Thích Và Thói Quen - Chương 4

Cập nhật lúc: 28/08/2026 07:01

Vừa tới cổng trường đã nghe phía sau có người gọi:

“Ngọc Uyển Hy?”

Tôi quay lại, thấy Nguyễn Kiều Nam đang đi về phía này, phía sau cậu còn có một nam sinh khác – chính là người đi cùng cậu vào buổi sáng.

Tôi dừng chân chờ hai người đến gần.

“Trùng hợp thật.”

“Ừ, đúng là trùng hợp. Trước đây không chú ý, hóa ra cậu tan học ra cổng cũng nhanh vậy.” Nguyễn Kiều Nam mỉm cười gật đầu.

Tôi im lặng vài giây rồi gượng cười:

“Trước đây tớ thường về trễ hơn, chắc bởi vậy nên cậu không gặp.”

Nguyễn Kiều Nam hơi ngạc nhiên nhưng cũng không tiếp tục hỏi.

Cậu nam sinh bên cạnh rõ ràng hoạt bát hơn, khoác vai Nguyễn Kiều Nam rồi cười tươi chào tôi:

“Chào cậu, tớ là Cố Dực, sáng nay chúng ta gặp nhau rồi.”

“Chào cậu.”

Cố Dực có tính cách hoàn toàn trái ngược Nguyễn Kiều Nam, lúc cười mái tóc xoăn tự nhiên trên đầu cũng rung rung theo.

“Nhà cậu cũng ở khu Minh Cảnh à? Vậy về chung luôn đi.” Cố Dực chủ động đề nghị.

Tôi gật đầu rồi lại lắc:

“Ừ, nhưng tớ định ghé phòng tập quyền anh một chút, hai cậu cứ về trước.”

“Trời! Cậu còn biết đ.á.n.h quyền anh sao?”

Cố Dực lập tức buông vai Nguyễn Kiều Nam rồi bước sang cạnh tôi, hai mắt sáng rực:

“Hèn gì hồi sáng sức mạnh khủng khiếp thế, thật sự nhìn không ra luôn! Người nhỏ, tay chân cũng bé vậy mà lại học quyền anh, ngầu c.h.ế.t mất! Cậu dẫn tớ tới xem được không? Tớ chưa từng vào phòng tập quyền anh.”

Tôi vừa định gật đầu thì Nguyễn Kiều Nam ở bên kia bỗng lạnh giọng:

“Cố Dực, cậu đứng cách xa một chút, gần quá không lịch sự.”

Tôi quay sang, đúng lúc thấy Nguyễn Kiều Nam nhíu mày nhìn Cố Dực, nhưng vừa bắt gặp ánh mắt tôi, vẻ mặt cậu lại dịu xuống:

“Xin lỗi nhé, cậu ấy hơi ồn, cậu đừng để ý.”

“Không sao đâu.” Tôi lắc đầu, sau đó hứng thú nhìn Cố Dực, “Cậu muốn xem à? Vậy đi cùng tớ.”

“Thật không? Đi chứ!” Cố Dực lập tức phấn khích.

Nguyễn Kiều Nam nghe vậy cũng lên tiếng:

“Tớ cũng đi.”

Tôi hơi bất ngờ khi hai người họ chẳng những không cảm thấy con gái tập quyền anh là “không nữ tính”, ngược lại còn tỏ vẻ rất hứng thú.

Không hiểu sao tâm trạng tôi cũng vui lên:

“Được, đi thôi, tớ dẫn hai cậu qua đó!”

7.

“Trời ơi Ngọc Uyển Hy, chị ơi, chị ngầu quá đi mất! Sao lúc đầu chị lại nghĩ tới chuyện học quyền anh vậy? Động tác nào cũng gọn gàng dứt khoát, đẹp cực kỳ luôn!”

Vừa bước ra khỏi phòng tập, Cố Dực đã bắt đầu líu lo không ngừng, trong mắt tràn ngập vẻ sùng bái.

Tôi chẳng nhịn được mà cúi đầu mím môi cười.

Nguyễn Kiều Nam đứng bên cạnh lập tức kéo Cố Dực ra xa, nghiến răng:

“Cậu yên lặng một chút đi, Uyển Hy vừa tập xong chắc mệt lắm.”

Đến lúc ấy Cố Dực mới chịu im bớt, ngoan ngoãn đi cùng chúng tôi trên đường về.

Cũng nhờ có hai người họ, suốt quãng đường tôi chẳng cảm thấy buồn chán chút nào.

Một người điềm tĩnh, một người hoạt bát, tính cách trái ngược nhưng phối hợp lại vô cùng ăn ý.

Hai người luôn chủ động tìm chủ đề nói chuyện nên tôi cũng chẳng thấy gượng gạo.

Đi đến cổng khu chung cư mà tôi thậm chí còn suýt không nhận ra.

“Chị Uyển Hy, nhà chị ở đâu vậy? Ngày nào chị cũng tới tập quyền anh à? Sau này mình đi học chung được không? Chị ngầu quá! Cho em theo chị với!”

Cố Dực đúng kiểu người cực kỳ dễ làm thân, mới quen nhau nửa ngày đã nói chuyện chẳng khác gì bạn lâu năm.

Có lẽ vì hai lần gặp đều thấy tôi chỉ có một mình nên cậu mới chủ động muốn kéo tôi vào nhóm nhỏ của họ.

“Không, chỉ là mấy hôm gần đây tự nhiên muốn tới tập thôi.

Cuối tuần tớ vẫn thường đi để giữ trạng thái, còn ngày thường thì ưu tiên học hành.”

Tôi lắc đầu, sau đó cười chỉ sang khu nhà phía đối diện:

“Đó, tớ ở bên kia. Sau này đương nhiên có thể đi học cùng, miễn hai cậu không thấy phiền.”

“Phiền cái gì chứ, ai mà phiền được. Đúng không Kiều Nam?”

Cố Dực dùng khuỷu tay huých Nguyễn Kiều Nam.

Nguyễn Kiều Nam hoàn toàn chẳng thèm để ý cậu ấy, chỉ quay sang dịu dàng nhìn tôi:

“Tớ không có ý kiến. Vậy kết bạn liên lạc đi, sau này tiện hẹn nhau.”

Cố Dực cảm thấy hôm nay bạn thân mình hình như đặc biệt khó chịu với mình, nhưng suy nghĩ mãi vẫn không hiểu vì sao.

Mãi đến khi Nguyễn Kiều Nam nhắc, cậu mới nhớ bản thân còn chưa xin phương thức liên lạc, thế là lập tức ghé tới mong chờ nhìn tôi.

Tôi gật đầu, lấy điện thoại ra kết bạn với cả hai.

“Mai gặp lại nhé.” Tôi vẫy tay chào.

“Mai gặp.” Nguyễn Kiều Nam nhìn tôi, giọng nói vô cùng dịu dàng.

“Chị Uyển Hy, ngày mai gặp nha!” Cố Dực hào hứng đáp lại.

Tôi xoay người bước sang phía bên kia đường.

Hoàn toàn không nhìn thấy cảnh Cố Dực vừa định khoác tay lên vai Nguyễn Kiều Nam thì bị người kia lạnh lùng né sang bên.

Cố Dực – người cả ngày cảm thấy bạn thân vô cùng kỳ lạ – cuối cùng không nhịn được hỏi:

“Sao vậy? Hôm nay cậu có ý kiến với tớ à? Tớ đắc tội cậu chỗ nào?”

Nguyễn Kiều Nam liếc xéo:

“Cố Dực, mỗi ngày rốt cuộc cậu bắt chuyện với bao nhiêu cô gái vậy? Không ai nói cho cậu biết mắt cậu có vấn đề sao?”

“Mắt tớ có vấn đề?” Cố Dực kinh ngạc chỉ vào chính mình, “Sao có thể được? Hai mắt tớ đều 10/10 nhé!”

Nguyễn Kiều Nam hoàn toàn cạn lời, thở dài rồi bước nhanh hơn.

“Này! Cậu nói cho rõ đi! Nguyễn Kiều Nam!”

8.

Tôi hoàn toàn không ngờ vừa về đến cổng khu chung cư đã gặp Cảnh Dương.

Lúc ấy tôi đang cúi đầu cười một mình, nhớ lại những chuyện vừa trùng hợp vừa thú vị xảy ra trong ngày với Nguyễn Kiều Nam và Cố Dực, thì bất ngờ nghe tiếng người gọi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thích Và Thói Quen - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD