Thiên Kim Giả Hài Hước Như Vậy Sao Có Thể Là Phản Diện? - Chương 152: Hồ Lệ, Ra Đây Chịu Chết!

Cập nhật lúc: 29/12/2025 14:44

Mấy người vật lộn cả một ngày, cuối cùng vào lúc hoàng hôn cũng tìm thấy ghi chép về Mộng Trần Hoa giữa biển chữ chi chít.

Dùng giấc mộng để tưới cho Mộng Trần Hoa là kỹ năng đặc biệt của Cửu Vĩ Hồ, ngoài Cửu Vĩ Hồ ra không ai có cách hóa giải phấn hoa của nó.

“Vậy phải làm sao đây?” Cố Tuyên Kiều nhíu mày.

Bạch Chiếu vừa xoa đôi mắt cay xè vừa nói: “Cứ đợi trưởng lão độ kiếp xong trở về giúp chúng ta hóa giải là được chứ gì.”

Nó đúng là nghĩ thoáng thật.

Cố Quyên Nhĩ thẳng thừng dội một gáo nước lạnh: “Hồ Lệ trưởng lão của ngươi lần này độ kiếp, một là c.h.ế.t, hai là phi thăng. Có quỷ mới có cơ hội về hóa giải cho ngươi! Mà nói đi cũng phải nói lại, Thanh Dung này, Hồ tộc các ngươi ngoài Hồ Lệ ra không có thêm một Cửu Vĩ Hồ nào khác à? Nghèo nàn thật đấy!”

Thanh Dung vẫn đang đè ảo ảnh của Hồ Lệ, trán nổi gân xanh, cong đôi mắt híp của mình lên đáp: “Thế thì thật có lỗi quá nhỉ.”

Nghe xem, đó là tiếng người nói đấy à? Tưởng Cửu Vĩ Hồ là cải trắng ngoài ruộng, muốn có mấy cây là có chắc?

Một hồ ly bình thường muốn tu luyện thành Cửu Vĩ Hồ phải chịu bao nhiêu khổ cực, nếm trải bao nhiêu gian truân? Thập tử nhất sinh đấy!

Bạch Chiếu nghe vậy cũng hoảng, tuy nó thấy biến thành nữ nhân loại cũng vui, nhưng không muốn cả đời phải thế này: “Vậy phải làm sao bây giờ?”

“Hồ Lệ trưởng lão đi độ kiếp ở đâu vậy? Hay là chúng ta đi tìm bà ấy đi.” An Mộng đề nghị.

Bạch Chiếu liếc An Mộng một cái đầy khinh bỉ vì sự ngây thơ của cô: “Chuyện lớn như Hồ Lệ trưởng lão độ kiếp đương nhiên là cơ mật cao nhất của Hồ tộc chúng ta. Đừng nói là ta, ngay cả tộc trưởng Thanh Dung cũng không biết đâu!”

“Thật ra ta vẫn luôn thắc mắc một chuyện.” Cố Quyên Nhĩ xoa cằm, nghi hoặc nói: “Mộng Trần Hoa quý giá như vậy, tại sao phấn hoa lại rơi trúng người chúng ta? Cửu Vĩ Hồ của Hồng Nhật quốc rốt cuộc có âm mưu gì?”

Nghe vậy, tai Cố Tuyên Kiều khẽ động. Dường như nghĩ ra điều gì, cô quay người lại, tiếp tục lật xem thư quyển.

"Tìm thấy rồi!" Cô kinh ngạc reo lên, thu hút sự chú ý của mọi người.

"Tìm thấy gì vậy?" Cố Quyên Nhĩ tò mò ghé sát lại.

Cố Tuyên Kiều chỉ vào dòng chữ trên thư quyển, đáp: "Trong bút ký của Hồ Lệ trưởng lão có ghi, lúc còn trẻ người từng đến Hồng Nhật Quốc. Bị một con hồ ly đực bám riết, sau khi biết hắn đã có gia đình thì nổi giận, bèn vung kiếm c.h.é.m c.h.ế.t."

"Con hồ ly đến từ Hồng Nhật Quốc này, liệu có liên quan đến con hồ ly mà Hồ Lệ trưởng lão đã g.i.ế.c ở đó không?"

"Không thể nào trùng hợp đến thế chứ?" An Mộng nuốt nước bọt.

Cố Quyên Nhĩ chợt nhớ ra một chuyện, lúc đến tìm Xuyên Khẩu Huệ Tử đòi nợ, cô từng thấy một pho tượng gia tiên cửu vĩ bạch hồ trong phủ của cô ta.

Chuyện này không phải do Huệ Tử-san làm đấy chứ?

Nếu đúng là vậy, mình nên đòi bao nhiêu tiền bồi thường tổn thất tinh thần đây?

"Ta đã truy lùng tung tích của Hồ Lệ gần ngàn năm, không ngờ ả lại trốn ở nơi phố chợ thế này."

Bất chợt, một giọng nói ma mị hư ảo vang lên từ trên không trung của bí cảnh Hồ Bát Tiên.

Thanh Dung biến sắc: "Có kẻ xâm nhập bí cảnh!"

Mấy người vội lao ra khỏi Tàng Thư Các, vừa hay trông thấy một người phụ nữ mặc bộ đồ truyền thống xộc xệch, để kiểu tóc công chúa đang lơ lửng trên trời.

"Vãi chưởng, kia không phải Huệ Tử-san sao? Bà chị bị đả kích gì à? Đổi quả đầu xấu tệ, tôi vẫn thích kiểu tóc gợn sóng gái hư của bả hơn." Cố Quyên Nhĩ ngồi trên vai Cố Tuyên Kiều, nhìn người phụ nữ trên trời.

"Đúng đó đúng đó, mặt cô đã dài như vậy rồi, sao còn dám cắt kiểu tóc này? Trông như quả cà tím mọc lông, xấu c.h.ế.t đi được!" An Mộng chống nạnh, cái đầu nhỏ gật lia lịa.

Người phụ nữ giữa không trung liếc nhìn bọn họ một cái, chẳng hề tức giận.

Bọn chúng c.h.ử.i Xuyên Khẩu Huệ Tử chứ có c.h.ử.i mình đâu, mắc gì mình phải nổi giận?

"Hồ Lệ, ra đây chịu c.h.ế.t!" Người phụ nữ gầm lên, tiếng thét giận dữ vang vọng khắp trời mây.

Âm thanh như sấm sét bên tai, dọa cho những con hồ ly nhỏ tuổi hoặc pháp lực yếu kém trong bầy sợ đến run lẩy bẩy.

"Ngươi là ai?" Thanh Dung bay lên không, hiện về nguyên hình.

Một con hồ ly lớn màu xanh lam kéo theo bảy chiếc đuôi to khỏe, khí thế ngập trời. Chỉ cần nhìn thôi cũng có cảm giác như con thuyền nan giữa biển rộng, có thể bị khí thế của Thanh Dung nhấn chìm bất cứ lúc nào.

Nhưng khi luồng khí thế ấy ép về phía người phụ nữ kia, nó lại như suối nhỏ đổ ra biển lớn, lặng lẽ bị hấp thụ hết.

Thanh Dung biến sắc, lập tức hiểu rằng mình không phải là đối thủ của người phụ nữ này.

Ánh mắt người phụ nữ trở nên sắc lẹm, chín chiếc đuôi trắng đột ngột xuất hiện sau lưng, cuộn lấy Thanh Dung như một cơn lốc rồi hất văng đi: "Cút ngay!"

Thực lực của Thanh Dung thuộc hàng đầu trong tộc.

Vậy mà người phụ nữ kia chỉ nhẹ nhàng hất văng, khiến cả hồ tộc kinh hãi biến sắc.

"Cửu vĩ hồ? Sao lại là cửu vĩ hồ?" Bạch Chiếu trong thân thể An Mộng sợ đến trắng cả mặt.

Pháp lực của hồ ly cao hay thấp, chỉ cần nhìn số đuôi là biết.

Tộc trưởng Thanh Dung bảy đuôi, ngoài lão tổ Hồ Lệ ra, chính là người lợi hại nhất hồ tộc.

Nhưng ông ta cũng không thể nào đ.á.n.h lại cửu vĩ hồ!

Tộc nhân hồ ly chứng kiến cảnh này, hoảng sợ chạy về phía Tàng Thư Các. Nơi đó có trận pháp do Hồ Lệ bố trí, có thể bảo vệ tộc nhân.

Cửu vĩ hồ ngoại tộc lạnh lùng nhìn đám đông hỗn loạn bên dưới, cất cao giọng: "Hồ Lệ, năm xưa ngươi dám g.i.ế.c chồng ta thì bây giờ đừng có trốn chui trốn nhủi! Ta cho ngươi mười tiếng đếm, mau hiện thân, nếu không ta sẽ g.i.ế.c sạch con cháu hồ ly của ngươi! Mười..."

Cố Quyên Nhĩ tặc lưỡi: "C.h.ế.t dở, đúng là nghiệp chướng do Hồ Lệ gây ra ở Hồng Nhật Quốc rồi."

Hồ Lệ g.i.ế.c chồng người ta, ngàn năm sau vợ người ta tìm tới báo thù.

Bạch Chiếu cẩn thận ngửi ngửi, kinh ngạc nói: "Chính là mùi này, hôm đó sau khi ra khỏi căn cứ của tổ chức Thiên Thần, mùi mà ta ngửi được chính là mùi này!"

"Hiểu rồi." Cố Quyên Nhĩ đứng trên vai Cố Tuyên Kiều, nhìn Thanh Dung đang lao trở lại chiến đấu với cửu vĩ hồ ngoại tộc: "Ả cửu vĩ hồ này đã dùng Mộng Trần Hoa để hoán đổi linh hồn của chúng ta. Bởi vì chỉ có cửu vĩ hồ mới có thể lấy mộng tưới cho Mộng Trần Hoa, ả muốn mượn tay chúng ta để tìm ra nơi ở của Hồ Lệ trưởng lão."

"Vậy chẳng phải là chúng ta đã dẫn kẻ địch tới sao?" Bạch Chiếu hối hận tát mình một cái: "Đều tại ta không đề phòng!"

An Mộng thấy mà xót: "Ngươi tự trách thì cứ trách, đừng có động vào cơ thể của ta nữa!"

Mặt bị tát đến hằn cả năm dấu tay rồi kìa!

"Thanh Dung trưởng lão không phải đối thủ của cô ta, nhân lúc ông ấy đang cầm chân kẻ địch, chúng ta mau giúp đưa tộc nhân đến Tàng Thư Các!" Bạch Chiếu sờ mặt, quay người chạy về phía đám tộc nhân đang hỗn loạn.

Ngoài nó ra, những người khác trong tộc cũng đang bình tĩnh tổ chức cho hồ tộc chạy nạn vào Tàng Thư Các.

Xuyên Khẩu Huệ Tử lúc này đã ở trong hình thái bán yêu, một trảo của ả đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c Thanh Dung.

Tộc nhân hồ ly chứng kiến cảnh này, ai nấy đều giận đến long cả tròng mắt.

"Tộc trưởng!"

Đồng tử Cố Quyên Nhĩ co rụt lại, trong đầu hiện lên lời phó thác của Hồ Lệ trước khi đi ứng kiếp.

Những con hồ ly nhỏ bé nhút nhát gào thét chạy về phía Tàng Thư Các.

Xuyên Khẩu Huệ Tử ném Thanh Dung đang trọng thương sang một bên, đáy mắt ánh lên tia m.á.u khát.

Ả l.i.ế.m mép, lao về phía những con cháu hồ ly yếu ớt nhất: "Hồ Lệ, nếu ngươi đã không chịu xuất hiện, vậy ta sẽ g.i.ế.c sạch tộc nhân của ngươi."

Cố Quyên Nhĩ đứng trên đỉnh đầu Cố Tuyên Kiều, ánh mắt giao với Thanh Dung đang rơi từ trên không xuống.

Yêu đan của ông ta đã có vết nứt, vẻ mặt yếu ớt tràn đầy sự cầu khẩn. Đôi mắt hẹp dài đã ươn ướt.

Cố đại sư, xin hãy cứu chúng tôi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Kim Giả Hài Hước Như Vậy Sao Có Thể Là Phản Diện? - Chương 152: Chương 152: Hồ Lệ, Ra Đây Chịu Chết! | MonkeyD