Thế Thân Sáu Năm Là Quá Đủ Rồi: Trọng Sinh Quyết Không Gả Nữa! - Chương 38: Tiền Đã Bị Rút Sạch
Cập nhật lúc: 18/03/2026 14:16
Hóa ra vào lần trước Kiều Niệm về nhà, Tiêu Vân đã nhân lúc đó lấy sổ tiết kiệm đi.
Đến khi Kiều Hải chuẩn bị dùng tiền, tìm chị ta để lấy sổ thì chị ta lại ấp úng nói rằng sổ tiết kiệm đã bị mất rồi, còn chẳng biết rơi ở đâu.
Kiều Hải tuy bất lực nhưng nghĩ bụng thôi thì đi làm lại.
Thế nhưng khi cầm chứng minh thư đi làm lại sổ, nhân viên ngân hàng lại báo rằng bên trong chẳng còn một xu nào cả!
Kiều Hải lúc đó liền ngây người. Đối phương không có mật mã, làm sao tiền có thể nói mất là mất ngay được?
Hỏi vợ thì mới biết, chị ta bảo vì sợ không nhớ nổi mật mã nên đã viết luôn lên mặt ngoài của cuốn sổ.
Kiều Niệm nghe đến đây thì hoàn toàn không tin.
Làm gì có chuyện trùng hợp đến thế, cô vừa về lấy sổ thì sổ mất, tiền cũng bay hết.
Tuy đúng là có một số người lớn tuổi không nhớ được mật mã nhưng Tiêu Vân là một người trẻ mới hơn hai mươi tuổi, mấy chữ số mật mã mà không nhớ nổi, lại còn là số tiền lớn như vậy, Kiều Niệm chẳng tin một chút nào.
Cô bảo bố Kiều cứ bình tĩnh, số tiền lớn thế này không phải chuyện nhỏ, báo cảnh sát chắc chắn họ sẽ xử lý.
Cô đoán rằng số tiền này tám chín phần mười là bị Tiêu Vân đưa cho người nhà chị ta rồi.
Nếu cô nhớ không lầm thì Tiêu Vân có một cậu em trai.
Trước đó nghe tin nhà cô mở xưởng mứt, người đó còn muốn gia nhập nhưng đã bị Kiều Niệm từ chối.
Bởi vì lúc nhà cô phải chạy vầy khắp nơi, bán hết đồ đạc để sang nhượng công xưởng, anh trai cũng từng sang nhà chị dâu hỏi vay tiền nhưng đối phương dứt khoát không cho một xu.
Thế mà sau này thấy kiếm được tiền thì lại nảy sinh ý định, lúc thì muốn nhét người vào làm, lúc thì muốn góp mặt lấy hoa hồng.
Kiều Niệm đương nhiên không đồng ý, bảo anh trai từ chối thẳng.
Chính vì thế, mối quan hệ giữa nhà họ Kiều và nhà họ Tiêu không được tốt lắm.
Nhưng hiện tại vẫn chưa có bằng chứng.
Cái khó nhất là Tiêu Vân còn đang mang thai.
Có lẽ do từ lúc trọng sinh về cô mải mê đối phó với người nhà họ Thẩm, lại phải tìm cách kiếm tiền, cùng người nhà mở xưởng mà lơ là sự hiện diện của chị ta.
Mấy năm nay, Tiêu Vân cũng khá yên phận, Kiều Niệm chỉ tưởng rằng khi chị ta có được cuộc sống ổn định thì sẽ không giống như kiếp trước nữa.
Nhưng từ khi Thẩm Dật trở về, ác ý của Tiêu Vân đối với cô bắt đầu lộ rõ.
Kiều Niệm cũng chẳng phải kẻ ngốc.
Cô cũng không ngờ Tiêu Vân lại dám liều lĩnh đến mức này.
Hai nghìn đồng, chứ không phải hai trăm đồng.
Ở thời điểm hiện tại, một gia đình bình thường cả năm trời cũng chỉ để ra được vài trăm đồng.
Hai nghìn đồng này là mồ hôi nước mắt của anh trai cô vất vả làm lụng không quản ngày đêm tích góp được.
Trong đó một nửa còn là tiền vốn cần để vận hành công xưởng.
Nếu không lấy lại được số tiền này, e rằng lương tháng sau cũng chẳng có mà phát.
Rốt cuộc Tiêu Vân đang nghĩ cái gì vậy?
Nhưng rắc rối ở chỗ, tại đồn cảnh sát lại có một Thẩm Dật. Mà trên trấn này cũng chỉ có duy nhất một đồn cảnh sát đó thôi.
Xem ra lần này đi sẽ mất khá nhiều thời gian, Kiều Niệm suy nghĩ một lát rồi gọi con gái vào phòng thu dọn quần áo.
"Nhung Nhung, con xếp hết quần áo hay mặc vào, chúng ta lên trấn ở vài ngày."
Cứ chạy đi chạy lại mãi quả thực không phải cách.
Sẵn tiện cô cũng muốn xử lý dứt điểm chuyện căn nhà.
Nhung Nhung cứ tưởng lại được đi chơi nên rất vui vẻ, nghe lời mẹ dặn liền ngoan ngoãn chạy đi chọn những chiếc váy và đôi giày nhỏ mà mình yêu thích.
Cô bé còn hỏi mẹ: "Chúng ta đến nhà bác cả ạ?"
Kiều Niệm đáp: "Tất cả nhiên là không rồi, chúng ta về nhà bà ngoại."
Nhung Nhung lập tức thất vọng "ồ" lên một tiếng.
Khi Thẩm Liệt về đến nhà, cổng lớn không đóng.
Ở trong sân, Thẩm Tiểu Mai đang bắt chước dáng vẻ của Kiều Niệm, dạy con trai viết chữ.
Lúc này thấy Thẩm Liệt trở về, cô ta bị giật mình một cái: "Anh... anh cả, anh đã về rồi."
Thẩm Liệt liếc mắt nhìn qua: "Tiểu Thuận cũng sắp đi học rồi sao?"
Thẩm Tiểu Mai không ngờ anh lại quan tâm đến chuyện con trai mình đi học, hơi lộ vẻ kiêu hãnh: "Vâng ạ, chẳng phải anh hai có một suất sao, em đã xin anh ấy cho rồi."
Thẩm Liệt nhìn cô ta một cái rồi nói: "Cũng đến tuổi đi học rồi, làm tốt lắm."
Thẩm Tiểu Mai có chút được sủng ái mà lo sợ, đây là lần đầu tiên anh cả khen cô ta đấy!
Cô ta còn chưa kịp nói thêm gì, Thẩm Liệt đã đi vào trong nhà.
Sáng sớm hôm nay anh nhận được điện thoại của trưởng thôn, nói là nhà họ Thẩm muốn đuổi mẹ con Kiều Niệm đi, còn hỏi ông lấy hợp đồng và bị mẹ Thẩm xé nát. Thẩm Liệt lo lắng nên mới định ghé về một chuyến.
Vừa lên tầng hai, Thẩm Liệt đã nghe thấy tiếng trò chuyện của hai mẹ con trong phòng, dường như còn liên quan đến mình, anh khựng bước chân lại:
"Con thích bác cả đến thế cơ à?"
Nhung Nhung kiên định gật đầu: "Thích ạ, bác cả thật oai phong! Giá như bác cả mới là bố của Nhung Nhung thì tốt biết mấy!"
Kiều Niệm suýt nữa thì sặc nước miếng, vội nói: "Đừng nói lung tung, để người khác nghe thấy sẽ không tốt cho danh tiếng của bác cả. Sau này bác ấy kết hôn có con rồi, truyền đến tai người ta cũng chẳng hay ho gì, biết chưa?"
Nhung Nhung buồn bã nói: "Mẹ ơi, vậy nếu bác cả có con riêng của mình rồi thì có phải bác sẽ không thích Nhung Nhung nữa không?"
Kiều Niệm suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc đáp: "Bác cả con không phải người như vậy nhưng chúng ta cũng phải biết chừng mực. Nếu bác cả kết hôn sinh con, chúng ta không thể làm phiền bác ấy nữa. Con nghĩ xem, lúc bố con đối xử tốt với Đổng Tiểu Vĩ, có phải trong lòng con cũng rất khó chịu không? Nếu sau nàyđể con của bác cả nhìn thấy bác đối xử với con tốt hơn nó, liệu nó có thấy không thoải mái trong lòng không?"
Nhung Nhung ngẩn ra, cô bé lập tức hiểu ra đạo lý này, gật đầu thật mạnh: "Mẹ ơi, con biết rồi, con sẽ không tranh giành bác cả với các em trai em gái tương lai đâu, Nhung Nhung không muốn làm đứa trẻ hư bị ghét bỏ đâu!"
Kiều Niệm buồn cười xoa đầu con gái.
Cô nói vậy cũng vì hơi lo lắng, bởi Thẩm Liệt thực sự đối xử quá tốt với Nhung Nhung.
Nếu không, cô bé đã chẳng thốt ra câu ước gì bác cả là ba mình. Nhưng những lời này nói riêng với nhau thì được, nếu để truyền ra ngoài thì không phải chuyện tốt. Cho nên cô phải cảnh báo con gái một chút để cô bé biết không được nói bừa.
Cô đang mải suy nghĩ thì cửa phòng có tiếng gõ. Kiều Niệm nhìn sang, thấy Thẩm Liệt đã đứng ở cửa từ lúc nào không hay. Cô giật nảy mình.
"Anh cả!"
Người này đến từ lúc nào mà cô chẳng hề hay biết?
Nhung Nhung cũng nhìn sang, vui vẻ gọi một tiếng bác cả, định giơ tay đòi bế nhưng nhớ lời mẹ dặn, cô bé khựng bước lại, có vẻ hơi do dự. Dù bây giờ bác cả chưa có con nhưng bé đã biết mình phải tự kiềm chế rồi.
Thẩm Liệt nhìn cô bé, đưa tay xoa xoa đầu cô bé. Anh quay sang nhìn Kiều Niệm, biểu cảm của cô rất ngượng ngùng. Thẩm Liệt không nhắc lại chuyện vừa rồi, chỉ nhìn hành lý cô đang thu dọn, nhíu mày: "Mẹ tôi làm khó cô à?"
Kiều Niệm ngẩn người, lúc này mới phản ứng lại ý của Thẩm Liệt, vội vàng nói: "Không phải, tôi định sang chỗ bố mẹ ở một thời gian, định tìm nhà trước, vả lại công xưởng cũng có chút vấn đề."
Cô nghĩ chắc là chuyện hôm qua bà ta tìm trưởng thôn, trưởng thôn đã báo cho anh. Dẫu sao đây cũng là nhà của anh. Chẳng lẽ anh vì chuyện này mà quay về?
Thẩm Liệt hỏi: "Có chuyện gì xảy ra sao?"
Nếu là chuyện nhỏ, cô đã không đến mức dọn đi như vậy.
Kiều Niệm thở dài, cũng không giấu anh, đem chuyện của Kiều Hải và Tiêu Vân ra kể. Thẩm Liệt nghe xong cũng cau mày: "Cô nghi ngờ chị dâu cô tự biên tự diễn?"
