Thiên Đăng Chiếu Dạ - Chương 6 - Hoàn

Cập nhật lúc: 06/07/2026 09:05

Hắn là một người kiêu ngạo như vậy.

Không ngờ có một ngày, hắn cũng sẽ chủ động nhận lỗi.

Hắn duỗi cổ tay ra, đặt trước mặt ta.

“Hôm đó, Cô có ý răn đe nàng, ra tay rất nặng. Những ngày này mỗi lần nhớ lại, cũng đau lòng đến cực điểm.”

Nói rồi, hắn cầm nghiên mực bên cạnh lên, nhét vào tay ta.

“Cô mặc nàng đập, tuyệt đối không đ.á.n.h trả, nàng có thể nguôi giận được đôi chút không?”

Ta nắm c.h.ặ.t nghiên mực.

Nhưng không ném xuống.

“Ngươi đã vì trưởng tỷ mà hoang đường một lần rồi, chẳng lẽ còn muốn hoang đường thêm lần thứ hai sao?”

Hắn vội nói.

“Khi ấy, Cô chỉ là quá nhớ nàng.”

Ta thở dài một tiếng.

“Nhưng trong lòng ta không có ngươi.”

Hắn chậm rãi đứng dậy, lạnh lùng cười một tiếng, cũng không còn tỏ vẻ yếu thế như vừa rồi nữa.

Hắn trầm giọng.

“Thứ Cô muốn, trước giờ chưa từng có thứ gì không giành được.”

“Mộ Vân Châu không bảo vệ nổi nàng.”

18

Ta thấp thỏm bất an mấy ngày.

Đến ngày thứ năm, ta gặp được Lâm Yến Thời.

Hắn nghe nói chuyện xảy ra những ngày qua, nói với ta.

“Yên tâm, không ai có thể ép buộc nàng.”

Hóa ra, hắn đã âm thầm quy thuận Lục hoàng t.ử.

Trước đó Mộ Vân Châu nói, sẽ có người giúp chúng ta.

Nghĩ lại, người đó chính là Lâm Yến Thời.

Hắn xưa nay trong sạch như gió mát trăng thanh. 

Đến cuối cùng, lại vì ta mà phản chủ.

Hắn nói với ta.

“Lục hoàng t.ử nhân nghĩa khoan hậu, cũng sẽ là một minh quân. Huống chi, bệ hạ cũng có ý với ngài ấy.”

Lúc này ta mới biết.

Lời đồn trong dân gian không phải giả.

Thiên t.ử yêu nông nữ kia cả đời, yêu đến mức trước khi c.h.ế.t, muốn giao thiên hạ cho con trai của nàng ấy.

Lục hoàng t.ử cứu trợ thiên tai có công, được lòng dân.

Cùng lúc đó, Lâm Yến Thời dâng lên tội trạng của Thái t.ử.

Thái t.ử thủ đoạn tàn nhẫn quyết tuyệt.

Những năm này, ngoài xử lý chính sự, khó tránh khỏi làm ra vài chuyện sai lầm không thể cứu vãn.

Thiên t.ử nổi giận, tống Thái t.ử vào đại lao.

Trưởng tỷ cũng bị liên lụy trong đó.

Mẫu thân đến tìm Mộ Vân Châu mấy lần, bảo hắn cứu người.

Mộ Vân Châu niệm tình xưa.

Vì chuyện này mà bôn ba rất lâu.

Ngày hắn cứu trưởng tỷ ra ngoài, ta đề nghị hòa ly.

Hắn cứng họng, “Nàng ấy vừa mới sảy thai, thân thể không tốt, ta chỉ không muốn nàng ấy chịu khổ, dù sao nàng ấy cũng là tỷ tỷ của nàng.”

“Ta và nàng ấy, đã sớm không còn khả năng nữa rồi.”

Ta cười một tiếng.

“Nhưng từ trước đến nay, ta cũng chỉ xem chàng là huynh trưởng.”

Cuối cùng, rốt cuộc hắn vẫn viết hòa ly thư.

“Nàng muốn đi tìm Lâm Yến Thời sao? Hắn đối với nàng cũng thật lòng.”

Ta lắc đầu.

“Không lâu sau khi thành hôn với chàng, ta đã viết một phong thư cho Trịnh y nữ, mấy ngày trước, cuối cùng ta cũng nhận được hồi âm.”

“Nay bà ấy ở Giang Nam, nơi đó vừa trải qua thủy tai, có rất nhiều bệnh nhân. Ta muốn đi tìm bà ấy.”

Mộ Vân Châu ngẩn ra chốc lát.

“Khi ấy nàng đã muốn đi rồi sao?”

Ta gật đầu.

Hắn thở dài một tiếng.

“Cũng tốt.”

Thái t.ử ở trong ngục đề nghị muốn gặp ta một lần.

Ta không gặp hắn.

Lục hoàng t.ử nói với Thái t.ử, nếu có lời gì muốn nói, có thể nói với hắn, hắn sẽ thay mặt chuyển lời. 

Thái t.ử liếc nhìn hắn một cái.

“Ngươi đúng là nên đích thân đi cảm ơn nàng.”

“Nếu không phải vì nàng, Lâm gia sao có thể ngả về phía ngươi, hay cho một Lâm Yến Thời…”

Sắc mặt Lục hoàng t.ử không đổi, “Vậy hoàng huynh muốn nói gì với Sở nhị cô nương?”

Thái t.ử nhìn căn phòng giam vuông vức bốn phía.

Rất lâu sau, khẽ thở dài một hơi.

“Không có gì muốn nói.”

19

Trên đường rời kinh.

Ta từng gặp sơn phỉ một lần.

Hộ vệ ta mang theo đều c.h.ế.t hết.

Vào thời khắc nguy cấp, có một thị vệ xuất hiện, liều c.h.ế.t cứu ta.

Ta nhận ra hắn.

Là người bên cạnh Lâm Yến Thời.

Hắn nói: “Công t.ử lệnh cho ta hộ tống cô nương xuôi nam.”

Ta ngẩn ra rất lâu.

“Ta đã sắp đến nơi rồi, ngươi về đi, thay ta cảm tạ hắn.”

Nhưng hắn cố chấp không chịu.

“Công t.ử vẫn luôn lo lắng cho cô nương. Nhất định không nỡ để cô nương lẻ loi một mình.”

Cứ như vậy, hắn đi cùng ta đến Giang Nam.

Ta gặp được Trịnh y nữ.

Bà nhìn ta.

“Mấy năm không gặp, con càng lớn càng thêm duyên dáng yêu kiều rồi.”

“Thành hôn chưa?”

Ta nghĩ một chút.

“Đã hòa ly rồi.”

Bà phóng khoáng cười.

“Ta từng bói cho con một quẻ, nhân duyên của con, e là phải trải qua một phen trắc trở.”

“Ừm, *đào hoa xấu cũng nhiều.”

(*đào hoa xấu: những mối nhân duyên xấu)

“Nhưng con có thể yên tâm đi theo ta. Nửa năm sau, chân mệnh thiên t.ử của con sẽ đến tìm con.”

Ta hỏi, “Người còn biết bói quẻ sao?”

Bà cười cười, “Hai năm trước mới học, còn chưa tính là tinh thông, cũng có thể tính sai. Nếu con muốn học, ta có thể dạy con.”

Thị vệ hộ tống ta đến thấy ta bình an vô sự.

Lúc này mới rời đi.

Trước khi đi, hắn có chút do dự.

“Ngoài câu cảm tạ kia, cô nương còn lời nào muốn ta mang về cho công t.ử không?”

Ta trầm tư chốc lát.

“Không còn nữa.”

Nửa năm sau, lại là một mùa xuân.

Lục hoàng t.ử đăng cơ.

Đại xá thiên hạ.

Ta cũng mua một tòa tiểu trạch ở Giang Nam.

Cha mẹ từng viết cho ta hai phong thư.

Nói với ta rằng, nửa năm nay trưởng tỷ luôn đi tìm Mộ Vân Châu.

Nhưng dường như Mộ Vân Châu đã không còn ý với nàng nữa.

Bọn họ có chút phát sầu, không biết nên làm gì với trưởng tỷ.

Ta không hồi âm.

Không bao lâu, ta liền nghe nói nơi này có một vị quan kinh thành đến.

“Nghe nói sinh ra cực kỳ tuấn tú, xuất thân sĩ tộc, còn là cận thần của Thiên t.ử.”

“Vậy hắn đã cưới thê t.ử chưa? Họ gì?”

Người kia nghĩ rất lâu.

“Hẳn là vẫn chưa cưới thê t.ử.”

“Nghe người bên cạnh gọi hắn là Lâm đại nhân.”

Hoàn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Đăng Chiếu Dạ - Chương 6: Chương 6 - Hoàn | MonkeyD