Thê Tử Tào Khang Hóa Phượng Hoàng - Chương 8
Cập nhật lúc: 19/06/2026 16:05
“Sao trước đây lão lại không nhận ra nhỉ?”
Bởi vì lão chưa bao giờ nhìn thẳng vào bà một lần nào.
“Nói đi, tìm ta có việc gì.”
Thẩm Thất Nương bưng chén trà lên, khẽ thổi cho bọt trà tan ra, giọng điệu nhạt nhẽo như đang trò chuyện chuyện vãn với hàng xóm láng giềng.
Chu Quốc công há miệng, ngàn lời vạn chữ nghẹn ứ nơi cổ họng, cuối cùng nặn ra được ba chữ:
“Hằng nhi nó…”
“Chuyện của con trai ngươi sao?”
Thẩm Thất Nương đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn lão không hề có chút thay đổi nào, “Đấy là do bản thân nó tự làm tự chịu.
Tham ô quân nhu, cấu kết quân phản nghịch, không có điều nào là do ta bảo nó làm cả.”
“Nhưng kẻ vạch tội nó lại là—”
“Là học trò của ta.”
Thẩm Thất Nương ngắt lời lão, giọng nói vẫn bình thản như cũ, “Thì đã sao nào?
Nó nếu không làm những việc đó, có ai vạch tội cũng chẳng ăn thua.
Nó đã làm rồi, thì không nên oán trách người khác vạch tội.”
Cơ mặt Chu Quốc công giật giật:
“Nàng biết Hằng nhi là đứa con ta coi trọng nhất mà.”
“Ta biết.”
“Nàng biết mà còn—”
“Tại sao ta lại không làm?”
Thẩm Thất Nương cắt ngang lời lão, trong đôi mắt trong trẻo ấy cuối cùng cũng hiện lên một tia gợn sóng, không phải giận dữ, mà là thất vọng, loại thất vọng thấu tận tâm can, “Chu đại nhân, con trai ngươi tham ô quân nhu, số bạc kia là do nó bấu xén từ miệng của các tướng sĩ nơi biên thùy mà có được.
Những người đó ăn không no mặc không ấm, đem mạng sống ra để giữ gìn giang sơn cho Chu gia các ngươi, con trai ngươi hay lắm, đem khẩu phần lương thực của họ nhét hết vào túi riêng của mình.”
Bà nói không lớn, nhưng mỗi một chữ tựa như chiếc b/úa nện thẳng vào tim Chu Quốc công.
“Cấu kết quân phản nghịch, ngươi có biết những kẻ nó cấu kết đã tàn sát bao nhiêu làng mạc không?
Ba thị trấn, mười bảy ngôi làng, hơn một ngàn mạng người, bị chúng g/iết hại không còn một ai sống sót.
Con trai ngươi cung cấp khí giới lương thảo cho những kẻ đó, đổi lấy số bạc đem về kinh thành mua ba gian tiệm buôn, tặng cho đứa thiếp thất mới nạp của nó.”
Mặt Chu Quốc công trắng bệch.
Lão không hề biết những chuyện này.
Lão chỉ biết con trai bị vạch tội, bị bắt, sắp bị ch/ém đầu.
Nhưng lão không biết con trai mình đã làm những gì.
“Ngươi có biết trong hơn một ngàn mạng người đó, có bao nhiêu nữ nhi, bao nhiêu hài t.ử không?”
Giọng Thẩm Thất Nương cuối cùng cũng có một chút run rẩy, nhưng bà đã nhanh ch.óng đè nén xuống, “Ngươi không biết.
Ngươi chỉ biết đó là con trai ngươi thôi.”
Chu Quốc công cúi đầu xuống.
Lão không còn lời nào để bào chữa.
“Ngươi đến tìm ta, là muốn ta tha cho con trai ngươi sao?”
Chu Quốc công im lặng hồi lâu, khó khăn mở lời:
“Nó… nó cũng là…”
“Là cái gì?”
Ánh mắt Thẩm Thất Nương bỗng nhiên sắc lẹm như một lưỡi d.a.o, “Ta gả vào Chu gia ba năm, Chu đại nhân ngươi chạm vào ta được mấy lần?
Con trai ngươi là do ngươi cùng người đàn bà kia sinh ra, có liên can gì đến ta chứ?”
Chu Quốc công há miệng rồi lại ngậm vào, ngậm vào rồi lại há ra, một chữ cũng không thốt lên được.
Bà nói tất thảy đều là sự thật.
Lão cưới bà ba năm, số lần chạm vào bà đếm trên đầu ngón tay.
Lần nào cũng là sau khi uống rượu, nhắm mắt lại, coi bà thành người nữ nhi khác.
Bà từng m/ang t/hai hai lần, nhưng đều không giữ được, lúc sảy t.h.a.i bên cạnh đến một người chăm sóc cũng không có.
Lão chê bà đen đủi, chê bà chướng mắt, thậm chí ngay ngày thứ hai sau khi bà sảy thai, lão đã bắt bà xuống ruộng làm lụng.
Về sau bà không bao giờ m/ang t/hai được nữa.
Thầy thu/ốc bảo là do sảy t.h.a.i làm tổn thương đến thân thể, không thể sinh nở được nữa.
Lão lúc đó thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rốt cuộc cũng có lý do chính đáng để bỏ vợ rồi.
“Năm xưa lúc ngươi bỏ ta,” giọng Thẩm Thất Nương lại khôi phục vẻ bình thản, “Ngươi bảo ta không biết sinh nở, bảo ta không xứng làm dâu Chu gia.
Ngươi nói đúng lắm, ta quả thật không xứng.
Bởi vì Thẩm Thất Nương ta đời này, vốn dĩ không nên bước qua cánh cửa Chu gia.”
“Ngươi về đi.”
Thẩm Thất Nương đứng dậy, chống gậy bước ra ngoài, “Chuyện của con trai ngươi, ta không quản nổi, cũng chẳng muốn quản.
Phép nước đã có, đáng tội thế nào cứ xử thế ấy.”
“Thất Nương!”
Chu Quốc công bỗng đứng phắt dậy, đầu gối phát ra một tiếng răng rắc đau điếng, khiến lão phải nghiến răng nghiến lợi, nhưng lão chẳng màng nổi nữa, “Thất Nương, ta biết ta có lỗi với nàng, ta biết năm xưa ta làm không đúng, nhưng Hằng nhi nó—nó mới ba mươi bảy tuổi thôi!
Nó còn cả một gia đình già trẻ lớn bé phải lo!”
Thẩm Thất Nương dừng bước, không hề quay đầu lại.
“Gà trẻ lớn bé phải lo sao?”
Bà khẽ nói, “Vậy hơn một ngàn mạng người bị g/iết ở ba thị trấn kia, ai chẳng có gia đình già trẻ lớn bé phải lo chứ?”
Thẩm Thất Nương chậm rãi quay người lại, nhìn thẳng vào mắt lão, gằn từng chữ:
“Chu đại nhân, món nợ con trai ngươi nợ, không đến lượt ta phải trả.
Món nợ ngươi nợ ta, ta cũng chẳng trông mong ngươi trả nữa.
Giữa ta và ngươi, sớm đã thanh toán sòng phẳng từ năm mươi năm trước rồi.”
Thanh toán sòng phẳng.
Bà bảo đã sòng phẳng rồi.
Chu Quốc công đứng giữa chính sảnh, nhìn Thẩm Thất Nương chống gậy từng bước từng bước đi xa dần, bỗng thấy có một câu nói dồn nén trong lòng suốt năm mươi năm qua, nếu giờ không hỏi thì sẽ không còn cơ hội nữa.
“Thất Nương!”
Thẩm Thất Nương dừng bước.
“Năm xưa… tại sao nàng lại gả cho ta?”
Một sự im lặng kéo dài.
Thẩm Thất Nương không hề quay người, giọng bà rất khẽ, khẽ khàng như thể từ một nơi xa xăm nào đó vọng lại:
“Bởi vì ngươi là gã học trò khôi ngô nhất mà ta từng gặp.
Ta cứ ngỡ gả cho ngươi, là có thể được sống những ngày tháng tốt đẹp.”
Bà khựng lại một chút.
“Ta sai rồi.”
