Thích Khuôn Mặt Anh Nhưng Không Ngu Đến Mức Cưới Anh - 3
Cập nhật lúc: 18/06/2026 13:42
Mỗi lần như thế, tôi đều phải nghĩ đủ mọi cách chạy đến phòng tranh của anh, hoặc những quán bar anh thường tới để chặn người, hạ mình dỗ dành thật lâu, anh mới chịu kéo tôi ra khỏi danh sách đen.
Chỉ là lần này, tôi bận bàn giao công việc, không rảnh chơi trò trẻ con ấy với anh.
Tối đó, khi tôi đang đặt vé máy bay về trụ sở chính, điện thoại đột nhiên reo lên.
Là trợ lý của Quý Trầm gọi tới.
Đầu dây bên kia, tiếng nhạc ầm ĩ đến ch.ói tai, xen lẫn tiếng cười đùa của nam nữ.
“Cô Tô, thầy Quý uống say rồi, đang ở bar Huyễn Sắc. Cô có thể tới đón anh ấy một chút không?”
Quý Trầm rất thích đi bar.
Nhà anh có mỏ, làm nghệ thuật với anh chẳng qua chỉ là một thú vui đốt tiền.
Tôi từng hỏi anh tại sao không về kế thừa gia nghiệp.
Anh cười khẩy nói, mấy đứa con riêng bên ngoài của bố anh vì tài sản mà tranh đến đầu rơi m.á.u chảy, anh lười dây vào.
Dù sao cổ phần của ông ngoại và mẹ anh sớm muộn gì cũng thuộc về anh.
Đời này anh chỉ muốn sống tùy hứng một chút.
Về mặt sự nghiệp, Quý Trầm hoàn toàn không có chí tiến thủ.
Điểm này, chúng tôi trái ngược nhau một cách triệt để.
Mỗi lần tôi hào hứng kể cho anh nghe mình ký được đơn lớn nào ở công ty, hoặc được thăng chức ra sao, anh đều chỉ đáp lại rất hờ hững.
Anh từng khinh thường nói rằng, tôi sống c.h.ế.t vì chút tiền lương đó, còn chẳng đủ để anh khui một chai Ace of Spades, vậy thì có ý nghĩa gì.
Tôi biết, từ tận trong xương cốt, chúng tôi vốn không thuộc cùng một kiểu người.
Ngoài sức hút thể xác, chúng tôi chẳng có điểm chung nào.
Tôi không hiểu linh hồn của anh.
Tôi chỉ ham cơ thể của anh.
Anh phớt lờ mọi nỗ lực của tôi.
Anh chỉ quen với sự hiểu chuyện của tôi.
Cũng tốt.
Như vậy lúc chia tay, chẳng ai phải đau lòng quá mức.
Tôi suy nghĩ một lát rồi đáp được.
Cúp điện thoại, tôi nhìn vé máy bay trên màn hình.
Mười giờ sáng ngày kia.
Tôi thở dài.
Thật ra tôi vẫn chưa muốn chia tay nhanh đến vậy.
Tôi và Quý Trầm ở phương diện thân mật thật sự rất hợp.
Gần đây áp lực chuyển vị trí lớn như thế, vốn dĩ tôi còn muốn có một buổi chia tay thật trọn vẹn.
Tôi tặc lưỡi, cảm thấy hơi tiếc.
Nhưng nếu cơ hội đã tự đưa tới cửa, vậy cứ thuận nước đẩy thuyền thôi.
Khi tôi đến Huyễn Sắc, Quý Trầm đang bị một nhóm người vây quanh trên ghế sofa.
Nam nữ đều có, ai nấy ăn mặc cũng rực rỡ đẹp đẽ.
Điểm chung duy nhất là tất cả đều rất ưa nhìn, gương mặt đầy collagen, vừa nhìn đã biết tuổi đời không lớn.
Cũng khó trách.
Quý Trầm có tiền, có sắc, lại hào phóng.
Thói đào hoa đặt trên người anh, vậy mà lại biến thành một loại mị lực “phóng khoáng” của nghệ sĩ.
Tôi đưa tay sờ lên nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt mình, bỗng nhớ tới một câu chê bai trước đây của Quý Trầm.
“Tô Vãn, em hai mươi tám rồi đấy, có thể đi chăm da không? Đừng sống qua loa như vậy.”
Chẳng trách anh chê tôi.
Hóa ra xung quanh anh toàn là các cô gái mới đầu hai mươi.
Tôi không nói gì, chỉ đứng ngoài đám đông, ánh mắt vừa hay chạm phải Quý Trầm.
Anh như không nhìn thấy tôi, rất nhanh đã dời mắt đi.
An Kỳ đỏ bừng mặt, cả người gần như dính sát lên người anh, giọng mềm nhũn.
“Thầy Quý, uống thêm một ly nữa đi mà.”
Quý Trầm cười.
Dưới ánh đèn, đôi mắt đào hoa của anh lấp lánh như phủ nước, đẹp đến mức khiến người ta chấn động, nhưng lại lạnh tanh chẳng có chút nhiệt độ nào.
“Uống kiểu này chán quá. Em đút anh đi.”
“Đút thế nào ạ?”
Quý Trầm không trả lời, chỉ cụp mắt nhìn cô ta.
Nửa giây sau, An Kỳ hiểu ra, đáy mắt lóe lên vẻ vui mừng đến gần như phát cuồng.
Cô ta ngửa đầu uống cạn ly champagne.
Ngay sau đó, Quý Trầm đột ngột giữ lấy gáy cô ta, cúi xuống hôn mạnh.
Nụ hôn ấy chẳng hề dịu dàng, càng giống một kiểu phát tiết hơn.
An Kỳ ngửa đầu đón nhận, khóe mắt đỏ lên vì thiếu không khí.
Rượu trượt theo khóe môi giao nhau của hai người.
Đến khi rất lâu sau họ tách ra, giữa môi vẫn còn kéo thành một sợi mập mờ.
Không khí xung quanh lập tức nổ tung.
Tiếng hò hét và huýt sáo vang lên nối tiếp nhau.
Tôi biết anh cố ý.
Anh đang trừng phạt tôi.
Trừng phạt tôi vì hôm đó không chịu dỗ anh, còn dám lạnh mặt với anh.
Mãi đến khi tôi bước tới trước mặt Quý Trầm, mọi người xung quanh mới dần yên tĩnh lại, giống như đang chờ xem một màn kịch hay.
Quý Trầm ngẩng đầu lên, vẻ mặt nhàn nhạt.
“Em tới đây làm gì?”
Tôi nhìn gương mặt ấy, hoảng hốt nhớ lại vô số ngày đêm kề cận trong suốt bốn năm qua.
Khi tình cảm nồng nhiệt, chúng tôi cũng từng nói yêu nhau.
Khó chịu không?
Hình như có một chút.
Nhưng nếu nói khó chịu đến mức đau đớn thì cũng không hẳn.
Dù sao từ lâu tôi đã biết Quý Trầm là người như vậy.
Phong lưu, mãi mãi chạy theo cảm giác mới mẻ, cũng chẳng mấy khi biết từ chối.
Ích kỷ, từ nhỏ đã được nâng niu nuông chiều, mãi mãi lấy bản thân làm trung tâm, chưa từng thật sự đặt cảm nhận của người khác vào lòng.
Tôi run giọng mở miệng.
“Quý Trầm, anh quá đáng lắm.”
Quý Trầm nhìn tôi.
Rõ ràng anh đang ngồi còn tôi đang đứng, vậy mà tôi vẫn có cảm giác bản thân đang bị anh nhìn xuống từ trên cao.
Anh vẫn giữ gương mặt thờ ơ ấy, nụ cười xen lẫn chút khinh miệt.
“Quá đáng? Em có thể chia tay mà, anh đâu có ngăn.”
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn anh.
