Thiên Kim Giả Hài Hước Như Vậy Sao Có Thể Là Phản Diện? - Chương 119: Những Người Này Là Ai Thế? Khủng Khiếp Vậy Sao?
Cập nhật lúc: 29/12/2025 14:38
Những sợi dây leo trồi lên, quấn quanh, khiến nền đất trong địa cung rung chuyển dữ dội.
Cả địa cung lắc lư, khiến mọi người bên trong đều căng thẳng cảnh giác.
Đám người canh giữ trước cửa đại điện hoang mang nhìn nhau, căn phòng lại rung mạnh thêm lần nữa.
"Động đất à?"
"Động đất cái đầu mày!" Trang Tiêu giáng một bạt tai vào sau gáy thuộc hạ.
Động đất nào mà khiến mặt đất trồi lên, còn uốn lượn kiểu này chứ?! Rõ ràng là có thứ gì đó dưới lòng đất!
Trang Tiêu vừa chạy vào trong Chính Điện vừa hét lớn: "Thả Địa Long Nham Diên ra!"
"Rõ!" Hai người phía sau hắn tách ra, chạy về phía chuồng giam Địa Long.
Lúc này, Cố Tuyên Kiều và đồng đội đã đến khu vực giam giữ Địa Long.
Trước mắt họ là hàng loạt quái vật khổng lồ bị nhốt trong những chiếc lồng sắt đặc chế.
Chúng dài như rết, thân mình chia thành từng đốt, mỗi đốt mọc hai cặp chân phụ, đuôi nhọn phát ra ánh lục u tối.
Toàn thân phủ lớp vảy đen, cái đầu to bằng quả bóng rổ, tám con mắt phát sáng đỏ rực trong bóng tối.
Chỉ nhìn thôi đã khiến người ta nổi da gà.
An Mộng ôm chặt cánh tay, rùng mình: "Đây là Địa Long Nham Diên à? Sao trông giống quái vật ngoài hành tinh vậy?"
"Giờ tôi mới hiểu sao bọn họ có thể dễ dàng đào một địa cung to thế này ngay dưới lòng đất Diêm Thành như vậy." Lão Trọc Minh cảm thán: "Loài Địa Long này vốn chuyên đào đất, lại là côn trùng khổng lồ ăn tạp. Ở dưới lòng đất chật hẹp, mà chúng nhiều thế này... Nếu được thả ra, chúng ta không còn đường sống!"
Lão Trọc Minh thúc giục: "Mau ra tay đi, không thì thành mồi cho lũ quái vật này thật đấy!"
Cố Tuyên Kiều tháo khẩu s.ú.n.g buộc ở đùi ra, dẫn An Mộng và Hàn Tuyết Như lao tới ngăn đám người đang định mở lồng thả Địa Long.
"Đoàng!" - Một tiếng nổ chấn động.
Cố Quyên Nhĩ vung tay, hất văng kẻ chắn đường, đập tung cánh cửa trong cùng của phòng thí nghiệm.
Bên trong, một người đàn ông đang cầm ống tiêm kim loại đặc chế, trong đó chứa một làn khói đen định tiêm cho Khương Ngọc Long.
"Cô là ai?" Người đàn ông kinh hãi biến sắc.
"Người lấy mạng ông!" Cố Quyên Nhĩ lạnh lùng đáp, chỉ tay. Từng nhánh dây leo phá đất trồi lên, quấn chặt lấy hắn, kéo đến trước mặt cô.
Biến cố quá đột ngột, đối phương hoàn toàn không kịp phản ứng.
Hắn trừng mắt cảnh giác: "Cô đến cứu Khương Ngọc Long sao?"
Cố Quyên Nhĩ chẳng buồn trả lời, bóp chặt cổ hắn, giọng lạnh như băng: "Thiên Thần Tổ là tổ chức gì? Đến đây bao lâu rồi? Lập Chu Thiên Nghịch Chuyển Đại Trận để làm gì?"
Nghe vậy, người đàn ông lại nở nụ cười nhạt, dường như thả lỏng.
"Thì ra cô đến điều tra những chuyện này." Hắn ta cười đắc ý: "Vậy cô không thể làm hại tôi, ngoài tôi ra không ai có thể trả lời câu hỏi của cô đâu."
"Tôi ghét nhất là bị mặc cả." Cố Quyên Nhĩ khinh bỉ: "Tôi đếm đến mười, không nói sẽ vặn cổ ông!"
Người đàn ông mắt lóe lên, giọng trầm thấp đầy dụ hoặc: "Cô đã theo dõi đến đây, hẳn là đã biết năng lực của Thiên Thần Tổ rất phi thường."
"Cô rõ ràng là có chút bản lĩnh. Có muốn gia nhập Thiên Thần Tổ không? Chúng tôi có thể cho cô thứ cô muốn."
"Cô gái, đừng bị hắn lừa!" Khương Ngọc Long lo lắng nói lớn: "Tra Lý Tư gian xảo lắm! Hắn đang muốn lừa cô mất cảnh giác rồi ra tay!"
Cố Quyên Nhĩ liếc ông ta: "Cần ông nói à? Lo cho thân ông đi." Trong mắt cô, hai tên đó chẳng khác nào cùng một giuộc. Kẻ thì bán đứng con gái để cầu danh lợi, kẻ thì điên cuồng vì quyền lực - đều chẳng đáng để thương hại.
"Ông nói sẽ cho tôi thứ tôi muốn, Thiên Thần Tổ có thể cho tôi cái gì?" Ánh mắt Cố Quyên Nhĩ rơi trên người Tra Lý Tư, giọng nói trêu đùa.
Tra Lý Tư tưởng cô đã c.ắ.n câu, vội nói: "Chỉ cần cô muốn, Thiên Thần Tổ đều có thể cho. Tiền bạc, quyền lực, địa vị, thậm chí là tuổi trẻ vĩnh cửu, hoặc sinh mệnh vĩnh hằng. Không có gì mà chúng ta không thể làm được."
"Nghe cũng hấp dẫn đấy." Cố Quyển Nhĩ cười nhạt, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo..
Tra Lý Tư cũng cười đầy tự tin. Hắn không tin có ai chống lại những điều kiện mà Thiên Thần Tổ đưa ra.
Chỉ cần là người đều có d.ụ.c vọng. Một khi d.ụ.c vọng lay động, Thiên Thần Tổ sẽ thâm nhập mọi ngóc ngách.
Giây tiếp theo, nụ cười của Tra Lý Tư vĩnh viễn đông cứng.
Cố Quyên Nhĩ vung tay, đập nát đầu hắn như trái dưa.
"Đáp án sai!" Cô phẩy tay, ném t.h.i t.h.ể cho dây leo hấp thụ. Nói nhảm nhiều như vậy, tưởng cô là Châu Sở Sở à? Còn cho cơ hội tự cứu?
Khương Ngọc Long kinh hãi tột độ. Ông ta cảm thấy cô gái này còn đáng sợ hơn Tra Lý Tư.
Ánh mắt Cố Quyên Nhĩ chuyển sang Khương Ngọc Long. Ba câu hỏi vẫn chưa có đáp án.
Ông ta rất tự giác nói: "Tôi biết Thiên Thần Tổ là gì, cũng biết khi nào họ đến đây, còn biết Đại Trận này để làm gì. Xin đừng g.i.ế.c tôi, tôi còn phải cứu con gái!"
Cố Quyên Nhĩ nhướng mày, tên này rất biết điều.
Cô vẫy tay, vài nhánh dây leo ngoan ngoãn trói hắn lại, vác lên vai, rồi lao đi.
Dây leo còn lại thì điên cuồng sinh trưởng, quét sạch mọi sinh vật trong phòng thí nghiệm.
...
Cùng lúc đó, Cố Tuyên Kiều và An Mộng đã giải quyết sạch sẽ những thành viên Thiên Thần Tổ định thả Địa Long Nham Diên ra.
"Mấy con Địa Long này phải làm sao?" An Mộng lo lắng nhìn những quái vật khổng lồ bên cạnh. Nếu bỏ mặc, e rằng sẽ gây họa lớn.
"Gọi điện cho Tào Tĩnh Uyển, bảo cô ấy đến xử lý." Cố Tuyên Kiều nói.
"Được." An Mộng vừa rút điện thoại, còn chưa kịp gửi định vị thì một tiếng s.ú.n.g vang lên!
"Cẩn thận!" Cố Tuyên Kiều đẩy mạnh An Mộng ra, viên đạn b.ắ.n trúng người cô.
"Đại ca!" Đồng tử An Mộng co lại, bò dậy lao tới.
Nhưng Cố Tuyên Kiều... chẳng hề hấn gì.
Cô đứng dậy, phủi bụi trên áo, miếng bùa ở n.g.ự.c tỏa ra hơi ấm, khiến toàn thân như tràn đầy sinh khí.
"Chị không sao ư?" An Mộng ngạc nhiên đến tụt quai hàm. Rõ ràng đều là thân xác bằng da thịt, tại sao cô ấy lại có thể bình an?
Cố Tuyên Kiều vỗ vỗ vào chỗ bị đạn bắn, bình tĩnh: "Không sao, chỉ hơi tê thôi."
Lão Trọc Minh bên cạnh lặng lẽ giơ ngón cái lên.
Người nổ s.ú.n.g cũng ngớ người. Đây là những người gì vậy? Khủng khiếp vậy sao? Đạn cũng không g.i.ế.c được?
Thành viên Thiên Thần Tổ nhanh chóng phản ứng lại, hét lớn: "Bắn vào ổ khóa! Thả Địa Long ra!"
Vừa dứt lời, mấy người chĩa s.ú.n.g vào ổ khóa giam Địa Long "đoàng đoàng" nổ súng. Dưới làn mưa đạn, mọi người chỉ có thể né tránh.
"Rắc!"
Một ổ khóa vỡ tung.
Cố Tuyên Kiều lo lắng quay đầu lại, trơ mắt nhìn Địa Long Nham Diên bò ra khỏi lồng.
Cô không kịp suy nghĩ, nhặt khẩu s.ú.n.g trường trên đất lên, xông lên đá một cước Địa Long vừa bò ra trở lại lồng.
Những người bên cạnh đứng hình. Khủng khiếp vậy sao? Địa Long nặng mấy ngàn cân, một cú đá là xong?
