã.  

Ngay khoảnh khắc anh sắp đi khỏi, tôi bỗng mở miệng.  

"Không cần bù đắp gì hết."  

"Lúc nào rảnh chúng ta ly hôn đi."  

Tống Yến Chu khựng lại một chút.  

Nhưng anh không quay đầu.  

Chỉ dịu dàng nói một câu.  

"Nghe lời, đừng giận dỗi nữa."  

Giọng anh vẫn ôn hòa như mọi khi.  

Giống như đang dỗ một cô bé con chưa hiểu chuyện.  

Cửa đóng lại.  

Hơi nước vẫn bốc.  

Tôi ngồi đó rất lâu.  

Nước ấm làm da tôi đỏ lên.  

Nhưng trong lòng thì lạnh.  

Tôi và Tống Yến Chu là hôn nhân sắp đặt giữa hai gia đình.  

Anh hơn tôi tám tuổi.  

Năm lấy anh, tôi vừa mới tốt nghiệp.  

Tống tổng luôn quyết đoán mạnh mẽ trong công ty.  

Lại chỉ đối với tôi như nuông chiều một đứa em gái nhỏ.  

Mọi việc đều ưu tiên tôi trước.  

Ngay cả khi cãi nhau, anh cũng luôn là người đầu tiên xuống nước dỗ dành.  

Cho đến khi tôi vô tình nhìn thấy cuốn nhật ký thuở thiếu thời của anh.  

Tôi mới nhận ra kỹ năng dỗ người của anh bây giờ.  

Đều là do những lần hợp rồi tan, tan rồi hợp với mối tình đầu Tô Chi rèn luyện mà ra.  

Từ khi Tô Chi trở về nước, ngài Tống cao quý của tôi.  

Bỗng hạ mình, tự mình mời hẳn đội ngũ luật sư hàng đầu.  

Giúp cô ấy giải quyết vụ ly hôn.  

Không tiếc tiền bạc để tạo thế lăng xê cho một ảnh hậu đã hết thời.  

Vì chuyện này, tôi đã cãi nhau với anh không biết bao nhiêu lần.  

Anh nói tôi không hiểu chuyện.  

Tôi nói anh không còn là anh của tôi nữa.  

Rồi chúng tôi im lặng.  

Bữa tối vẫn nấu.  

Quần áo vẫn giặt.  

Nhưng phòng ngủ đã tách.  

Đêm đó tôi không ngủ.  

Tôi mở tủ, lấy ra giấy đăng ký kết hôn.  

Đặt lên bàn.  

Bên cạnh là đơn ly hôn tôi đã ký sẵn.  

Tôi nhìn chữ ký của mình.  

Nét chữ run.  

Nhưng dứt khoát.  

Ngoài cửa sổ tuyết vẫn rơi.  

Tôi nghĩ.  

Có lẽ đây là lần cuối tôi đợi anh về.  

Và anh sẽ không về.  

Vì người anh muốn về.  

Đang ở một nơi khác.  

Cần anh hơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thế Thân Cũng Có Ngày Rời Đi - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD