Thế Thân Sáu Năm Là Quá Đủ Rồi: Trọng Sinh Quyết Không Gả Nữa! - Chương 9: Anh Ta Muốn Nghĩ Như Vậy Thì Tôi Cũng Chịu Thôi

Cập nhật lúc: 18/03/2026 14:10

Thẩm Dật tay xách nách mang lỉnh kỉnh đồ đạc về nhà, mọi người trông thấy đều khen ngợi anh ta: "Chà, cậu hai Thẩm vừa về đã sắm sửa cho gia đình bao nhiêu đồ tốt thế này, đúng là người đàn ông biết lo cho gia đình."

Kiều Niệm và con gái đang ở trong sân tưới những bông hoa đang nở rộ kiều diễm, nghe thấy động tĩnh, cô theo bản năng liếc mắt nhìn ra ngoài. 

Cô nhìn thấy Thẩm Dật đang xách túi lớn túi nhỏ.

Ánh mắt Thẩm Dật dừng trên người hai mẹ con, đôi mắt khẽ động, đang định bước tới thì Hứa Tú Tú đang ngồi xổm trước cửa giặt quần áo lập tức lau đôi bàn tay đỏ ửng vì chà xát rồi đứng dậy: "Anh Thẩm, hai người về nhanh vậy sao?"

Thẩm Dật nhìn thấy tình cảnh của cô ta thì ngẩn người. 

Quần áo chất thành núi, nước bẩn đầy đất, đôi bàn tay đỏ lựng của Hứa Tú Tú và khuôn mặt mệt mỏi.

Thẩm Dật tức khắc sa sầm nét mặt: "Tú Tú, em đang làm cái gì thế này!"

Hứa Tú Tú gượng cười: "Chị dâu nói hôm nay thời tiết tốt, đem quần áo ra giặt một chút, dù sao em rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì nên giúp một tay."

Sắc mặt cô ta cũng rất khó coi, sao cũng không ngờ tới cha Thẩm mẹ Thẩm lại có nhiều quần áo bẩn đến thế. 

Đã nhiều thì chớ, lại còn vừa bẩn vừa hôi, đặc biệt là của cha Thẩm, vì bị người ta đ.á.n.h gãy chân nên mọi sinh hoạt ăn uống tiêu tiểu đều ở trên giường. 

Trên ga giường toàn là những thứ uế tạp đủ loại, giặt mãi không sạch, suýt chút nữa khiến cô ta buồn nôn.

"Cái gì!" Thẩm Dật chấn động nhìn Kiều Niệm, phẫn nộ đến mức khó tin: "Tú Tú là khách, sao cô có thể bắt cô ấy giặt quần áo cho cô, cô điên rồi sao?"

Kiều Niệm nhìn Hứa Tú Tú đang đầy vẻ uất ức rồi nói: "Tôi sai bảo? Anh mở mắt ra mà nhìn xem, đó là quần áo của cha mẹ nhà ai. Anh muốn tìm rắc rối thì cũng nên đi tìm cha mẹ anh mà gây sự mới đúng, trút giận lên tôi làm gì?"

Thẩm Dật nghẹn lời, nhìn kỹ lại thì đúng là toàn quần áo của cha mẹ anh ta. 

Nhưng Tú Tú là khách, dù thế nào đi nữa Kiều Niệm cũng không nên để cô ta làm loại việc này. 

Sao Kiều Niệm có thể mặt dày như thế được.

Hứa Tú Tú đợi anh ta trút giận xong mới đứng ra làm người hòa giải: "Em không sao đâu, em làm những việc này đều là điều nên làm mà, không thể cứ để anh Thẩm chăm sóc em mãi được."

Kiều Niệm cười nói: "Phải đấy, nghe nói cô muốn giúp đỡ, cha mẹ Thẩm Dật vui lắm, đều khen cô siêng năng hiểu chuyện đấy."

Thẩm Dật trừng mắt nhìn cô: "Cô làm con dâu mà lại đứng nhìn không giúp một tay?"

Kiều Niệm đáp: "Tôi với anh còn chưa kết hôn, tính là con dâu cái nỗi gì, tại sao phải vồn vã chạy tới giúp đỡ?"

Thẩm Dật nghẹn họng: "Cô!"

Hứa Tú Tú vội nói: "Anh Thẩm, không sao đâu, chẳng qua chỉ là mấy bộ quần áo thôi mà, em giặt được. Có thể giúp dì và mọi người một chút việc là vinh hạnh của em." Nói xong, thấy Thẩm Dật xách nhiều đồ như vậy, cô ta vội vàng tiến lên đỡ lấy: "Sao anh mua nhiều đồ thế này."

Thẩm Dật còn chưa kịp lên tiếng, Đổng Tiểu Vĩ đã nói lớn: "Là chăn mới chú Thẩm mua cho mẹ đấy, ấm lắm luôn! Chú Thẩm còn mua cho cháu cặp sách nhỏ nữa, nói sau này sẽ đưa cháu đi học."

Nói xong, cậu ta xoay người khoe chiếc cặp sách nhỏ hình Astro Boy cho mẹ xem, còn đắc ý hếch cằm nhìn Thẩm Nhung Nhung.

Thẩm Nhung Nhung phồng má, có gì mà ghê gớm chứ!

Thẩm Tiểu Mai đang lười biếng giờ mới biết đường ló mặt ra, cũng đầy vẻ hớn hở: "Chà, anh sao lại mua cho Tiểu Thuận đôi giày đắt tiền thế này, thật là tốn kém quá."

Miệng nói tốn kém nhưng cười đến mức không khép nổi mồm.

Một nhóm người vui vẻ lật giở những túi quà lớn nhỏ: "Đây là mua cho Nhung Nhung phải không, bộ váy này đẹp quá."

Thẩm Dật lúc này mới thu hồi tầm mắt, anh ta cầm lấy chiếc váy, nhìn về phía Kiều Niệm và con gái vẫn đang tưới hoa bên kia. 

Anh ta dịu dàng gọi con gái: "Nhung Nhung, mau lại đây, bố mua váy mới cho con này."

Thẩm Nhung Nhung không qua đó mà nhìn mẹ một cái.

Kiều Niệm đặt vòi nước trong tay xuống, nói: "Đi đi."

Lúc này Nhung Nhung mới bước về phía bố mình.

Lần đầu tiên con gái chủ động tiến lại gần mình, trong lòng Thẩm Dật vô cùng vui mừng. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn như đúc từ phấn của con bé, anh ta chỉ cảm thấy trên đời này không có đứa trẻ nào xinh đẹp hơn thế. 

Cô bé đã thừa hưởng hoàn hảo vẻ đẹp từ mẹ mình.

"Nhung Nhung, đây là váy công chúa bố mua cho con, thế nào, có đẹp không? Con có thích không?" 

"Lại đây, mặc thử xem có vừa không nào."

Nhung Nhung cau mày nhìn bộ váy đó, lùi lại hai bước.

"Sao thế? Không thích à?" Thẩm Dật chưa từng nuôi con gái, cũng không hiểu rõ con bé thích gì. 

"Nhung Nhung à, cứ thử trước đi, biết đâu mặc vào lại xinh thì sao?" Hứa Tú Tú cũng mỉm cười nói giúp vào.

Nhưng lời nói bị Kiều Niệm ngắt quãng: "Không cần thử đâu."

Thẩm Dật vừa nghe cô mở miệng, lập tức lộ vẻ không vui: "Cô lại muốn kiếm chuyện gì nữa đây?"

Tặng váy cho con gái chẳng lẽ cũng là sai sao? Nếu không phải vì Kiều Niệm không chịu đi đăng ký kết hôn thì ngày hôm nay anh ta cũng chẳng cần phải chạy đi một chuyến vô ích.

Kiều Niệm rủ mắt nhìn bộ váy rồi nói: "Váy quá nhỏ nhưng Nhung mặc không vừa."

Thẩm Dật ban đầu ngẩn ra, sau đó phản ứng lại, trong lòng dâng lên cơn giận: "Thế sao cô không nói sớm, cố tình để tôi làm trò cười à?"

Kiều Niệm nhìn Thẩm Dật với vẻ kỳ quặc, người này thật đúng là nực cười, bản thân ngay cả việc con gái mặc quần áo cỡ nào cũng không biết, bị người ta vạch trần thì lại thẹn quá hóa giận? Không cho phép người khác phản bác lại lấy một câu sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thế Thân Sáu Năm Là Quá Đủ Rồi: Trọng Sinh Quyết Không Gả Nữa! - Chương 9: Chương 9: Anh Ta Muốn Nghĩ Như Vậy Thì Tôi Cũng Chịu Thôi | MonkeyD